Hạnh phúc giản đơn với “Mình lại yêu nhau… thêm một lần nữa!”

Giáo dục 24h

PV

(GDVN) -“Người ta nói trên đời này có hai loại hạnh phúc. Một là có được hạnh phúc rồi mới nhận ra đó là hạnh phúc. Loại hạnh phúc thứ hai là niềm hạnh phúc ngắn ngủi, nhưng em sẽ cảm nhận được hạnh phúc đang trong tầm tay. Trân trọng cái khoảnh khắc hạnh phúc đó và có thể sẽ theo em đến suốt cuộc đời. Nếu được lựa chọn lại từ đầu, em vẫn sẽ đi tìm anh, theo đuổi cảm giác mơ hồ của giấc mơ. Để nhận ra rằng em đã yêu anh và ngay lúc này dù anh không thể biết được em nhớ anh đến nhường nào.”

Cũng như tình yêu chẳng ai có thể định nghĩa tình yêu là gì và thế nào là hạnh phúc. Đối với tôi hạnh phúc thật giản đơn, chỉ cần một cái nắm tay, một cái nhìn, một sự đồng cảm hay chỉ là một cái ôm nhẹ giúp ta vượt qua nỗi đau đó cũng là hạnh phúc. Nhưng cũng có khi hạnh phúc chính là tình yêu, là: Tôi yêu anh... Anh là hạnh phúc, là món quà vô giá mà ông trời trao cho tôi... Đó là tình yêu!

Và có khi đối với những ai đó thì “Hạnh phúc là cả một quãng đường dài, khi con người ta tìm thấy nhau cứ ngỡ là mình bắt được hạnh phúc, nhưng để giữ được nó trước bao thử thách và gian nan của cuộc sống cho đến cuối con đường, hạnh phúc đó mới gọi là hạnh phúc hoàn hảo”. - (Trích từ tuyển tập).

Tại sao ta cứ đi tìm những gì đó cao xa và cứ nghĩ đó là hạnh phúc? Hạnh phúc là những gì giản dị nhất, bình dị nhất nhưng lại làm tâm hồn ta ấm áp nhất. 

Tập sách“Mình lại yêu nhau… thêm một lần nữa!”

Như Trang trong “Và rồi mình lại yêu nhau, thêm một lần nữa!”, hạnh phúc của cô thật giản dị, đó là tìm được lại mối tình đầu và cùng người đó nắm tay đi hết cuộc đời : “… Anh và tôi cùng ôn lại những kỷ niệm về thời sinh viên. Anh kể rằng trước kia anh có để ý tới một cô gái trường nhân văn. Anh thường tìm cơ hội để được gặp cô ấy nhưng rồi mỗi lần chạm mặt, anh lại bối rối, không biết phải làm quen thế nào. Anh cứ rụt rè, nhút nhát không chịu bày tỏ cho đến tận khi ra trường. Vậy là tám năm sau, anh quyết tâm phải dũng cảm thổ lộ với cô ấy - người con gái mà anh thực sự yêu, rất yêu, đến nỗi tám năm rồi mà anh vẫn không thể nào quên được.

Em có biết cô gái đó là ai không?

Anh dừng bước, nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh ngắt của tôi rồi khẽ trao một nụ hôn lên trán tôi, sau đó anh tự trả lời câu hỏi của mình:

Là em đấy, cô gái của anh ạ!

Tôi rớt nước mắt, ôm thật chặt lấy anh. Thì ra anh cũng yêu tôi nhưng lại nhút nhát như tôi. Thật may là cuối cùng chúng tôi cũng đã gặp lại nhau, thật may là cuối cùng anh đã chịu nói ra…

Tôi nhớ một tháng trước, anh có hỏi tôi một câu rằng: “Nếu là Trang, Trang có chấp nhận lấy một người chồng như tôi không?”. Hôm nay, vào chính giờ phút thăng hoa này, anh vẫn hỏi lại tôi câu hỏi đó. Nhưng tôi không còn suy nghĩ lâu như trước kia nữa, lần này tôi đã gật đầu trả lời rất nhanh, tôi không muốn chúng tôi phải xa nhau như tám năm trước nữa. Có lẽ sẽ không được ở bên nhau thường xuyên, nhưng chúng tôi vẫn có thể liên lạc với nhau qua điện thoại. Tôi vẫn sẽ là một chuyên viên tư vấn của anh, còn anh, sẽ là nơi che chở tôi từ phía xa. Chúng tôi sẽ không để mất nhau thêm một lần nào nữa…!” 

Hạnh phúc là thế đó, là yêu và được yêu, là một cuộc rượt đuổi và để rồi nắm được tình yêu.

Hãy thử mở lòng mình ra để yêu thêm một lần nữa, để tìm lại hạnh phúc khi lựa chọn cuốn sách nhỏ “Mình lại yêu nhau… thêm một lần nữa!” bạn nhé!


PV
Từ khóa :
mình lại yêu nhau thêm một lần nữa , tập sách
Hạnh phúc giản đơn với “Mình lại yêu nhau… thêm một lần nữa!”
Chủ đề : Nóng
Bình luận
Xem thêm bình luận
Tin khác