Vụ bạo hành ôsin: Ghê sợ trước lời thú tội độc ác của bà chủ

Bạn đọc

Hương Vũ/ANTG

"Lúc đó tôi chỉ cầm ống nhựa của vòi sen nên không phát hiện ra nóng, chứ nếu là ống sắt thì biết  ngay...."

Những ngày qua, dư luận nhân dân hết sức bất bình và phẫn nộ trước vụ việc bà Trần Thị Tuyết Minh (48 tuổi, tạm trú ở 16 ngõ 95 Kim Mã, Ba Đình) đã có hành vi hành hạ, gây thương tích hết sức dã man đối với người giúp việc là bà Phạm Thị Phương (59 tuổi, ở Ứng Hòa, Hà Nội).

Ráo hoảnh kể tội ôsin

Chúng tôi đã tiếp xúc với bà Trần Thị Tuyết Minh trước khi cơ quan điều tra thực hiện lệnh bắt tạm giam. Lý giải về những hành vi ác độc của mình đối với người giúp việc, bà Minh một mực cho rằng bản thân bệnh tật nhiều, 5 lần phẫu thuật, uống nhiều mật gấu nên nóng tính. Cộng với những bức xúc khi chồng ở xa, một mình trông cháu vất vả…

XEM HÌNH ẢNH KINH HOÀNG VỀ VẾT THƯƠNG CỦA BÀ PHẠM THỊ PHƯƠNG

Ông Thịnh (chồng bà Trần Thị Tuyết Minh) đã "choáng" khi nhìn thấy vết bỏng nặng trên người bà Phương

Trong suốt cuộc trò chuyện, chúng tôi đã tìm mọi cách khơi gợi lòng trắc ẩn của bà Minh đối với người giúp việc. Nhưng đáp lại là sự vô cảm đến lạnh lùng, tàn nhẫn. Bà Minh chỉ liến thoắng kể tội người giúp việc, nào hay cãi, hay ăn vụng, ở bẩn… 

- Tại sao chị bắt phạt  bà Phương phải  ăn ớt?

- Tại bà ấy giả là ma bố chồng nhập vào để dọa tôi, hành tôi đúng một ngày. Khoảng 9 giờ sáng tôi đi mua lễ về thắp hương cho bố chồng. Khi tôi đi xuống cầu thang thì bà Phương đi lên phòng thờ rồi gọi tôi lên. Bà ấy ngồi khoanh chân giữa phòng thờ bảo "ta là bố chồng mày đây". Tôi nghĩ có khi mình vừa thắp hương thì ông về thật. Tôi hỏi vậy bố cần cái gì, sao bố lại biết đường về? Bà ấy nói bố cần nhiều thứ lắm, con phải mua mã về đốt cho bố, ngay tại đây.

Thế là tôi vội đi mua mã về, đốt một đống to giữa phòng thờ, trước mặt bà ấy, khói um lên. Nhưng bà ấy nói thế vẫn chưa đủ, phải đốt nào ngựa, hình nhân thế mạng, ba toong, áo cà sa… các kiểu. Tôi xin khất đến 23 tết sẽ đốt nhưng bà ấy không nghe.

Chưa hết. Bà ấy lại nói "mày phải làm cho tao một mâm cơm đặc biệt, cho tao nguyên một con gà, thịt lợn, thịt bò xào", bà ấy kể nhiều món lắm. Làm xong, bà ấy không ăn mà  bảo mày phải mua cho tao 15 quả vú sữa, quýt Thái, bánh thật ngon. Tôi cũng làm theo vì hồn nói ai mà chẳng sợ. Đi mua các thứ đó về xong, bà ấy không ưng mà  nói bây giờ mày phải đi mua về cho tao một bát phở cao cấp, thật cao cấp. Lúc đó tôi mệt quá rồi. Tôi nhờ anh xe ôm đi mua hộ.

Anh xe ôm đi một vòng về bảo bây giờ là 3 rưỡi chiều, không thể có phở em ạ. Tôi mệt quá, bảo bây giờ con thắp hương kêu cho bố đi chứ ngồi lâu không tốt. Bố về rồi hôm 23 tết con làm đầy đủ cho bố. Bà ấy bảo không đi là không đi và ngồi lì đến 6 giờ tối. Lúc đó tức quá rồi, tôi ngồi đối diện, nhìn thẳng vào mặt bà ấy. Bà ấy tưởng tôi đi rồi nên mở mắt ra. Nhìn thấy tôi, bà ấy giật mình.

Tôi  chỉ đống tro bảo: "Có đúng bà giả vờ làm bố chồng tôi về không? Nếu bà nói điêu tôi bắt bà ăn ớt. Bà chấp nhận hình thức nào: một là đuổi ra khỏi nhà, hai là bắt bà phải ăn ớt". Bà ấy bảo tôi chấp nhận ăn ớt, không muốn đuổi ra khỏi nhà. Tôi bảo bà nói điêu thì tôi phải cho bà phồng mồm để bà không nói điêu gì cho tôi nữa, cho bà không làm được cái trò ma ở nhà tôi nữa.

Tôi giúi đầu bà ấy một nhát "lần sau như thế thì chết", trán bà ấy cộc vào chân bàn thờ, bị xước một vết rớm máu. Tôi lại lấy bông rịt cho bà ấy. Lúc đó tôi mới mua 2 lạng ớt về để ngâm giấm nên nhắc lại hình phạt. Bà ấy không nói gì, xách túi ớt lên phòng tôi ăn. Tôi sơ suất thế nào mà bà ấy còn ném mấy nắm ớt vào gầm giường, lúc quét nhà moi ra bao nhiêu. Bà ấy ăn như ma ấy, cứ nhau nháu nhai nuốt không có ý kiến gì.

XEM HÌNH ẢNH KINH HOÀNG VỀ VẾT THƯƠNG CỦA BÀ PHẠM THỊ PHƯƠNG

Bà Minh tại cơ quan công an (Ảnh VNE)

- Việc bà Phương tố cáo chị bắt bà ấy ăn phân trong bỉm của cháu chị?

- Tôi có nói với bà Phương là bà ăn vụng bánh và hoa quả trên bàn thờ là rất có tội. Bà thích ăn thì bà bảo tôi. Tôi sẽ cho bà ăn tử tế chứ bà không thể thích thì ăn như vậy. Hộp bánh trên bàn thờ, bà ấy moi ruột ăn. Đến lúc tôi sờ vào thì chỉ còn vỏ, bên trong hết bánh rồi. Bực quá tôi bảo nếu bà còn ăn vụng đồ trên bàn thờ một lần nữa là tôi bắt bà ăn cứt của thằng cu đấy. Nhưng là mình nói thế thôi chứ mình chưa bắt bà ấy thực hiện.

- Nếu chị không làm thế thì sao lại nhận?

- Thì áp lực nhiều quá. Tôi bị áp huyết cao, lúc đó huyết áp tôi lên cao cực luôn. Tôi ngồi ở Công an phường từ 11 giờ trưa đến 11 giờ đêm thì sao mà huyết áp không lên được. Tôi là người vùng cao, đã  va chạm bao giờ đâu.

- Lý do gì  chị lại xịt nước nóng khiến bà Phương bị bỏng nặng như vậy?

- Hôm ấy là ngày 27/12, do bà ấy bẩn quá, tôi bảo bà ấy tắm rửa đi. Nói 3 lần nhưng bà ấy không nghe nên buộc tôi phải đẩy bà ấy vào nhà tắm để tắm cho bà ấy. Lúc đó một tay tôi bế cháu, một tay cầm vòi hoa sen rồi bảo bà ấy bật nước lên. Đầu tiên là xả nước lạnh nên tôi nghĩ không sao vì nếu là nước nóng thì bà ấy giật mình ngay. Lúc đó tôi chỉ cầm ống nhựa của vòi sen nên không phát hiện ra nóng, chứ nếu là ống sắt thì biết  ngay.  Khi phun nước thì tôi phun thấp, xịt thẳng vào người cho bà ấy kỳ cọ.

Một lúc sau thấy nóng tay cầm vòi sen, tôi mới nhìn lên thì thấy khói mù mịt. Tôi  mới giật vòi nước xuống. Lúc bà ấy ra, tôi nhìn thấy mu bàn tay bà ấy đỏ một vùng. Tôi liền chạy đi mua thuốc. Về đến nơi tôi bảo bà xịt luôn cho đỡ rát rồi hỏi bà còn bị bỏng ở chỗ nào không. Bà ấy bảo còn đùi nữa cô ạ. Bà ấy vén ống quần lụa lên. Do bà ấy xấu hổ, không tụt quần xuống mà chỉ vén lên nên tôi chỉ nhìn thấy vết bỏng ở đùi bằng khoảng bàn tay, đỏ và trợt da. Tôi dặn bà ấy đừng bóc ra nhé, chỉ mất da thôi chứ không vào phần thịt. Sau đó  bà ấy vẫn đi lại bình thường, vẫn ngồi xe máy được.

- Thời gian chị phun nước khoảng bao lâu?

- Khoảng 3 phút.

- Bà ấy bị bỏng như vậy, sao chị không đưa bà ấy vào bệnh viện?

- Thì tôi nghĩ bà ấy chỉ bỏng một tý ở tay và đùi thôi. Tôi điều trị cho bà ấy vết thương đã se hết vảy rồi nên mới cho bà ấy về. Chứ bà ấy nói còn bỏng ở mông nữa thì tôi  điều trị một lúc luôn. Đến hôm về bà ấy không nói, không kêu một tiếng nào (?!).

- Chị có nghĩ hành động của chị là rất ác không?

- Hôm đó thực sự là huyết áp tôi lên rất cao, mặt nóng phừng phừng, phải uống thuốc hạ huyết áp. Bức xúc chuyện bà Phương bẩn thỉu, hôi thối, rồi con cái bận rộn, chồng thì đi làm xa, bản thân mình lại ốm đau, ở nhà trông cháu như vậy. Chứ mọi lần bực lắm tôi cũng chỉ giúi bà Phương một cái, hay đấm một vài phát là thôi.

- Chị hay đấm vào chỗ nào?

- Đấm vào ngực, vào lưng, vào vai, vào chân, bạ đâu đấm đấy,  hay giúi đầu một cái, chứ không phải roi vọt gì (?!).

- Những lúc chị đánh như vậy, bà ấy có kêu không?

- Không, bà ấy lì lắm.

- Bà Phương tố cáo khi về không có đồng nào trong người, có 1,9 triệu cũng bị chị lấy mất?

- Chuyện là thế này, suốt ngày bà ấy vào nhà tắm phun nước nên  4 tháng bà Phương ở tiền nước lên đến hơn 2 triệu (?!). Tôi cầm hóa đơn bảo bây giờ bà tính sao, tháng nào cũng lên đến năm bảy trăm tiền nước thế này thì bà chịu chứ tôi không chịu đâu. Ý tôi là phải phạt cho bà ấy về tội phung phí nước để bà ấy phải rút kinh nghiệm. Bà ấy liền mang 1,9 triệu ra nộp, nhưng vẫn thiếu, tôi phải đưa thêm cho bà ấy nữa đấy chứ.

Kết thúc cuộc nói chuyện, nhìn gương mặt sắc nét của bà Minh, chúng tôi không thể lý giải nổi tại sao một người đàn bà đẹp như vậy lại có những hành vi vô cùng ác độc, tàn nhẫn. Cách đối xử của bà Minh với người giúp việc không phải là cách đối xử giữa những con người với nhau. Có thể vì người giúp việc trí tuệ không lanh lợi  như người bình thường, cộng thêm việc biết được hoàn cảnh bà Phương thân cô thế cô, không người nương tựa nên bà Minh đã đối xử tệ bạc vì nghĩ sẽ không có ai biết được?

XEM HÌNH ẢNH KINH HOÀNG VỀ VẾT THƯƠNG CỦA BÀ PHẠM THỊ PHƯƠNG

Số phận thương tâm của người giúp việc

Những lời kể tội người giúp việc của bà Trần Thị Tuyết Minh hoàn toàn trái ngược với những gì nạn nhân Phạm Thị Phương tố cáo. Bà Phương cho biết, thời gian bị bạo hành, nhiều lúc bà cũng muốn trốn chạy khỏi gia đình đó nhưng đều bị quản rất chặt, đành cam phận cho đến khi bà Minh lấy lý do về Hà Giang ăn tết nên thả bà Phương về với 1 triệu đồng và không quên đe dọa: Không được nói với người nhà là bị đánh đập, tra tấn, phải nói là bị ngã cầu thang và bỏng mỡ, không sẽ cho người về tận xã xử cả nhà.

Cuộc đời cô độc và khổ cực của bà Phương khiến nhiều người rớt nước mắt. Là người phụ nữ quá lứa lỡ thì, đối với bà Phương đã là một bất hạnh và thiệt thòi quá lớn. Đến năm 1994, tuy ở chung một nhà nhưng bà Phương quyết định ra ăn ở riêng, vì thấy hoàn cảnh em trai khó khăn lại phải nuôi 4 con ăn học. Không có nghề nghiệp gì ngoài hơn một sào ruộng khoán, lại  phải hỗ trợ em trai chăm mẹ già 95 tuổi nên bà Phương đã ra Hà Nội làm nghề giúp việc, mong mỏi  cuộc sống gia đình tốt hơn để có tiền lo cho mẹ già. Thế nhưng số phận long đong của bà, trớ trêu thay lại rơi vào tay kẻ mất nhân tính.

Bà Nguyễn Thị Vĩnh, em dâu của bà Phương không cầm được nước mắt khi kể lại buổi chiều 4/1 mưa gió rét mướt, trong mấy tiếng đồng hồ, bà Phương đã bò từ ngoài đường về đến nhà. Có lẽ do hoàn cảnh sống độc thân, bản tính cam chịu nên ngay cả lúc đau đớn nhất, bà Phương đã không dám phiền hà ai mà cố gắng chịu đau. Điều này cũng lý giải vì sao bị bà chủ Trần Thị Tuyết Minh hành hạ một thời gian dài như vậy nhưng bà Phương cũng không kêu ca mà cố chịu đựng. Phần khác, vì bà Phương không muốn phiền hà đến họ hàng, người thân, chấp nhận giúp việc cho bà Minh, dù bị đối xử không tốt, để có công ăn việc làm và kiếm tiền về nuôi mẹ già.

Để kiểm chứng những lời tố ôsin của bà Trần Thị Tuyết Minh, chúng tôi đã tìm gặp cụ Vương Thị Tuất, ở số 49 ngõ 95 Kim Mã, người đã thuê bà Phương giúp việc 1 tháng trước khi bà Phương làm ôsin cho bà Minh. Bà Tuất cho biết đầu tháng 8/2011, do bị tai nạn gãy chân, hoàn cảnh ở một mình nên cụ Tuất được con dâu út  thuê bà Phương từ một trung tâm giới thiệu người giúp việc chăm sóc. Trong thời gian 1 tháng ở cùng, bà Phương tuy có chậm chạp một chút nhưng là người hoàn toàn bình thường, không có biểu hiện về thần kinh.

Đặc biệt, theo cụ Tuất, bà Phương là người khá sạch sẽ, thường xuyên tắm rửa và không bao giờ ăn vụng hay trộm cắp tài sản. Ở khoảng 1 tháng thì con dâu đón cụ Tuất về chăm sóc nên gia đình không thuê bà Phương nữa.  Trước khi bà Phương đi, gia đình cụ Tuất đã trả cho bà Phương 2,5 triệu đồng tiền công. Trong đó, khi mới đến giúp việc bà Phương xin ứng trước 1 triệu đồng để mua quần áo. Còn 1,5 triệu đồng đưa nốt khi không thuê bà Phương giúp việc nữa. Như vậy, trừ đi tiền mua quần áo thì số tiền 1,9 triệu đồng mà bà Minh đã lấy của người giúp việc để trừ vào tiền nước (theo lời khai của bà Minh) là hoàn toàn khớp với tiền công bà Phương được gia đình cụ Tuất trả.

Chiều 7/1, khi hay tin Cơ quan điều tra khám xét nơi ở của bà Minh, rất đông người dân ở ngõ 95 Kim Mã đã kéo đến xem mặt người đàn bà ác độc này. Nhiều người tuyên bố sẽ ném đá bà chủ để trả thù cho người giúp việc. Có người nói bà Minh cần bị hình phạt dội nước sôi vào người như cái cách mà bà ta đã đối xử với bà Phương. Trước bức xúc của người dân, Cơ quan điều tra đã tạm hoãn việc đưa bà Minh về nhà khám xét, để đảm bảo an toàn tính mạng cho bà ta.

XEM HÌNH ẢNH KINH HOÀNG VỀ VẾT THƯƠNG CỦA BÀ PHẠM THỊ PHƯƠNG

Ngày 7/1, Cơ quan CSĐT Công an quận Ba Đình (Hà Nội) đã khởi tố vụ án hình sự, tạm giam đối với bà Trần Thị Tuyết Minh (48 tuổi), tạm trú ở 16 ngõ 95 Kim Mã, Ba Đình, để điều tra về các hành vi cố ý gây thương tích, làm nhục, hành hạ người khác. Trước đó, theo tố cáo của bà Phạm Thị Phương (59 tuổi, ở thôn Kim Giang, xã Đại Cường, huyện Ứng Hòa, Hà Nội), ngày 15/9/2011, bà Phương đến làm giúp việc cho gia đình bà Minh. Trong thời gian ở đây, do có tuổi chậm chạp nên bà Phương đã bị bà Minh chửi mắng, hành hạ, xịt nước sôi vào người gây thương tích…

Bà Phương đã được gia đình đưa đi điều trị tại Bệnh viện Đa khoa huyện Ứng Hòa với thương tích bỏng độ 2 và 3, diện tích bỏng 18%, tập trung ở vùng bụng dưới, mông, đùi, nguy hiểm nhất là bỏng ở bộ phận sinh dục, rất dễ để lại di chứng.


Ngày 7/1, Cơ quan CSĐT Công an quận Ba Đình (Hà Nội) đã khởi tố vụ án hình sự, tạm giam đối với bà Trần Thị Tuyết Minh (48 tuổi), tạm trú ở 16 ngõ 95 Kim Mã, Ba Đình, để điều tra về các hành vi cố ý gây thương tích, làm nhục, hành hạ người khác. Trước đó, theo tố cáo của bà Phạm Thị Phương (59 tuổi, ở thôn Kim Giang, xã Đại Cường, huyện Ứng Hòa, Hà Nội), ngày 15/9/2011, bà Phương đến làm giúp việc cho gia đình bà Minh. Trong thời gian ở đây, do có tuổi chậm chạp nên bà Phương đã bị bà Minh chửi mắng, hành hạ, xịt nước sôi vào người gây thương tích…

Bà Phương đã được gia đình đưa đi điều trị tại Bệnh viện Đa khoa huyện Ứng Hòa với thương tích bỏng độ 2 và 3, diện tích bỏng 18%, tập trung ở vùng bụng dưới, mông, đùi, nguy hiểm nhất là bỏng ở bộ phận sinh dục, rất dễ để lại di chứng.




Thông tin hấp dẫn:

 

Cô gái bị xăm rết

Quan chức chơi cờ tiền tỷ

Những con đường đầy bao cao su

Bạo hành dã man ở Vĩnh Phúc

Bắt cóc trẻ sơ sinh ở bệnh viện Phụ sản TƯ

Lạc vào thế giới đêm Hà Thành

Điều kỳ diệu về cụ rùa Hồ Gươm

Những câu chuyện ở Trường bắn

Chọc gậy bánh xe

Bộ trưởng Đinh La Thăng

Tra tấn ôsin dã man

Sát thủ Lê Văn Luyện


Hương Vũ/ANTG
Từ khóa :
Vụ bạo hành ôsin: Ghê sợ trước lời thú tội độc ác của bà chủ
Chủ đề : Ôsin bị tra tấn: Bà chủ bị thần kinh?
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác