"Tỉ phú nghị lực" tự mình vác từng bao cát, viên gạch xây nhà 6 tầng

Bạn đọc

Độc giả Hường Hữu Lập

(GDVN) - Đã gần 4 năm, ông Nguyễn Huy Tiền (sinh năm 1968) lầm lũi bê từng viên gạch, vác từng bao cát… làm quần quật không kể ngày đêm để xây ngôi nhà 6 tầng “ước mơ”, với ông lòng nhiệt huyết thật bao la.

Cuộc đời khó nhọc…

“Có công mài sắt, có ngày nên kim” – tự mình xây dựng ngôi nhà 6 tầng, có lẽ không phải người bình thường nào cũng có thể làm được. Thế nhưng, bằng nghị lực phi thường và có một người vợ “kiên trì” theo sau, ông Tiền đang dần hoàn thành ước mơ tưởng chừng nó quá xa vời…

Chúng tôi hỏi đường về xóm Hạnh Phúc, phường Vạn Phúc, quận Hà Đông, Hà Nội tìm gặp người đàn ông tự mình xây dựng ngôi nhà 6 tầng.

Ngôi nhà 6 tầng (ở giữa), ông Tiền tự xây trong vòng gần 4 năm đã cận kề ngày hoàn thiện.

Khi chúng tôi đến ông Tiền đang mải mê xây bức tường ở trong nhà, tiếng cạch cạch cứ vang lên đều đều. Thoắt một cái, ông trèo xuống khỏi giàn giáo, ngồi bắn một hơi điếu cày, thở ra bảng lảng khói trắng và tâm sự về những ngày tháng một mình vất vả tự xây nhà.

“Hồi trước, tôi đi làm xe ôm, suốt ngày phơi nắng ngoài đường, khách đi xe cũng ít dần, làm cũng chẳng được bao nhiêu. Tôi đi làm từ sáng đến tận 11h đêm mới về cũng chỉ đủ tiền mua thức ăn sống qua ngày. Còn người vợ của tôi là Nguyễn Thị Thảo (sinh năm 1975) làm bên môi trường, chuyên đi thu gom rác của thành phố, chủ yếu là làm về ban đêm, đi làm đến khuya mới về” – ông Tiền chia sẻ. 

Hai vợ chồng chung lưng đấu cật, chăm chỉ làm ăn nhưng cũng chẳng bỏ ra được bao nhiêu. Tôi sinh được hai đứa con, đứa thứ nhất là Nguyễn Huy Phong (sinh năm 2000) đang học lớp 7, trường THCS chuyên Lê Lợi. Còn đứa thứ hai là Nguyễn Huy Tuấn (sinh năm 2003), đang học trường THCS Vạn Phúc.

Chồng xây, vợ vác gạch, xi măng…

Nghĩ cũng khổ, tôi cũng chỉ mong làm được cái nhà cho con cái được ở đàng hoàng, nhưng cuộc sống cũng không dư giả là bao, thôi thì đánh liều tự mình xây nhà…

Ông Nguyễn Huy Tiền đang xây ngôi nhà "mơ ước"...

Ông Tiền - hai bàn tay chai sạn “ngậm” xi măng, loang lổ màu trắng đục, rót chén nước chè tiếp khách, và ông cho biết: Vào tháng 2/2009, hai vợ chồng tôi bắt đầu xây ngôi nhà này, thế mà cũng đã gần 4 năm, tự xây, tự vác gạch, xi măng, bắc giàn giáo… người cũng đã uể oải lắm rồi. Khi đổ móng, đổ trần thì thuê máy trộn về, cốt pha tôi đi mua về tự làm, còn đâu mọi thứ cứ một mình túc tắc làm thôi, ngày cũng như đêm làm đến khi nào mệt quá thì nghỉ. 

“Tôi thì cứ xây đến khi nào cô ấy đi làm về thì mới nghỉ để ăn cơm, cũng khoảng gần 11h, xong tôi lại tiếp tục làm đến 2h sáng là chuyện như cơm bữa. Nhiều lần hăng say quá tôi làm thông đến 5h sáng là chuyện bình thường, nghỉ ngơi mấy tiếng là tôi lại tiếp tục đi xây…” – ông Tiền cho biết thêm.

Đứng cạnh chồng, bà Thảo nói: Khi đi làm về tôi ba chân bốn cẳng nháo nhào ăn bát cơm rồi ra phụ giúp chồng khuân cát, gạch, xi măng… giúp chồng cho đỡ phải chạy lên chạy xuống, đỡ vất vả. Mình dự tính hôm nay xây hết bao nhiêu gạch thì vác lên, mỗi lần vác được hơn 20 viên gạch. Mỗi tối tôi có thể vác được hơn một nghìn gạch cho chồng tôi thoải mái hôm sau xây. Nhưng từ tầng 3 trở lên tôi đuối sức dần không thể vác được như trước nữa.

Lắm lúc mệt rã rời chân tay, không muốn làm. Càng lên tầng cao thì mọi thứ bề bộn, cốt pha, gạch, cát… cứ bừa ra, tôi làm không xuể. Chỉ muốn nằm nghỉ nhưng không thể nào chợp mắt lâu được. Công việc chỉ có thế, làm xong thì nghỉ không thể đùn đẩy cho ai được. Cứ thế là tôi lại dậy phăng phăng làm mọi việc.

Năm nay là năm thứ 4, hai vợ chồng tôi đã thấm mệt, nhưng vẫn phải cố làm cho xong. Chỉ cần nghỉ nửa ngày đã sốt ruột rồi, chứ chưa dám nghỉ cả ngày bao giờ. Mọi công việc trong họ hàng bận đến đâu thì bận nhưng vẫn phải đi. Sau này còn có công việc của con cái mình nữa chứ.

“Ước mơ” dần hiện thực

“Dự kiến đến tháng 11 là hai vợ chồng tôi cũng xây xong ngôi nhà, bởi cũng đang hoàn thiện nốt tầng dưới rồi… ước mơ của tôi đã sắp toại nguyện” – ông Tiền chia sẻ với gương mặt toại nguyện.

Bà Thảo luôn là người đi theo sau, giúp đỡ chồng làm mọi việc...

Giờ đây, ông sắp có một ngôi nhà 6 tầng khá khang trang, mỗi tầng gần 60 m2 với đầy đủ hệ thống nước sinh hoạt, giường, tủ… ông Tiền bảo: “Cả đời tôi đã làm được một điều phi thường – tự xây được ngôi nhà mà người bình thường khó có thể làm được”. Trong con người ông là một “nghị lực thép”…

Và ở bên cạnh người đàn ông “nghị lực thép”, luôn có một người vợ là bà Thảo luôn sát cánh cùng chồng, với những đêm dài cặm cụi, chăm chỉ như con ong, khuân vác vật liệu để xây ngôi nhà “ước mơ” mà hằng đêm vẫn cùng nhau thao thức.

“Cả thế giới khéo không có ai như chồng tôi”, Bà Thảo hơi rơm rớm nước mắt nói bằng tất cả tình yêu thương với chồng. 

Mời độc giả đóng góp, cho ý kiến và gửi những bài viết, những ý kiến của mình theo địa chỉ: toasoan@giaoduc.net.vn hoặc có thể BẤM VÀO ĐÂY để phản hồi!


Độc giả Hường Hữu Lập
Từ khóa :
cốt pha , xây nhà , giàn giáo , thu gom rác , hoàn thiện , Hà Đông , tầng cao , Lê Lợi
"Tỉ phú nghị lực" tự mình vác từng bao cát, viên gạch xây nhà 6 tầng
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác