Ngày nào còn chỉ tiêu thành tích, ngày đó còn phổ cập giả tạo

Giáo dục 24h

Thảo Ly

(GDVN) - Không có sự kiểm tra chặt chẽ lại đề cao những việc làm hình thức, ngành giáo dục đã để căn bệnh thành tích bùng phát...

LTS: Phổ cập giáo dục là chính sách nhân văn của Đảng và nhà nước tuy nhiên, trong thực tế triển khai ở cơ sở còn bộc lộ nhiều bất cập.

Trong bài viết này, cô giáo Thảo Ly cho rằng với những chỉ tiêu phổ cập, ngành giáo dục đang xảy ra nhiều vấn đề tiêu cực.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Cứ sau mỗi lần giáo viên vật vã với những học sinh đặc biệt yếu kém trong lớp thì thầy cô nào cũng buột lên tiếng than: “Phổ cập làm gì cho khốn khổ vậy trời!”.

Họ chẳng biết kêu ai, chỉ biết gọi ông Trời để tự an ủi. Kể như từ ngày xuất hiện hai tiếng "phổ cập" thì học sinh gần như mất luôn cái quyền ở lại lớp.

Giáo viên mất luôn quyền đánh giá học sinh (ở đối tượng học sinh yếu kém).

Trước đó, khi học sinh lơ là không chịu học, chỉ cần thầy cô cảnh báo “học thế thì cuối năm chỉ có lưu ban”, không chỉ học trò mà chính ba mẹ các em cũng thấy sợ nên đã chú tâm vào việc học tập hơn.

Giờ đây, không sợ ở lại lớp, giáo viên cứ nói đùa với nhau cũng “hết bảo bối để dọa trò”.

Vì thế, học sinh học nhởn nhơ, lười học hơn, có em học quá yếu như không biết đọc, biết viết dù đã học hết chương trình lớp 1 cũng buộc phải lên lớp.

Giọt nước mắt trên gương mặt một học sinh lớp 6 phải quay trở lại lớp 1 vì không biết đọc, không biết viết ở Sóc Trăng, ảnh chụp màn hình phóng sự của VTV.vn.

Ở lớp 2 những trò này cũng chỉ như những vị khách trọ, chẳng thể học thêm được điều gì và cuối năm đương nhiên vẫn phải lên lớp.

Cứ thế, sau 5 năm các em tốt nghiệp tiểu học xem như nhà trường hết trách nhiệm.

Trước đây, sau một năm học, một lớp cũng có vài ba em lưu ban (sau những nỗ lực của giáo viên nhưng vẫn không tiến bộ).

Đây là những học sinh yếu kém nhưng nhờ ở lại lớp, những học sinh này đã cải thiện được lực học của mình sau một năm học lại lớp. Cũng nhờ đó, nhiều em đã có lực học tiến bộ khá nhiều.

Thế là, chỉ sau dăm năm thực hiện công tác phổ cập giáo dục bậc tiểu học đã xuất hiện khá nhiều tình trạng học sinh ngồi nhầm lớp. Có học sinh học tới lớp 5 chưa thể đọc viết được tên mình.

Tình trạng này không chỉ xảy ra ở một trường, một địa phương mà hầu như các tỉnh thành trong cả nước đều gặp phải.

Giáo viên khổ sở với phổ cập giáo dục

Một điều hết sức vô lý càng những trường mang danh trường chuẩn quốc gia, tỉ lệ học sinh ngồi nhầm lớp càng nhiều.

Thời gian này, nhiều trường học ở khắp nơi cũng xuất hiện tình trạng học sinh bị khuyết tật nhiều hơn.

Học sinh chuyển trường sang địa phương khác nhưng thực chất là bỏ học.

Đây cũng chính là chiêu bài né phổ cập của nhiều trường học hiện nay.

Vì phổ cập mà người ta sẵn sàng ngoảnh mặt, quay lưng với những đứa trẻ khát khao được học nhưng đã quá tuổi.

Có trường từ chối nhận học sinh yếu vì sợ lưu ban… học trò hư, thầy cô chẳng dám trách, trò hỗn hào, vô lễ với giáo viên, bạo hành bạn bè nhà trường cũng không dám đuổi.

Học trò lười, học yếu giáo viên chẳng dám cho điểm kém… Trò nghỉ học, thầy cô phải tìm mọi cách để học sinh quay lại lớp.

Người ta chỉ luôn cố gắng duy trì cái “vỏ bọc” như duy trì sĩ số 100%, tỷ lệ lên lớp thẳng 100%... còn chất lượng bên trong thì sao cũng được.

Có những hiệu trưởng tâm tư: “Nếu để học sinh ở lại lớp thể nào cũng vướng vào công tác phổ cập, đặc biệt là phổ cập đúng độ tuổi”.

Không đạt về chỉ tiêu phổ cập, xem như nhiều chỉ tiêu khác bị khống chế và không chỉ trường ấy bị ảnh hưởng mà phổ cập của xã, phường, huyện thị thậm chí của tỉnh cũng bị kéo vạ lây.

Cái mối dây ràng buộc đan chéo vào nhau như thế nên chính Ban giám hiệu dù không muốn cho học sinh lên lớp cũng trở nên bất lực.

Ai thấu hiểu nỗi khổ của chúng tôi?

Thực hiện chính sách phổ cập giáo dục, trò ngày càng học yếu nhưng trong những bản báo cáo lại xuất hiện nhiều con số tròn trĩnh không thể nào đẹp hơn thế.

Nào là 100% xã phường đạt chuẩn phổ cập đúng độ tuổi.

Công tác huy động trẻ đến trường đạt 100%, 100% xã phường, thị trấn đạt chuẩn xóa mù chữ...(bí quyết để đạt được những thành tích này sẽ được phản ánh riêng trong một bài viết khác)

Thực hiện công tác phổ cập là chính sách nhân văn của Đảng và nhà nước.

Thế nhưng do không có sự kiểm tra chặt chẽ lại đề cao những việc làm hình thức, ngành giáo dục và các địa phương đã để căn bệnh thành tích bùng phát.

Công tác phổ cập giáo dục bỗng trở thành nguyên nhân dẫn đến chất lượng giáo dục ngày càng sa sút.

Thế nên những câu ước “giá đừng có phổ cập” chẳng còn lạ gì với môi trường giáo dục.

Khắc phục tình trạng này phải cần đến một cuộc “đại phẫu” lớn, là sự chung tay của toàn xã hội với công cuộc đổi mới giáo dục hiện nay.

Thảo Ly
Từ khóa :
phổ cập giáo dục , học sinh ngồi nhầm lớp , bệnh thành tích , chỉ tiêu phổ cập , việc làm hình thức , đổi mới giáo dục
Ngày nào còn chỉ tiêu thành tích, ngày đó còn phổ cập giả tạo
Chủ đề : Bình luận Giáo dục
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Chủ đề : Tiêu cực trong giáo dục - đào tạo
Bình luận
LÊ THỊ TAM
0

ĐỀ NGHỊ XÓA BỎ PHỔ CẬP GIÁO DỤC

dangnguyen
0

Ôi căng bệnh thành tich nói hoài chứ bao giờ xóa được. Hình như tư tưởng ham thành tích đã ăn sâu vào nhiều người nên khó loại bỏ. Người lớn ơi hãy làm những điều tốt đẹp cho con trẻ.

Hà Quang Cường
8

Giáo dục học sinh trước hết là giáo dục "Đạo đức", mà "Đạo đức" trước tiên là sự trung thức. Chính thầy, cô nhà trường không trung thực thì làm sao học sinh trung thực. Để rồi sự dối trá dần dần trở thành một lẽ bình thường khi các em lớn lên vả ra trường. Sự dối trá theo các em trong suốt cả quá trình học tập cho lên đến đại học và ra đời.

hoahongtrang
8

nếu như bỏ được căn bệnh thành tích thì quá tốt rồi. Nhưng trên chỉ đạo mà địa phương thì vẫn làm. Nhiều nơi vẫn cứ dựa vào các thành tích báo cáo để xét thi đua chứ không dựa vào khối lượng công việc và chất lượng thật sự để đánh giá gv. Một số người cũng có suy nghĩ người khác biết lách luật và có thành tích thì tại sao mình cứ mãi trung thực để chịu thiệt thòi. một số lớp có hs giỏi thật đó, có giải này giải kia thật đó , chát lượng đạt 100% nhưng hằng năm đưa hs lên lớp vẫn bị kêu ca còn hs quá yếu, không biết đọc biết viết. Nếu còn cứ tổ chức phong trào thi này thi kia để lấy thành tích thì sẽ không tránh khỏi việc gv bỏ bê lớp gây thiệt thòi cho nhũng em không tham gia phong trào. Việc bỏ phổ cập gd thì tôi cũng lo một số gv ghét em nào đì em đó vì được cho ở lại lớp thoải mái không phải vướng trách nhiệm gì. Những trường hợp xét ở lại phải là những trường hợp đặc biệt, khả năng phát triển về trí tuệ không theo kịp các bạn. Còn những em bình thường mà gv dạy không hiểu là do năng lực của gv cần có sự xem xét lại từ BGH. Đừng để CSTĐCS hay CSTĐT, HTXSNV mà lại có hs yếu lên lớp. Người có thực tài hơn người khác, việc khó khăn người khác làm không được mà mình làm được thì mới xứng đáng mang danh các danh hiệu ấy.

Trần Đăng Ẩn
0

Phổ cập giáo dục là đúng nhưng vẫn đề ở đây là Bộ Giáo dục đã duy ý chí trong đánh giá thành tích của các trường, các địa phương thông qua tỷ lệ phổ cập. Chỉ cần bỏ chỉ tiêu và không đánh giá thành tích theo tỷ lệ phổ cập là ổn.

người dân
1

Bệnh thành tích là căn bệnh thâm căn cố đế tồn tại trong mọi lĩnh vực, bài báo nói rất đúng :"còn chỉ tiêu thì còn bệnh thành tích", còn tệ nói dối, làm tròn con số để khỏi bị phê bình, đây là nguyên nhân của tật nói dối.

Minh Nguyệt
9

Những tấm huân/huy chương, những tấm giấy khen, bằng khen là thật; chỉ có đạo đức lương tâm giả tạo làm hoen ố những bản ghi công thành tích đó.

Xem thêm bình luận
Tin khác