Tết đến xuân về, thầy giáo nói chuyện chữ “nhàn” của nghề dạy chữ!

Giáo dục 24h

Nguyễn Cao

(GDVN) - Áp lực đối với người thầy thời nay rất nhiều, vì thế sống thật hay sống phù hợp với xu thế là điều trăn trở của người thầy.

LTS: Nghề giáo là một trong số những nghề cao quý trong xã hội. Tuy nhiên, không phải bất cứ ai cũng có quan điểm giống nhau về nghề dạy học.

Hiểu về nghề giáo để có cái nhìn toàn diện, khách quan hơn là một yêu cầu không chỉ với những người trong ngành mà còn với toàn xã hội. 

Trong bài viết này, tác giả Nguyễn Cao mạnh dạn chỉ ra cái nhìn đó. Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả.
 

Phải nói rằng người thầy thời nay có có nhiều áp lực, áp lực với Ban giám hiệu, với thanh tra, với hồ sơ sổ sách, bồi dưỡng chuyên môn và rất nhiều các cuộc thi của các cấp trong một năm học. 

Nhiều người cho rằng giáo viên mỗi tuần có mười mấy tiết dạy thì quá nhàn hạ, giáo án thì cũng có chừng ấy nói đi nói lại…Nếu nói như vậy chỉ mới đúng nhưng chưa đủ, chưa hiểu về những đặc trưng cơ bản của ngành giáo dục.

Theo số tiết quy định hiện hành: Tiểu học 23 tiết/ tuần, THCS 19 tiết/ tuần, THPT 17 tiết / tuần. Nếu nhân số tiết với số phút quy định thì thấy nó sẽ ít hơn so với các ngành nghề khác. 

Làm giáo viên không “nhàn” như nhiều người nghĩ! (Ảnh: thanhnien.vn)

Nhưng, giáo viên thời nay chuyện lên lớp chỉ là chuyện nhỏ, mà những chuyện khác mới khiến thầy cô sợ. 

Giáo án thì phải thay đổi và soạn lại hàng năm bởi năm nào cũng tập huấn và bổ sung thêm nhiều phương pháp, kiến thức, rồi tích hợp khác nhau. Đang dạy theo bài rồi lại quay sang dạy theo chủ đề, dạy tích hợp đơn môn, đa môn… 

Cho nên giáo án không năm nào giống năm nào, khi những người làm ngành nghề khác tối về có thời gian chăm sóc gia đình, nghỉ ngơi thì người thầy phải lo giáo án, chấm bài làm kế hoạch. Chỉ việc chấm bài cũng chiếm một lượng cực lớn thời gian của giáo viên khi ở nhà. 

Giáo viên muốn được đánh giá đúng năng lực học sinh nhưng “lực bất tòng tâm"

(GDVN) - Đừng trách những người thầy cô đang chạy theo thành tích, bởi họ cũng rất muốn được dạy thật, được đánh giá đúng năng lực học sinh nhưng “lực bất tòng tâm”.

Chẳng hạn như môn Ngữ văn 9, mỗi kì có 11 bài kiểm tra cả thường xuyên, định kì và kiểm tra học kì.

Ta thử tính mỗi học sinh trong mỗi học kì có 11 bài kiểm tra nhân với mỗi bài viết trung bình 3 trang giấy và nhân với tổng số học sinh của mỗi lớp dao động từ 40-45 học sinh. Mỗi giáo viên bình quân dạy từ 4 lớp thì sẽ ra bao nhiêu nghìn trang?

Đó là chưa nói phải sửa lỗi chính tả, ngữ pháp, lỗi diễn đạt và  bắt buộc phải phê và nhận xét vào từng bài viết của học trò.

Ngoài chuyện chuyên môn giảng dạy thì giáo viên phải thực hiện với rất nhiều công việc ngoài chuyên môn nữa. Riêng khoản hồ sơ sổ sách cũng đã chiếm hết rất nhiều thời gian của giáo viên. 

Bộ quy định chỉ 4-5 loại sổ sách nhưng đơn vị cơ sở lại phát sinh thêm hàng loạt loại nữa, đó là: Sổ kế hoạch năm, tháng, tuần; Kế hoạch học tập theo Bác; Lịch báo giảng; Sổ tích hợp;  Sổ chủ nhiệm; Sổ bồi dưỡng thường xuyên; Sổ hội họp…

Tổ trưởng chuyên môn có thêm Sổ sử dụng đồ dùng dạy học;  Sổ theo dõi dạy thay; Sổ chuyên đề; Lịch công tác; Kế hoạch kiểm tra nội bộ … 

Hội họp thì cũng liên miên trong tháng. Mỗi tháng họp tổ chuyên môn 2 lần, họp Hội đồng sư phạm 1 lần, họp chi bộ 1 lần, họp chủ nhiệm và xử lí kỉ luật học sinh thì cũng vài lần, họp Hội đồng bộ môn mỗi kì hai lần. 

Ngoài ra giáo viên tham gia tập huấn chuyên môn, học chính trị, tham gia các hội thi, tham gia dạy tốt chào mừng các ngày lễ lớn, tham gia bồi dưỡng học sinh giỏi suốt từ tháng 9 đến tháng 3 năm sau, tham gia vận động học sinh bỏ học... 

Lương tâm cắn rứt của người giáo viên dạy trường chuẩn quốc gia

(GDVN) - Chỉ vì 4 chữ “trường chuẩn quốc gia” mà nhiều lúc giáo viên tự hỏi: Tại sao tình thầy trò là có thật, trường thật, dạy học trò là thật…mà đánh giá lại ảo.

Ngoài những việc trong trường thì còn lo thanh tra các cấp về, kiểm tra nội bộ trong trường. Mỗi đợt thanh tra về lại dự giờ, lại kiểm tra hồ sơ sổ sách, lại góp ý dài lê thê…rồi khi đơn vị được Hội đồng bộ môn phân công thao giảng phải chuẩn bị cả tuần trời…

Với chừng ấy công việc chuyên môn và ngoài chuyên môn thì thử hỏi vì sao giáo viên không phải lo… đối phó. 

Những công việc và áp lực vô hình ấy luôn đè nặng lên vai người thầy. Mỗi công việc đều hướng tới hiệu quả thực hiện. 

Thao giảng không tốt bị góp ý, học sinh ít xây dựng bài thì bị chê lớp học thụ động, các phong trào tham gia thi không đạt giải thì bị góp ý và chê kém, tỉ lệ giảng dạy học sinh thấp thì dọa tinh giản và cắt thi đua, xếp loại tay nghề, đánh giá xếp loại thấp lưu trong hồ sơ…

Đối với phụ huynh học sinh ngày nay thì cưng chiều con cái, nhiều em học kém, vào lớp quậy phá bạn bè, thầy cô trong giờ học. Nói đụng đến thì phụ huynh làm đơn thưa cấp trên đổ lỗi cho thầy cô và nhà trường. 

Dư luận xã hội thì cứ thấy học sinh đánh nhau cho dù là ở một nơi nào đó vẫn bảo là thầy cô dạy dỗ chưa đến nơi đến chốn. 

Đâu biết rằng mỗi ngày học sinh chỉ có khoảng 4 tiếng ở trường còn lại là gia đình quản lí, mỗi thầy cô mỗi buổi dạy hàng trăm học sinh đâu phải lúc nào cũng có thể dạy đạo đức cho các em được  bởi  còn phải lo truyền tải hết nội dung bài học.  

Hơn nữa ngày nay giáo viên đánh hay chửi học sinh thời nay là… vi phạm đạo đức nhà giáo, là bị kỉ luật là bị dư luận lên tiếng!

Áp lực đối với người thầy thời nay rất nhiều, vì thế sống thật hay sống phù hợp với xu thế là điều trăn trở của người thầy. 

Chỉ khi nào ngành giáo dục bỏ bớt những điều không phù hợp, cho giáo viên một cái quyền nhất định trong đứng lớp và có sự cảm thông, chia sẻ, sự phối hợp có trách nhiệm của gia đình học sinh thì người thầy mới có thể toàn tâm giảng dạy.

Nguyễn Cao
Từ khóa :
giáo dục , học sinh , trăn trở , người thầy , trách nhiệm , toàn tâm
Tết đến xuân về, thầy giáo nói chuyện chữ “nhàn” của nghề dạy chữ!
Chủ đề : Đổi mới giáo dục phổ thông
Chủ đề : Giáo dục phổ thông mới
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Nguyễn Thường
8

Tôi là giáo viên bậc THPT (đã nghỉ hưu từ năm 2008), tôi rất tâm đắc bài viết của tác giả Nguyễn Cao, những điều nêu trong bài chính xác đến từng chi tiết tình cảnh của số đông giáo viên đang phải gánh chịu. Và như vậy là tám năm đã qua kể từ ngày tôi không còn dạy học mà thực trạng không có biến chuyển gì tốt hơn. Xin kể chuyện này để mọi người cảm thông : Năm học 1999-2000, trường tôi có mở các lớp bán công dành cho học sinh có điểm tuyển vào thấp hơn quy định. Lớp tôi dạy có sĩ số 75 HS, sổ gọi tên ghi điểm phải cần đến 2 quyển mới ghi đủ tên các em. Dạy lớp đông HS kém đã mệt nhưng tôi ngán nhất là việc chấm bài kiểm tra, khối lượng công việc gấp rưỡi quy định(50HS/lớp) nhưng tiền lương không tăng một đồng nào(!). Xin cảm ơn tác giả Nguyễn Cao, chắc chắn bạn là GV thì mới viết chính xác như trên. Nhân đây tôi kiến nghị những ai không làm nghề dạy học thì đừng bình luận kiểu "lý thuyết suông" và "dạy đời" như tôi đã được đọc !!!

Su Dia
0

Nếu nghề nào cũng chỉ biết kêu ca như tác giả này thì đất nước làm sao phát triển được

Văn Bình
8

Bạn có thấy tác giả bài viết kêu ca không? Đây là phản ánh những gì mà giáo viên đang thực hiện hàng ngày và đang chứng minh cho những "bình luận" nói giáo viên "nhàn" mà. Tâm đắc với bài viết.

nguyễn minh tú
7

Tôi cũng là giáo viên đứng lớp đã 30 năm. Tôi thấy bài viết của tác giả quà đúng thưc tế. Mong các câp quản lí gd và XH có cái nhìn thiện cảm và chia xẻ hơn đối với gv.

T.Linh
7

Tôi là một GV và tôi từng rơi nước mắt vì những áp lực của nghề giáo. Có những ngày đi gác thi từ 6 giờ sáng đến 6 giờ chiều mới về nhà, tắm rửa, ăn vội miếng cơm rồi ngồi chấm bài đến 12 giờ khuya, sáng 4 giờ phải dậy để chuẩn bị cho ngày mới. Có những ngày nóng nực, cả phòng học chỉ có một chiếc quạt máy yếu xìu, cố gắng đứng giảng bài trong khi hơn 40 HS ngồi nói chuyện chẳng chú ý đến bài giảng. Làm điều gì phụ huynh không vừa lòng là lập tức điện thoại cho ban giám hiệu, thậm chí viết đơn kiện với lời lẽ thô tục đối với GV.Ban giám hiệu thì cứ luôn doạ trừ điểm, giảm biên chế, cắt hợp đồng, thậm chí phê bình GV dưới cờ trước hàng nghìn HS. Biết rằng nghề nào cũng có cái khổ của nó nhưng đã mang tiếng là nghề cao quý mà phải chịu đựng những cảnh như vậy thật sự rất đau lòng.

Công Luận
4

Nghề nào cũng vậy làm đúng với nghĩa chữ Tâm thì vât vả.và ngược lại.Đặc biệt nghề làm Thầy rất cần chữ Tâm

Xem thêm bình luận
Tin khác