Các thầy cô chọn nghề dạy học rồi thi nhau "chạy" cũng chỉ là để ...có danh phận

Giáo dục 24h

Nguyễn Văn Lự

(GDVN) - Ước muốn trở thành thầy cô giáo để có danh phận trong xã hội. Đó là ý nguyện căn bản và chính đáng của một con người.

LTS: Bàn về câu chuyện tại sao giáo viên cứ nhất định phải chạy biên chế hoặc ít nhất có hợp đồng làm việc tại các cơ quan trường học, thầy giáo Nguyễn Văn Lự tiết lộ những nguyên nhân khác nhau.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Chạy biên chế nhà nước hoặc hợp đồng trong cơ quan nhà nước mà trường học là một mảnh đất đắc lợi của cả người kí tuyển dụng và người được tuyển cho dù mới có 1 ít bằng chứng được đưa ra, hoặc vài vụ việc đang điều tra.

Xã hội nào, nghề dạy học vẫn là nghề thiên lương và cao cả. Mong ước được làm nghề rất chính đáng và nỗ lực theo đuổi, tận tâm với nghề của nhiều phụ huynh và học sinh hiện nay làm chúng ta mến phục.

Những con số, những tên người, tên địa danh Krông Păk, Yên Định,.. đã và vẫn còn sục sôi trên báo chí và trong lòng người.

Vì sao những giáo sinh sẵn sàng bỏ ra hàng trăm triệu đồng để đổi lấy nghề dạy học với mức lương chỉ đủ sống kham khổ?

Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã đăng bài "Học sư phạm xong, không xin được việc thì biết làm gì?" của Thùy Linh [1] và bài "Giải mã chuyện mất hàng trăm triệu chỉ đổi lấy lương 1 triệu đồng mỗi tháng" của Đăng Bình[2], tác giả Đỗ Quyên nêu còn phải chạy chất lượng[3]...

Đối thoại với thầy cô hợp đồng, chúng tôi rất đồng cảm với quyết định của đồng nghiệp.

Nhận thức của họ đúng nhưng vì sao họ lại đến nông nỗi bị bỏ rơi? Thầy cô tự tin theo đuổi nghề giáo bằng mọi giá có thể vì những lí do chủ quan và khách quan sau:

- Những thầy cô dũng cảm xin việc (trừ cậu ấm, cô chiêu) đều yêu nghề và rất chuyên chú vào chuyên môn.

- Dạy học là nghề kiếm sống như bao nghề khác. Không còn nhiều người nghĩ là nghề cao quý nhưng họ sẽ làm hết sức mình để xứng đáng làm thầy.

Họ đam mê, rất đam mê nghề dạy học như nhiều người trong xã hội ngày nay.

- Tiếc công sức và tiền bạc mấy năm để học nghề sư phạm. Không muốn bỏ phí đồng tiền và thời gian vài năm đó để đi tìm việc khác.

Những người dám cất kỹ tấm bằng sư phạm như một kỷ niệm, như một chuyến học khôn là phần lớn chưa yêu nghề sư phạm thật sự khi quyết định vào học.

“Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu”

- Ngành sư phạm còn thiếu nhiều, người ta công bố vậy, và cơ hội tìm việc luôn tiềm năng.

Việc xin biên chế rất dễ dàng, hợp đồng càng dễ; thi vào trường quá nhẹ nhàng và tuyển vào bao nhiêu ra bấy nhiêu với điểm hồ sơ ngon lành.

Sư phạm là sân chơi dành cho mọi đối tượng, từ cao cấp đến bình dân, từ học khá đến trung bình.

- Ước muốn trở thành thầy cô giáo để có danh phận trong xã hội. Đó là ý nguyện căn bản và chính đáng của một con người. Duy nhất chỉ nghề dạy học, lúc còn giảng dạy hay khi nghỉ hưu, người ta còn chào gọi là thầy!

- Một số thầy cô giáo muốn được làm thầy cô để ổn định công việc, để hợp lý hóa gia đình.

Lấy vợ giáo viên thời nay đang là mốt của nam giới có thu nhập và việc làm ổn định. Lấy chồng giáo viên cũng được nhiều phụ huynh chọn mặt gửi con gái.

Thầy cô ít có cơ hội va đập cái xấu và phải giữ danh dự cho mình. Thầy cô có điều kiện quản lí gia đình và chăm sóc nuôi dạy con con hơn.

- Người ta chọn nghề dạy học nhàn nhã, lịch sự và thiên lương trong sáng, thời nào cũng được tôn trọng và kính nể. Chỉ ai làm thầy mới hiểu độ gian khổ tỉ lệ thuận với thâm niên.

- Cũng có người lấy dạy học làm “nghề phụ” để họ làm việc khác hay dạy gia sư… Muốn dạy ngoài, nhất thiết họ phải là thầy cô giáo, thậm chí, còn đi thi và được nhiều danh hiệu dạy giỏi để khẳng định chuyên môn của mình.

- Không mấy ai nghĩ gì đến đồng lương bèo bọt có như không và cả số tiền khủng chạy hợp đồng.

Ở nơi thị thành, chỉ vài năm họ có thể lấy lại khoản đầu tư nhưng nơi khó khăn, thôn quê thì không ai dám nghĩ đến lấy lại số tiền đó.

- Họ xin vào dạy hợp đồng còn để nuôi hi vọng một ngày kia sẽ mọi sự thay đổi và tương lai gia đình nhà giáo mẫu mực sẽ là niềm tự hào của con cháu…

- Họ tin mình, tin vào cơ hội thi tuyển viên chức giáo dục. Vừa học vừa làm, vừa tích lũy tiền trả nợ; vừa học thêm bằng cấp, củng cố tri thức, kinh nghiệm giảng dạy vừa nuôi hi vọng sẽ được dự thi và thi sẽ đỗ, sẽ là biên chế chính thức.

- Có người theo nghề vì sắp đặt của bố mẹ hay người thân.

Tại sao giáo viên cứ phải cắm đầu “chạy” vào biên chế?

- Cũng có người không thể làm việc nào khác vì nhiều lí do đành cố mà lo tiền chạy.

Năm tháng qua đi, vận đổi người đi, luân chuyển và lo lắng dần tăng lên, dần mờ mịt như hình bóng người giúp đỡ mình khi họ nghỉ hưu hay chuyển công tác.

Cái giá của bản hợp đồng chỉ còn là những bài soạn thâu đêm, việc chồng chất và mối lo nhức nhối: nhỡ ra, không khéo bị dừng, bị chuyển trường…

Xử lí quan hệ khéo léo, hăng say công việc và giữ gìn ý tứ, khuôn phép và tận tụy có lẽ là cách tốt nhất của thầy cô duy trì hợp đồng.

Hiện tượng cô giáo bị quỳ nhận lỗi ở trường Bình Chánh, Long An; cô giáo bị bóp cổ ở Bến Tre; thầy Đặng Minh Thủy bị hành hung ở Nghệ An…không còn là cá biệt, đơn lẻ.

Việc sa thải giáo viên dư thừa đủ tiêu chuẩn hay không đủ tiêu chuẩn, hợp đồng hợp pháp hay không hợp pháp vẫn còn quyết liệt ở nhiều địa phương cả nước.

Vì sao các thầy cô không thể phản kháng quyết liệt? Họ sợ liên lụy, sợ mất việc hay sợ điều chuyển đi trường xa?

Điều gì làm những trí thức kia phải im lặng ai cũng hiểu. Ngay cả trường tư thục, thân phận thầy cô nào cũng mỏng manh dễ vỡ.

Công việc là cuộc sống, là tất cả của người thầy dạy học. Một điều nhịn, chín điều lành, nhiều người Việt ta vẫn nghĩ và làm thế chứ đâu chỉ riêng nhà giáo.

Mấy năm nay, việc tuyển dụng giáo viên đã bão hòa, kể cả các tỉnh miền núi.

Chúng ta còn muốn duy trì hệ đào tạo cao đẳng sư phạm đến bao giờ?

 

Việc tuyển dụng lại càng chặt chẽ và khó khăn hơn khi hàng trăm nghìn sinh viên tốt nghiệp sư phạm trong khi trăm người chọn vài suất, thậm chí có nhiều môn, nhiều cấp không có chỉ tiêu.

Do nhu cầu việc làm của công dân và thực tế thiếu giáo viên, do cơ chế xin cho và luật pháp chưa nghiêm,… nên vấn nạn chạy việc chưa biết bao giờ chấm dứt.

Người ta rỉ tai nhau đại loại: biên chế chục ngàn đô, hợp đồng dài hạn vài ngàn, chuyển trường vài ngàn… Nghĩa là chạy việc như canh bạc may rủi, thắng thua. 

Thầy cô thất nghiệp vừa đáng thương lại cũng vừa đáng trách.

Chúng ta hi vọng Chính phủ kiến tạo rồi sẽ có giải pháp và hành động kịp thời, thấu tình đạt lí sau khi tạm dừng việc hủy hợp đồng của thầy cô.

Tài liệu tham khảo:

[1]http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Hoc-su-pham-xong-khong-xin-duoc-viec-thi-biet-lam-gi-post184397.gd

[2]http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Giai-ma-chuyen-mat-hang-tram-trieu-chi-doi-lay-luong-1-trieu-dong-moi-thang-post184525.gd

[3]http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-24h/Day-la-cac-ly-do-khien-nguoi-ta-muon-lam-thay-thi-phai-chay-post184561.gd

Nguyễn Văn Lự
Từ khóa :
chạy biên chế , ngành sư phạm , giáo viên thất nghiệp , vấn nạn chạy việc , lương giáo viên , hợp đồng , biên chế
Các thầy cô chọn nghề dạy học rồi thi nhau "chạy" cũng chỉ là để ...có danh phận
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
gv quèng
0

tớ đặc cách thi tuyển mà má tớ còn đòi bán miếng rẫy để chồng tiền chạy cho ngta. ngán nhà nước lắm rồi. ăn rồi đi thi rớt hoài. Vào phòng thi mình k đem gì cả, vô thấy mấy bạn thi với mình, đứa thì tài liệu giấy, đứa thì mở lên mà không dám báo giám thị, giám thị còn đi nói chuyeenjj với thí sinh vì quen.lúc đó tớ mà có đt, tớ quay lại cho cả hội đồng thi chết luôn cho rồi, k công bằng. tớ k dám thưa với ai vì thưa xng liệu tớ có lết về nhà đc không, hay là mất xác luôn. thày cô giáo tranh giành nhau k phải nỗ lực học hành mà nỗ lực tiền bạc, thấy mà khinh. tiêu cực nhan nhản. chưa kể ở trường đnag hợp đồng. cả năm ngán nhất là viết thành tích, khai báo thành tích kinh khủng. thật hên tớ không vô đảng, chứ vô nữa tớ biết viết cái gì vào kiểm điểm.

TUVXYZ
9

Hồi đó tôi mơ ước làm Cô giáo dạy tiếng anh....nhưng không thực hiện được. Mấy năm sau, ước mơ vẫn đau đáu trong lòng. Năm 2002, TỐt nghiệp ĐH KHTN HCM, không xin được việc trong ngành đã học vì không có số tiền 20 triệu. Sau đó, xin làm nhân viên trong một cong ty nước ngoài, buổi tối học thêm văn bằng 2 Tiếng Anh, cùng voi Nghiệp vụ sư phạm. Rồi cũng không xin được vào trường công dạy vì không đủ tiền chạy(mà nói đúng hơn l2 không thèm chạy). Thế là mình tự tìm đường cho mình đi. Ban ngày làm công ty, ban đêm xin dạy ở những trung tâm Anh Ngữ. 12 năm nay vẫn làm như vậy, vẫn thực hiện được ước mơ...nhưng không phải ấm ức bỏ tiền ra.

nongdan
18

Gv đã bão hòa rồi sao lại đào tạo hàng loạt làm chi để dẫn đến thất nghiệp. Gv mà biết đút lót thế thì làm sao dạy hs sống ngay thẳng.

Chất Văn Vấn
23

Bạn nói chạy làm giáo viên để tới nghỉ hưu không còn dạy cũng được gọi là thầy. Như vậy cũng có khác gì các ngành nghề khác. Chữ thầy suy ra mang ý nghĩa gì? Nghề giáo thế kia thì tại sao gọi là cao quý nhất trong tất cả các nghề cao quý?

Chu Hằng
16

Thế thì yên vị trong mác biên chế còn giữ quyền im lặng " không nói gì cả" mau tìm việc khác mà làm.

Mai Hiếu
2

Mong các chuyên gia giáo dục thực sự và có tâm với xã hội, với nghề giáo ; các phóng viên báo chí,cơ quan thông tấn phải có những phản ánh sâu sắc, thực trạng của giáo dục hiện nay, khi vị trí người thầy đã bị xâm hại, xem thường như hiện nay. Mong giáo dục phát triển bền vững và "sạch"!

Thanh Hà
5

Giáo viên các trường công lập là viên chức nhà nước, trong đó giáo viên từ bậc mầm non, tiểu học và THCS hoàn toàn do UBND cấp quận huyện quyết định khấu tuyển dụng. Với cơ chế quản lý nguồn nhân lực trong các trường học như hiện nay thì tất yếu sinh ra trào lưu "muốn làm giáo viên là phải chạy".

dân ý kiến
20

Giải pháp dọn chỗ cho tình trạng ùn ứ gv thất nghiệp phải chạy chọt quá ư nhiều. Vấn đề có muốn làm hay không mà thôi. Vậy còn kéo dài tuổi hưu của giáo viên đang biên chế làm gì nữa. Họ về hưu đúng tuổi hưu, giữ nguyên tuổi hưu như hiện nay là cũng giữ chân cơ hội bao nhiêu người thất nghiệp. Lẽ ra còn nên về hưu sớm hơn vì học sinh cũng thích học với giáo viên trẻ hơn hẳn.

Xem thêm bình luận
Tin khác