Làm được những điều này thì hãy nghĩ đến không phân biệt chính quy, tại chức

Giáo dục 24h

Thùy Linh

(GDVN) - Hiện nay, hai loại hình đào tạo chính quy và tại chức vẫn có khoảng cách lớn do cách thức tuyển sinh, quản lý đào tạo, quan niệm của xã hội...

Tại Điều 6 trong Dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Giáo dục đại học mà Bộ Giáo dục và Đào tạo đang tổ chức lấy ý kiến cho thấy, cách gọi hình thức đào tạo chính quy và tại chức (hệ vừa học vừa làm, giáo dục thường xuyên) được chuyển thành hệ tập trung và không tập trung.

Theo đó, hai loại hình này chỉ khác nhau phương thức đào tạo, còn chuẩn về chương trình, giáo viên, chuẩn đầu ra và văn bằng tốt nghiệp sẽ giống nhau.

Góp ý về vấn đề này, Phó giáo sư Trần Văn Tớp - Phó hiệu trưởng Đại học Bách khoa Hà Nội, cho rằng không phân biệt bằng đại học chính quy và tại chức khó khả thi.

Hình minh họa, nguồn: VTV.vn.

Ông Tớp nhận định, xã hội Việt Nam là xã hội “sính” bằng cấp nên người ta coi trọng bằng cấp, trong khi tuyển dụng vị trí làm việc phải xuất phát từ nhu cầu và năng lực ứng viên phù hợp với vị trí công việc. 

Cơ quan/đơn vị tuyển dụng phải có phương pháp và cách thức tuyển dụng chọn đúng người phù hợp với yêu cầu, trong đó bằng cấp có thể chỉ là 1 điều kiện. 

Hiện nay nhiều cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp nước ngoài và kể cả doanh nghiệp trong nước họ đều chú trọng về năng lực, kỹ năng và kiến thức chuyên môn của ứng viên.

Bộ Giáo dục muốn xóa bỏ hệ đào tạo hệ tại chức?

Đối với nhiều nước vẫn tồn tại hình thức đào tạo full time (chính quy – tập trung) và part time (không tập trung – vừa học vừa làm) và họ không phân biệt bằng cấp giữa 2 hình thức đào tạo này. 

Nếu đảm bảo chất lượng đào tạo hệ tập trung và hệ không tập trung và xoá bỏ khoảng cách về bằng cấp giữa hình thức đào tạo tập trung (Full time, mà trước đây ta gọi là chính quy) với loại không tập trung (part time, mà trước đây ta gọi là tại chức hoặc vừa học vừa làm hoặc đào tạo liên tục) là đúng, phù hợp với xu thế và triết lý đào tạo: học suốt đời. 

Luật cần xây dựng hiện đại, phù hợp với xu thế chung, do vậy tôi ủng hộ với đề xuất này trong dự thảo. Tuy nhiên trong hoàn cảnh, bối cảnh hiện nay của chúng ta hiện tại là khó, thậm chí rất khó”, Phó Hiệu trưởng Đại học Bách khoa Hà Nội nhận định. 

Theo Phó giáo sư Trần Văn Tớp, không phân biệt bằng chính quy và tại chức chỉ thực hiện được khi mọi quy trình đào tạo phải giống nhau và có chất lượng như nhau từ tuyển sinh đầu vào đến quản lý đào tạo, chương trình đào tạo, chuẩn đầu ra, cách thức thi cử, đánh giá.

Tuy nhiên trên thực tế, hai loại hình đào tạo này hiện vẫn có khoảng cách lớn do cách thức tuyển sinh, quản lý đào tạo, quan niệm của xã hội và người sử dụng lao động do thời gian tập trung cho việc học tập, do quan niệm của cả người học (sinh viên) và các cơ sở đào tạo (giảng viên và cán bộ quản lý). 

Cụ thể, theo  ông Tớp, người học hệ không tập trung rất khó có đủ thời gian để đảm bảo học và tự học. Thời gian tập trung chỉ khoảng 5-6 tháng so với hệ chính quy là 10 tháng/1 năm. 

Sinh viên hệ không tập trung phải cần thời gian dài hơn khoảng 1,6 lần hoặc thời gian tự học phải gấp đôi so với hệ tập trung.

Bộ Giáo dục vẫn chưa phân rõ trắng-đen giữa bằng chính quy và tại chức?

"Dù vậy, đây vẫn là quy định đúng, phù hợp xu thế chung của thế giới và nên được đưa vào luật để áp dụng cho tương lai", Phó giáo sư Trần Văn Tớp nói.

Theo đề xuất của hiệu phó Đại học Bách khoa Hà Nội, nếu các trường muốn đảm bảo chất lượng đào tạo 2 hệ này, đảm bảo chuẩn và chất lượng đầu ra của hệ tại chức được như của chính quy, thì cần:

Một là, cần tuyển sinh chặt chẽ như tuyển sinh đại học tập trung và đạt điểm ngưỡng đảm bảo chất lượng. 

Mặc dù hiện nay, quy chế tuyển sinh đã có rất nhiều tự chủ của cả các trường, có thể xét tuyển theo hồ sơ. Tuy nhiên nhiều trường vẫn áp dụng thi tuyển hoặc dựa vào kết quả thi trung học phổ thông quốc gia.

Ngay cả khi xét tuyển theo hồ sơ, họ cũng nhằm vào đối tượng có học lực khá, giỏi. Như vậy, nếu tuyển sinh chặt chẽ như đại học chính quy, thì khó, thậm chí không thể tuyển sinh được; 

Hai là, ngay cả khi xét tuyển được, thì khả năng tốt nghiệp cũng thấp do áp dụng thi cử, đánh giá như của hệ tập trung. Do vậy, các trường thấy cần siết chặt quá trình đào tạo để chất lượng hệ không chính quy không ảnh hưởng tới uy tín và chất lượng hệ chính quy của trường.

Riêng đối với hệ đào tạo tiến sĩ, ông Tớp cho rằng, chỉ nên quy định 1 hình thức đào tạo tập trung, không nên có hình thức đào tạo không tập trung. Nếu 1 người đi làm hoặc được cử đi làm nghiên cứu sinh thì nên toàn tâm, toàn ý thì mới có thể đảm bảo chất lượng đào tạo như yêu cầu. 

Trước đó, trao đổi với báo chí, bà Nguyễn Thị Kim Phụng - Vụ trưởng Vụ Giáo dục Đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) lý giải dự kiến không còn hai loại văn bằng với tên gọi riêng biệt là bằng chính quy, bằng vừa học vừa làm là phù hợp thông lệ chung trên thế giới.

Dự thảo quy định này cũng hướng đến việc yêu cầu các trường đảm bảo chất lượng tiêu chuẩn để người học được xã hội đánh giá bình đẳng như nhau khi theo học đại học với các hình thức đào tạo khác nhau. Tất cả văn bằng cấp ra của các cơ sở phải đạt chuẩn chất lượng.

Thùy Linh
Từ khóa :
giáo dục đại học , bằng tại chức , bằng chính quy , chương trình đào tạo , chuẩn đầu ra , ngưỡng đảm bảo chất lượng
Làm được những điều này thì hãy nghĩ đến không phân biệt chính quy, tại chức
Bình luận
Le Vinh Thịnh
1

Tại chức hay chính qui, tập trung hay không tập trung... hỉ khác nhau ở cách tổ chức học và thi. Để đảm bảo chất lượng "cái bằng" của 2 loại hình đào gạo, chúng ta chỉ càn 1 bước thây đổi nhỏ thôi. Hình thức học tập trung của sinh viên mới xong trung học,và hình thức học không chính qui của nhừng người đã đi làm (học ban đêm, cuối tuần, online...) không có gì quan trọng cả. Quan trọng là kiến thức và sự lĩnh hội kiến thức của người học.... ý kiến xho rằng học tại chức thòi gian học ít hơn học chính qui nên chất kuoojng không có... đây không phải là vấn đề... chỉ việc kéo dài thòi gian học là xong phải không. Đừng bàn tán nhiều . Theo Tôi BGD nên thây đổi cách tổ chức học và thi đại học là vấn đề chất lượng các loại hình đào tạo sẽ như nhau. Đó là: bỏ chế độ học và thi theo học kỳ. Chỉ cần thi lấy tín chỉ mỗi môn học. Tổ chức thi tín chỉ mỗi môn học chung cho tất cả các loại hình đào tạo. Học tại chức không nghiêm túc sẽ rớt. Kể cả chính qui. Như vậy tín chỉ chỉ là 1. Chất lượng là 1. Còn học tập trung hay không tập trung. Tại hức hay chính qui ko quan trọng nưqx. Và chúng ta c ũng không phải e dè vuệc phân biệt bằng chính qui hay tại chứ...

Nhật Linh
0

Hiện nay việc tuyển công chức, viên chức đã không phân biệt loại hình đào tạo chính quy, tại chức hay vừa làm vừa học nữa rồi, nên việc có ghi loại hình đào tạo trong bằng tốt nghiệp là không cần thiết. Vấn đề là có thể học tập trung, vừa học vừa làm, từ xa ... nhưng phải tổ chức thi hết học phần, thi tốt nghiệp chung phòng thi, chung đề và cấp bằng tốt nghiệp như nhau là ổn.

Hà Khê
2

1. Khi sử dụng lao động phải thi tuyển minh bạch, công bằng (đặc biệt tuyển dụng làm cơ quan nhà nước), lấy lao động giỏi nhất, thì chính qui hay tại chức không cần phân biệt. 2. Đã đến lúc loại bỏ hình thức đào tạo tại chức được rồi. Vì hiện nay việc học tập không còn khó khăn như ngày trước. 3. Hiện đang thừa 25 vạn cử nhân không có việc làm. Dẹp đi những trường ĐH chất lượng kém không còn nhu cầu của xã hội.

Xem thêm bình luận
Tin khác