Nơi duy nhất một con đường đến trường là... sông nước

Giáo dục 24h

Theo Lê Anh Dũng/Vietnamnet

Tại huyện Ngọc Hiển (Cà Mau), tuyến đường bộ gần như không có, phụ thuộc hoàn toàn vào đường thủy, phương tiện đến trường của học sinh duy nhất là xuồng, ghe.


Nằm ở cực nam của Tổ quốc, hệ thống giao thông ở huyện Ngọc Hiển phụ thuộc chủ yếu vào đường thủy, các thị trấn, thị tứ đều nằm ven các sông, rạch.

Học trò ở Ngọc Hiển đi học hầu hết bằng xuồng, ghe.

Học sinh thường được xuồng đón tận cửa nhà, trung bình mỗi học sinh đi học một ngày phải trả 10 ngàn đồng cho chủ ghe, xuồng.

Những gia đình có điều kiện thì bố mẹ đưa đón bằng xuồng của gia đình, do lượng xuồng, ghe đi lại nhiều cộng với rác được người dân xả xuống kênh rạch nên thường xuyên phải gỡ rác khỏi chân vịt.

Chiếc xuồng này được chủ thiết kế chuyên đưa đón học sinh hàng ngày.

Do biên độ triều cường cao từ tháng 10 đến tháng 3 hàng năm nên vào thời điểm nước rút việc xuống xuồng rất khó khăn.

Với thân hình nhỏ bé, những em học sinh nhỏ tuổi phải luôn có người lớn đỡ xuống xuồng.

Những học sinh lớn hơn có thể tự lên xuống xuồng nhưng không thể khẳng định an toàn khi không hề có bất cứ phương tiện cứu sinh nào trên người cũng như trên xuồng.

Để tiết kiệm xăng, dầu nhiều gia đình không dùng máy mà chèo xuồng bằng tay đưa con đến trường.

Nguyễn Văn Hậu nhà ở ấp Cây Phước (An Viên Đông) do điều kiện gia đình quá khó khăn, bố mất sớm, mẹ lấy chồng nên 3 anh em Hậu hiện ở với ông bà ngoại, nhà chỉ có một chiếc xuồng cũ để ông dùng đi làm thuê, làm mướn nên hàng ngày em đi bộ đi học qua những đoạn đường lầy lội, rậm rạp. Nếu không có đoạn đường bộ có lẽ Hậu đã phải bỏ học từ lâu.

Chỉ số ít học sinh được sở hữu chiếc cặp phao tiện dụng giá chỉ trên 100 ngàn đồng nhưng an toàn cho mạng sống của những “tương lai đất nước”.

Theo Lê Anh Dũng/Vietnamnet
Từ khóa :
duy nhất , một đường đến trường , sông nước , tận cùng Tổ Quốc
Nơi duy nhất một con đường đến trường là... sông nước
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác