Chiến tranh nhân dân thời 4.0 - Vũ khí hạt nhân, cái lý của kẻ mạnh

Góc nhìn

Xuân Dương

(GDVN) - Vì sao các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân chống lại hiệp ước trong khi các quốc gia không sở hữu vũ khí hạt nhân lại đồng thuận.

Ngày 7/7/2017, tại trụ sở Liên hợp quốc đã diễn ra phiên họp toàn thể về việc thông qua Hiệp ước cấm vũ khí hạt nhân.

Có 122 quốc gia bỏ phiếu ủng hộ hiệp ước nhưng trong số chín quốc gia sở hữu (hoặc được cho là đã sở hữu) vũ khí hạt nhân, không có quốc gia nào tham gia hiệp ước này.

Chín quốc gia nêu trên gồm: Mỹ, Anh, Pháp, Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, Pakistan, Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên và Israel.

Đáng chú ý là cả năm nước thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc (Mỹ, Anh, Pháp, Nga, Trung Quốc) đều tẩy chay hiệp ước.

Nói như bà Elayne Whyte Gomez, Chủ tịch hội nghị của Liên Hiệp Quốc đàm phán về hiệp ước cấm vũ khí hạt nhân, nhân loại đã chờ đợi hiệp ước này suốt hơn 70 năm qua, kể từ tháng 8/1945 khi Mỹ thả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki của Nhật Bản.

Vì sao các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân chống lại hiệp ước trong khi các quốc gia không sở hữu vũ khí hạt nhân lại đồng thuận?

Hội nghị soạn thảo hiệp ước toàn cầu về cấm vũ khí hạt nhân. (Ảnh: AFP)

Phản ứng trước việc đại đa số thành viên Liên hợp quốc thông qua Hiệp ước, ba nước Anh, Mỹ và Pháp ngày 7/7/2017 ra tuyên bố chung nhấn mạnh:

Sáng kiến này rõ ràng không để ý tới thực tế của môi trường an ninh quốc tế. Việc hướng tới lệnh cấm không phù hợp với chính sách răn đe hạt nhân, là yếu tố đã đóng vai trò quan trọng trong việc gìn giữ hòa bình ở châu Âu và Bắc Á trong 70 năm qua”.

Để lái sự chỉ trích của dư luận, ba nước này lại cam kết tuân thủ Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT).

Thế nào là tuân thủ Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân?

Là không cung cấp cho quốc gia khác khả năng sản xuất vũ khí hạt nhân, chẳng hạn nguyên vật liệu, tài liệu khoa học, chuyên gia, cố vấn…, là cấm vận các quốc gia chưa có vũ khí hạt nhân nghiên cứu, sản xuất, tàng trữ vũ khí hủy diệt này.

Tất cả năm nước thành viên Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc đều đã úp mở khả năng tấn công hạt nhân vào đối thủ ngay cả khi đó là chiến tranh thông thường.

Hoa Kỳ từng ra chỉ dấu rằng nước này có thể sử dụng vũ khí hạt nhân để đáp trả cuộc tấn công phi qui ước bởi các "quốc gia bất hảo" (rogue state).

Làm chủ cuộc chơi khi nước lớn “đi đêm” 

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Anh, Geoff Hoon cũng công khai nói đến khả năng sử dụng vũ khí hạt nhân nhằm đáp trả các cuộc tấn công không quy ước bởi các "quốc gia bất hảo". 

Năm 2006, Tổng thống Pháp Jacques Chirac cũng ngụ ý rằng các cuộc tấn công khủng bố được những quốc gia khác bảo trợ, nếu xảy ra trên đất Pháp, có thể dẫn đến những cuộc tấn công trả đũa bằng vũ khí hạt nhân cỡ nhỏ nhắm vào những trung tâm của đối phương. [1]

Phó Thủ tướng Nga Dmitry Rogozin phát biểu: “Nga có quyền sử dụng vũ khí hạt nhân để đáp trả một cuộc tấn công thông thường và coi đó là "đòn cân bằng thích hợp" nhằm giảm khả năng gây hấn”. (Laodong.com.vn 12/12/2013)

Thời báo Hoàn Cầu, tờ báo nổi tiếng với những bình luận cực đoan ở Trung Quốc viết: “Trung Quốc sẽ dùng vũ khí hạt nhân trong tình huống xấu nhất trên Biển Đông”.

Báo này kêu gọi Trung Quốc "tiếp tục phát triển sức mạnh vũ khí hạt nhân, đảm bảo khả năng đáp trả sau khi bị đối phương tấn công trước bằng vũ khí này". [2]

Theo thống kê của Hiệp hội Kiểm soát Vũ khí (ACA) và các nguồn thông tin công bố công khai thì số lượng đơn vị vũ khí hạt nhân 9 quốc gia sở hữu như sau: Nga - 7.300, Mỹ - 6.970, Pháp - 300, Trung Quốc - 260, Anh - 215, Pakistan - 110-130, Ấn Độ - 100-120, Israel - 100.

Riêng Bắc Triều Tiên, theo chuyên gia Siegfried Hecker, người từng đến cơ sở hạt nhân Yongbyon của Triều Tiên vào các năm 2006 và 2010, theo lời mời của Bình Nhưỡng và đoàn thanh sát Liên hợp quốc để giám sát quy trình tái chế plutonium và hệ thống máy li tâm làm giàu uranium thì Triều Tiên đã đủ năng lực sản xuất khoảng 10 bom nguyên tử trong 1 năm. [3]

Hãy thử xem vì sao tuyên bố của ba nước Mỹ, Anh, Pháp lại nói vũ khí hạt nhân của họ đã “đóng vai trò quan trọng trong việc gìn giữ hòa bình ở châu Âu và Bắc Á trong 70 năm qua” mà không đả động gì đến khu vực Tây và Nam Á.

Trung - Mỹ và phương án "thay" lãnh đạo Triều Tiên

Tại Tây Nam Á, Israel và Ấn Độ đều là những quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân.

Hai quốc gia này đều là “bạn bè” thân cận với phương tây và đương nhiên Mỹ, Anh, Pháp có lợi ích trong việc duy trì quan hệ thân thiện với các quốc gia này.

Các nguồn tin quốc tế còn tiết lộ “CMG (Trung tâm Nghiên cứu hạt nhân của Israel) được người Pháp xây dựng bí mật trong giai đoạn từ năm 1957 đến 1964.

Ở Dimona, các kỹ sư Pháp giúp Israel xây dựng một lò phản ứng hạt nhân và nhà máy tái xử lý bí mật có khả năng phân tích plutonium từ nhiên liệu lò phản ứng đã sử dụng.

Pháp thật sự đã mở lối cho Israel phát triển chương trình vũ khí hạt nhân qua sự giúp đỡ rất nhiệt tình với đội ngũ chuyên gia và công nhân đông đảo”. [4]

Riêng khu vực châu Phi thì tình trạng lại khác. Richard Haass - Chủ tịch Hội đồng Quan hệ Đối ngoại của Mỹ đã không ngần ngại nói thẳng:

The fact that both Iraq and Libya were invaded  after they gave up their nuclear programs-and that a nuclear-armed North Korea has not been attacked-is a lesson lost on no one”. [5]

(Tạm dịch: Thực tế là cả Iraq và Libya đều bị xâm lược sau khi từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân của mình, và Bắc Triều Tiên được vũ trang hạt nhân không bị tấn công là bài học không thể bỏ qua với bất kỳ ai”.

Sở dĩ Mỹ, Anh, Pháp không đả động đến châu Phi bởi những lý do bịa đặt về vũ khí hủy diệt mà Mỹ đưa ra nhằm biện minh cho cuộc tấn công Iraq đã bị chính dư luận Mỹ vạch trần và cũng bởi những nước này đã hoặc là dung túng, hoặc trực tiếp giúp Israel chế tạo vũ khí hạt nhân như dư luận chỉ rõ.

Tuy không nói thẳng, nhưng với thừa nhận rằng “Iraq và Libya đều bị xâm lược sau khi từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân”, Richard Haass đã gián tiếp chỉ rõ nguyên nhân hai Tổng thống Muammar al-Gaddafi (Lybya) và Saddam Hussein (Iraq) bị giết sau khi phương Tây hoàn thành việc ép các nước này từ bỏ chương trình vũ khí hạt nhân.

Rất nhiều trường hợp, dân chúng bầu ra chính quyền nhưng quyết định của chính quyền lại không phải là ý nguyện của dân chúng.

Đông đảo người dân Mỹ đã từng rầm rộ xuống đường phản đối cuộc chiến tranh phi nghĩa mà nhiều đời Tổng thống Mỹ tiến hành ở Việt Nam là một minh chứng.

Triều Tiên có thể được đà lấn tới, Washington vẫn làm chủ cuộc cờ

Thế giới không vũ khí hạt nhân là mơ ước của nhân loại 70 năm qua, thế nhưng có một sự thật là những quốc gia sở hữu vũ khí này luôn xem vũ khí hạt nhân như là con bài răn đe chiến lược, là ngáo ộp đe dọa những “kẻ cứng đầu” không chịu ngoan ngoãn nghe lời khuyên bảo của các nước lớn.

Có câu được xem là thành ngữ, không biết ai nói ra nhưng khá nhiều người biết “mọi con đường đều dẫn tới thành Rome”.

Lại cũng có câu khác, chỉ được vài quốc gia đưa ra nhưng toàn nhân loại đều biết, đó là “khắp năm châu bốn bể, chỉ chúng ta là được quyền có vũ khí giết người hàng loạt”.

Không thể nói là hợp lý khi hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân có một điều khoản công nhận “các nước có vũ khí hạt nhân” gồm Mỹ, Nga, Anh, Pháp và Trung Quốc, còn các quốc gia khác kể cả các nước có bom hạt nhân đều bị coi là “các nước không có vũ khí hạt nhân”, nghĩa là họ bị coi là sở hữu bất hợp pháp vũ khí này.

Trong khi tập trung vào các vũ khí hủy diệt kiểu cũ gồm vũ khí hóa học, vi trùng và hạt nhân thì thế giới lại chưa dành sự quan tâm đúng mức tới các loại vũ khí hủy diệt mới, đó là vũ khí mạng, vũ khí xung điện từ.

Thế giới đều biết đến các cuộc tấn công mạng nguy hiểm như thế nào. Iran là nước từng bị thiệt hại nặng khi virus tấn công các cơ sở hạt nhân của nước này.

Tại Việt Nam, theo thông tin từ công ty BKAV (bkav.com.vn) cuộc tấn công mạng vào hệ thống máy tính của Vietnam Airlines đã khiến cho hơn 90 Mb dữ liệu - trong đó có danh sách hơn 400.000 tài khoản của những hội viên Vietnam Airlines đã bị phát tán trên mạng. [6]

Về vũ khí xung điện từ (EMP), bài viết trên Vietnamnet.vn ngày 4/6/2017 có đoạn: “Mới đây, khi viết cho tạp chí chính trị The Hill, Tiến sĩ Peter Vincent Pry, Giám đốc điều hành Lực lượng Đặc nhiệm an ninh nội địa và quốc gia Mỹ, mô tả một vụ nổ EMP trên tầng khí quyển cao có thể giết nhiều người về lâu dài hơn là một vụ nổ hạt nhân trực tiếp ở một thành phố. Thương vong có thể lên đến hàng triệu người, gây ra những cái chết quằn quại do đói lả từ từ”.

Để bảo vệ tổ quốc, cần phải có những vũ khí đủ sức răn đe trong khi bị ràng buộc bởi các hiệp ước quốc tế, Việt Nam không thể không suy tính những phương án khả thi, phù hợp với trình độ và tiềm lực kinh tế của mình.

Vũ khí quan trọng nhất là trí thông minh thì người Việt không thiếu, vấn đề còn lại là cơ chế, chủ trương và cách thức thực hiện.

Chủ trương đối ngoại Việt Nam làm bạn với tất cả các nước là chủ trương đúng đắn nhưng để không bị bắt nạt, không bị bất ngờ trong một thế giới đầy bất ổn, chúng ta không thể không quan tâm đến học thuyết quân sự mới bởi vì “chiến tranh nhân dân” trong thời đại công nghiệp 4.0 là hoàn toàn khác với thời chống Pháp, Mỹ hoặc chống xâm lược biên giới phía Bắc.

Tăng cường khả năng phòng thủ, khả năng giáng đòn quyết định vào bọn xâm lược phải bắt đầu từ các nhà trường, học viện. Phải bắt đầu từ đội ngũ cán bộ nghiên cứu chứ không chỉ là mua sắm thêm vũ khí chất lượng cao.

Tài liệu tham khảo:

[1]https://vi.wikipedia.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C6%B0%E1%BB%9Bc_kh%C3%B4ng_ph%E1%BB%95_bi%E1%BA%BFn_v%C5%A9_kh%C3%AD_h%E1%BA%A1t_nh%C3%A2n

[2] http://vnexpress.net/tin-tuc/the-gioi/bao-trung-quoc-doa-dung-vu-khi-hat-nhan-voi-my-o-bien-dong-3372119.html

[3] http://cand.com.vn/the-gioi-so/Trieu-Tien-co-the-san-xuat-hon-10-qua-bom-nguyen-tu-nam-407953/

[4] http://antg.cand.com.vn/Ho-so-mat/Co-so-che-tao-vu-khi-hat-nhan-bi-mat-cua-Israel-420436/

[5] https://www.cato.org/publications/commentary/americans-are-not-ready-go-war-ukraine

[6] https://www.bkav.com.vn/tin_tuc_noi_bat/-/chi_tiet/399683/vu-tan-cong-vietnam-airlines-hacker-%C4%91a-su-dung-virus

Xuân Dương
Từ khóa :
vũ khí hạt nhân , Hiệp ước cấm vũ khí hạt nhân , Liên hợp quốc , Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc , chủ trương , đối ngoại
Chiến tranh nhân dân thời 4.0 - Vũ khí hạt nhân, cái lý của kẻ mạnh
Chủ đề : Góc nhìn
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
khainguyen
1

Con đường nhanh nhất và ngắn nhất để hiện đại hóa đất nước là “tìm cách đứng trên đôi vai của những người khổng lồ”. Đồng thời phải bắt đầu từ tâm thế “khiêm tốn, cầu thị”, đừng bao giờ nghĩ rằng đất nước ta tài giỏi, trí tuệ hơn người. Thay vào đó nên nhìn thẳng vào sự thật chúng ta còn kém lắm, lạc hậu lắm so với thiên hạ. Muốn trở thành ông thầy giỏi thì hảy bắt đầu là người học trò tốt. Người học trò đó chăm chỉ cần mẫn học hỏi những cái hay, cái giỏi của thiên hạ để biến nó thành cái của mình. Không đâu xa, chúng ta nên học cách người Nhật và người Trung Hoa hiện đại hóa đất nước của họ. Người Nhật thời Minh Trị cho thanh niên sang phương tây để học hỏi khoa học, công nghệ rồi cất giấu bí quyết đem về để xây dựng, họ còn mời các chuyên gia phương tây qua giảng dạy (thời đó chưa có máy tính nên chưa biết cách hacker). Ngày nay người Trung Hoa sau một thời gian “ngủ mê”, họ đã tỉnh giấc và tinh vi hơn họ dùng máy tính để “hack” các công nghệ cao cấp của nước khác, ngoài việc du học. Họ học hỏi từ việc copy, hay ăn cắp qua máy tính và thật sự họ thành công. Theo tôi VN không nên phí thời gian và tiền bạc để nghiên cứu những gì người ta đã nghiên cứu từ lâu. Thay vào đó là tìm cách mua quy trình công nghệ hiện đại và nhập cả chuyên gia nước ngoài để học tập và nghiên cứu khai triển trên cơ sở thành tựu của nước ngoài.

khainguyen
3

Theo tôi Việt Nam nên nghiên cứu mô hình thung lũng Silicon (Silicon Valley ) của Mỹ, không nhất thiết giống hệt. Tôi muốn nói chúng ta có thể chọn một khu vực nào đó có diện tích khá lớn, gần thành phố HCM, để xây dựng một loại "đô thị đặc biệt" trong đó có những tiện nghi tốt nhất cho "các chuyên gia đặc biệt", có một khu villa, khu trường học quốc tế từ nhà trẻ đến Đại Học, khu bệnh viện có tiêu chuẫn tầm cỡ, khu thương xá đầy đủ sản phẩm, khu siêu thị đủ loại nhu yếu phẫm. Quan trọng nhất kế bên là khu vực đặc biệt có an ninh chuyên trách nghiêm ngặt bao gồm các trung tâm nghiên cứu khoa học, kỹ thuật và công nghệ cao, những ai làm việc ở đây đều hưởng tiêu chuẩn đặc biệt được cấp nhà ở khu vực chuyên gia, có xe riêng, và đầy đủ phụ cấp cho gia đình. Các trung tâm này kết nối với các tập đoàn lớn của Việt Nam, các lĩnh vực đặc biệt của quốc phòng, và các trung tâm tài chánh của quốc gia. Đây chính là "đầu não của mọi phát minh, khám phá là trung tâm khoa học công nghệ của Việt Nam, có các quy chế đặc biệt, là đầu máy kéo đất nước tiến lên hiện đại theo kịp người ta.

Hatbuihong
7

Một gợi ý hay cho định hướng phát triển vũ khí tự vệ của người Việt: "Để không bị bất ngờ trong một thế giới đầy bất ổn, chúng ta không thể không quan tâm đến học thuyết quân sự mới bởi vì “chiến tranh nhân dân” trong thời đại công nghiệp 4.0... Tăng cường khả năng phòng thủ, khả năng giáng đòn quyết định vào bọn xâm lược phải bắt đầu từ các nhà trường, học viện. Phải bắt đầu từ đội ngũ cán bộ nghiên cứu chứ không chỉ là mua sắm thêm vũ khí chất lượng cao". Tôi đồng ý với ý kiến của tác giả Xuân Dương.

Nguyễn Bình
4

Nếu quy ước như vậy thì liêm hợp quốc chả có cớ hay quyết định trừng phạt và cấm các quốc gia khác sở hữu vũ khí hạt nhân cả.nếu các nước sở hữu ko tham gia vào hiệp ước thì cớ gì các nước khác phải tuân theo.

NMDuny
5

Lẽ phải bao giờ cũng thuộc kẻ mạnh. Những nước đã sở hữu đủ vũ khí hạt nhân đòi những nước còn lại không được thử và sở hữu vũ khí hạt nhân. Vậy bình đẳng và công lý thực sự đang ở đâu. Thời đại 4.0 thì mỗi đòn đánh hủy diệt có thể chỉ bằng một cú bấm nút, click chuột cách xa mục tiêu hàng nghìn km. Vậy trong hoàn cảnh đó, chiến tranh nhân dân được tiến hành như thế nào ?

Nguyễn Văn Pha
3

Thực chất vũ khí hạt nhân chỉ để răn đe đối phương, không bên nào dám dùng trước vì khi một bên sử dụng có nghĩa là cả thế giới sẽ bị hủy diệt. Không ai dám tự hủy diệt mình, trừ người bị tâm thần. Thực lực của chúng ta hiện nay còn bị hạn chế so với nhiều nước, chúng ta chỉ có thể tăng cường thực lực thông qua phát triển kinh tế,một khi kinh tế chưa phát triển nhanh, dự trữ quốc gia còn ở mức thấp thì khó có điều kiện để phát triển các loại vũ khí tối tân trong đó có bom hạt nhân.

Nhỏ Có Võ
2

Hãy thử tưởng tượng nếu thế giới quay trở lại thời không có vũ khí hạt nhân, và 1 thế giới trong tương lai tất cả các nước đều sở hữu vũ khí hạt nhân. Rõ ràng là trong trường hợp thứ 2 thì có lợi cho ác nước nhỏ hơn vì không 1 nước lớn nào dám đùa dỡn với chiến tranh hạt nhân.

khainguyen
5

Thế giới ngày càng bất ổn do dân số tăng cao, tài nguyên có hạn, sự tranh giành giữa một bên là những cường quốc mới nổi và bên kia những cường quốc củ ngày càng khốc liệt. Nguy cơ chiến tranh thế giới lần 3 có thể xảy ra bất kỳ lúc nào ( nó giống nguyên nhân thế chiến lần 2). Do đó không nên chủ quan cho rằng khó có sự đụng độ giữa các cường quốc, nhiều khi chính sự chủ quan khiến chúng ta trả giá đắt trong tương lai. Một quốc gia không thể gọi là hùng mạnh nếu nó sở hữu nền công nghiệp lạc hậu, cho dù thành phố có nhiều tòa nhà chọc trời. một nền kinh tế dựa trên gia công và khai thác tài nguyên thô. Một nền quốc phòng không thể tự hào khi vũ khí chủ yếu mua từ nước ngoài, không có khả năng chế tạo được các loại vũ khí chiến lược. Nếu xảy ra chiến tranh bị đối phương phong tỏa thì nguồn cung vũ khí bị cắt đứt. Cho nên ngay bây giờ chúng ta phải chạy đua với thời gian nếu không thì muộn mất, phải tiết kiệm và tập trung tài lực, vật lực cho những mục tiêu chính thay vì phân tán và phung phí.

Xem thêm bình luận
Tin khác