Trí thức hay thực chất chỉ là những kẻ tham nhũng ngân sách?

Giáo dục 24h

Vũ Tuấn Anh – Viện Quản Lý Việt Nam

(GDVN) - Đã đến lúc nhà nước và bộ giáo dục cần hành động để đảm bảo những đồng tiền học bổng đến đúng người và thu hồi lại...

Nhân phẩm của trí thức

Thời nào cũng vậy kẻ sĩ luôn luôn được thiên hạ đánh giá cao. Quan trọng hơn nữa, thiên hạ yêu cầu và đòi hỏi nhân phẩm từ kẻ sĩ. Trong những năm gần đây, những kẻ sĩ đi du học theo học bổng của nhà nước hoặc từ những nguồn của nhà nước lại không có nhân phẩm khi không thực hiện đúng những cam kết của mình.


Một đứa trẻ con trong xã  hội cũng được dạy dỗ và hiểu rằng làm đúng những gì mình cam kết và hứa là mức độ tối thiểu của nhân phẩm.

Học bổng nhà nước đang bị lợi dụng bởi một số "tri thức" thiếu nhân phẩm

Các dự án học bổng nhà nước hoặc các học bổng theo quan hệ của nhà nước như ADB, WB, Fullbright luôn luôn kèm theo điều kiện rất rõ ràng ngay từ lúc thông báo học bổng rằng các ứng viên sau khi nhận học bổng phải cam kết quay trở lại Việt Nam để đóng góp cho phát triển.

Một điều kiện rất rõ ràng của các học bổng này đó là các ứng viên phải là cán bộ công nhân viên nhà nước mới có thể có học bổng hoặc trúng tuyển học bổng.

Trên thực tế, có rất nhiều ứng viên tìm đủ mọi cách để có thể trở thành cán bộ nhà nước chỉ để mai phục tìm học bổng có nguồn ngân sách đi học.  

Khi nhận học bổng các ứng viên đều biết rất rõ và tường tận những giá trị mình nhận và các trách nhiệm cùng nghĩa vụ phải thực hiện với người trả tiền cho họ đi học – nhà nước.

Trước khi nhận học bổng  thì họ vui vẻ hoặc giả vờ vui vẻ  khi là cán bộ công chức nhà nước. Hoàn thành xong các chương trình thạc sỹ và tiến sỹ bằng những đồng tiền ngân sách  có nguồn gốc từ mồ hôi công sức của 84 triệu dân đóng góp.

Họ bắt đầu so đo , phê phán , đòi hỏi mức lương cho xứng đáng tấm bằng và trình độ của họ tại cơ quan nhà nước. Họ quên đi mất một lẽ căn bản nhất của nhân phẩm đó là họ mới chỉ nhận hoàn toàn chưa có đóng góp gì lại cho đất nước đã cử họ đi.

Họ viện dẫn những khó khăn và môi trường làm việc, lương bổng để lẩn tránh nghĩa vụ với những giá trị và quyền lợi họ đã nhận được trong suốt 3-4 năm.

Họ than phiền về đủ mọi thứ mà bản thân họ hiểu rất rõ khi ký vào tờ giấy nhận tiền.  Họ so sánh quyền lợi tại nước ngoài với các khó khăn ở trong nước Việt Nam mà quên đi một điều căn bản – chính vì tấm vé học bổng đó mới đưa họ ra nước ngoài.

Một cách thẳng thắn, nếu không có tiền nhà nước thì họ vẫn chỉ là những cán bộ bình thường . Cam kết với những gì  mình ký là mức độ tối thiểu của nhân cách một con người trong mọi xã hội.

Thật đáng lên án những cá nhân tự xé toạc những tờ giấy cam kết do chính mình ký để tìm cách thụ hưởng những lợi ích và giá trị bản thân cho mình và gia đình.

Một luận điệu mà các tiến sỹ hay thạc sỹ này hay đưa ra khi từ chối trách nhiệm mà họ phải thực hiện là môi trường khoa học và nghiên cứu tại Việt Nam chưa phát triển.

Trong môi trường đó họ không phát triển được cái gọi là tài năng hay kiến thức của họ. Ngụy biện đó rất nguy hiểm vì nó dường như rất có lý. Tuy nhiên nhìn vào bản chất nó không chính xác. Mục đích các chương trình học bổng của nhà nước nhằm tạo nguồn cán bộ và chuyên gia phục vụ cho mục đích phát triển của đất nước quan trọng hơn phát triển tài năng và nghề nghiệp của mỗi cá nhân.

Câu chuyện nhà bác học Đặng Văn Ngữ quay trở về Việt Nam và chế penicillin vẫn còn nóng hổi cho mỗi tri thức khi ngửa tay nhận những đồng tiền chắt chiu từ ngân sách.

Các tiến sỹ nhận học bổng của nhà nước là gánh vác trách nhiệm giúp cho tri thức nước nhà phát triển. Đất nước Việt Nam còn nghèo hèn, kém và cần sự đóng góp từ họ. Khi cấp học bổng nhà nước cho các tri thức, nhà nước đã thực hiện triết lý sống cao cả - Cho Để Nhận trong khi đó các thạc sỹ và tiến sỹ lại hành xử theo một phương cách vô học Nhận Rồi Bùng.

Họ có thể ở lại và viện dẫn những lý do này nọ rất hấp dẫn. Khi họ không thực hiện đúng cam kết những gì họ đã ký thì nhà nước cần sử dụng tới những luật lệ và qui định hành chính để xử lý nhằm thu hồi tiền học bổng của họ.

Tiền học bổng cũng là ngân sách nhà nước và có nguồn gốc từ đóng góp tiền thuế của nhân dân. Hành xử chiếm dụng tiền ngân sách không quay trở lại về bản chất cũng là một hiện tượng tham nhũng của công và cần phải xử lý một cách nghiêm túc. 

Cần hành động

Không thể nào chấp nhận tiền của công tương đương với  vài con vịt có thể dẫn tới án tù trong khi đó các cá nhân “ tham nhũng sạch “ hàng chục hàng trăm ngàn USD tiền ngân sách học bổng  lại ung dung rao giảng những khó khăn và thách thức cho chính quyền lợi của bản thân họ.

Các thạc sỹ tiến sỹ khi chiếm dụng một xuất học bổng nhà nước đồng thời ở lại đã tước đi cơ hội của một người khác sẵn sàng nhận học bổng và quay trở lại. Do đó việc truy cứu trách  nhiệm và thu lại số tiền học bổng mà cá nhân đó đã nhận cần phải thực hiện một cách quyết liệt và hệ thống giữa ba bộ - bộ giáo dục và đào tạo, bộ ngoại giao và bộ đã cử cán bộ đi học để thu hồi tiền học bổng và trao lại cho những cá nhân xứng đáng hơn trong xã hội.

Các biện pháp có thể từ biện pháp hành chính tới những biện pháp cao hơn như cấm nhập cảnh vào Việt Nam với những cá nhân không thực hiện cam  kết với nhà nước. Các biện pháp mạnh hơn nữa có thể khởi tố đương sự với tội chiếm dụng tiền ngân sách nhà nước.

Nhân phẩm và giá trị là những điều rất căn bản để tạo ra những cá nhân đóng góp cho xã hội. Chúng ta hy vọng gì ở những cá nhân có học hàm , học vị cao đóng góp cho đất nước khi  bản thân họ đã xé toạc tờ cam kết  khi ký nhận học bổng.

Một thế hệ những nhà khoa học và tri thức không có nhân phẩm tối thiểu sẽ lại dạy và truyền đi những điều xấu xa cho thế hệ trẻ - tương lai của Việt Nam. Đã đến lúc nhà nước và bộ giáo dục cần hành động để đảm bảo những đồng tiền học bổng đến đúng người và thu hồi lại cho đủ từ những cá nhân “tham nhũng sạch“  tiền học bổng nhà nước.

 

Vũ Tuấn Anh – Viện Quản Lý Việt Nam
Từ khóa :
Trí thức , hay , thực chất , chỉ là , những kẻ , tham nhũng , ngân sác , học bổng.
Trí thức hay thực chất chỉ là những kẻ tham nhũng ngân sách?
Chủ đề : Chuyên gia giáo dục viết
Chủ đề : Tiêu cực trong giáo dục - đào tạo
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
phạm cao hải
0

Ngoài vấn đề trên còn có căn bệnh sính học hàm học vị.Ví như một Ông Bí thư,hay Chủ tịch tỉnh,thành trước đấy ko sao,trúng cử B.thư,C.T tự nhiên lại có thêm học vị P.ts,T.sĩ trước chức danh B.thư,CT.Như Ông B.thư TU HP,b.t ko sao,khi trúng BT,giờ danh xưng của Ô là Đ/c P.t.sĩ BT TU HP,nghe kêu quá,hơn mõ

Nguyen Minh Chau
6

Tôi thấy tác giả bài báo viết rất phiến diện và cảm tính. Không có một số liệu chi tiết nào được tác giả đưa ra, bao nhiêu người đã đi học mà không về hay không hoàn thành, tác giả có biết không, và vì sao? Tác giả đã đọc bài http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/54611/-da-co-nhieu-tien-si-322-boi-hoan-hoc-phi-.html này chưa? Chỉ có 1% số người không hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ có một con số tác giả đưa ra thì quá sai: dân số nước ta không còn 84 triệu nữa đâu bạn ạ. Bài viết phải có dẫn chứng và trích nguồn dẫn tin cậy mới có tính thuyết phục. Tôi thấy bài viết của bạn giống như đa số các bài chê bai, bài xích mà chẳng căn cứ vào chứng cứ, số liệu nào cụ thể. Cần phải có trách nhiệm với những gì mình viết ra nữa bạn ạ.

Bình dương
5

Tôi chỉ đồng ý một phần với bài viết của tác giả Vũ Anh Tuấn. Tôi thấy thế này, có người không nhận học bổng du học vì không muốn bị ràng buộc bởi quy định Phải quay trở về làm việc trong cơ quan NN, đó là người có lòng tự trọng và có trách nhiệm với danh dự của mình. Còn đối với những người tìm mọi cách biến thành CB nhà nước "tạm thời" để nhận học bổng hoặc những người khi nhận học bổng đã tâm niệm sẽ không quay về thì ngay từ đầu vào họ đã là người thực dụng có mưu tính, không có lòng tự trọng rồi thì làm sao đầu ra họ có thể biến thành người có lòng tự trọng, có trách nhiệm với danh dự của họ được. Và không phải tất cả những người ra đi bằng học bổng rồi không quay về đều thuộc nhóm không có lòng tự trọng.... Vấn đề là, hãy nhớ câu nói này:" Không có nhân viên dở, chỉ có Nhà quản lý tồi". Kinh nghiệm của TQ thời thập niên 70 khi họ mới mở cửa nền kinh tế, họ đầu tư cho người du học bằng học bổng, với kết quả: 10 người đi, 7 người không quay về, chỉ có 3 người quay về đã đuọc đánh giá là hiệu quả vì những người mới học xong chưa có kinh nghiệm chưa thể đóng góp được nhiều. Sau đó là chính sách kêu gọi Hoa kiều về nước với nhiều ưu đãi như lương rất cao, hoặc ưu đãi trong chính sách đầu tư... Và thế là nhiều Hoa kiều đã trở về.. Còn vâbs đề bảo toàn vốn ngân sách, Việt Nam cũng đã có quy định bằng luật về mức độ chiếm dụng ngan sách đên giá trị nào đó sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự, sao chúng ta không áp dụng??!! Với những người nhận học bổng du học, thứ nhất phải xét đúng đối tượng( còn có tiêu cực để đưa đi không đúng đối tượng thì không thể bàn trong phạm vi bài viết này mà theo tôi đối tượng là những người học giỏi). Sau khi học xong, nếu họ không quay về thì tờ cam kết trước khi đi chính là tài căn cứ pháp lý ràng buộc trách nhiệm buộc họ phải hoàn trả số tiền đó cộng với lãi suất ngân hàng, đó là cách tạo điều kiện cho họ làm người có trách nhiệm và có nhân phẩm vì chúng ta cần người có nhân phẩm. Những vấn đề tôi nêu trên đều thuộc trách nhiệm của các

Ăn cắp
1

Lục lại hết hồ sơ du học bằng ngân sách nhà nước mà k về nước phục vụ gửi bộ công an. Nếu không trả tiền thì truy nã quốc tế, dân nghèo có khá nhiều tiền để làm ăn!

NVMS
2

Bài viết phê phán rất chính xác. Tôi cũng bổ sung thêm một tội danh nửa là : Những kẻ nhận nhiệm vụ đi học về để phục vụ đất nước, nhưng không giử đúng cam kết là những kẻ phá hoại chính sách của Nhà Nước. Cần phải bị xử lý hình sự . Khi anh nhận di học bằng tiền của ngân sách, anh là một công chức nhận nhiệm vụ, anh không đủ khả năng thì không nên nhận. Anh học những gì do Nhà Nước quy định. Nhưng về lại bảo không đủ điều kiện cho anh làm việc thì không đúng. Bỡi trước khi đi anh phải cân nhắc. Vả lại, nếu có đầy đỉ điều kiện thì không cần phải dùng ngân sách để đào tạo.

Dieu Bon
3

Tôi là người,nhận học bổng,vì mục đích đào tạo TS ngành kỹ thuật ở nước công nghiệp lớn nhất Âu châu và rồi ở lại. Tôi muốn về nước làm nhưng chưa phải là lúc này.

Tuan
5

Bạn tôi sau khi đi học về. Cầm bằng lên bộ để bộ phân việc làm theo như đúng cam kết trước khi đi học. Họ bảo ông bị dở hơi ah! Tác giả viết dưới một góc nhìn quá hẹp!

Mai Trang
3

Luật pháp không nghiêm, sao lại trách người? Nếu các cơ quan quản lý thi hành đúng luật, ai thiếu nợ ngân sách thì phải trả, ai không trả thì kiện, sòng phẳng thì đâu có ai quỵt nợ được. Chỉ lo là các bạn quỵt nợ thường là những người "có quen biết" nên được cho qua thôi. Còn việc thất thoát chất xám thì cần một sự thay đổi tổng thể, không phải chỉ biện pháp chế tài là giải quyết được. Chuyện đưa cán bộ công chức đi học nước ngoài cũng không giúp được nhiều về nâng cao trình độ một khi "có quen biết" mới được nhận làm công chức, và phải "có quen biết" mới được cử đi học

Xem thêm bình luận
Tin khác