Lớp học đặc biệt của thầy giáo mù

Gương giáo dục

Theo Giáo dục Thời Đại

Trong ngôi nhà ấm áp mang tên Hướng Dương, anh đã cùng các em nhỏ bất hạnh vượt lên sự khắc nghiệt của số phận.

Hơn 20 năm sống trong bóng tối - khoảng thời gian khiến anh Đặng Ngọc Duy (33 tuổi, trú tại số 67 đường Tiểu La, TP Tam Kỳ, Quảng Nam) hiểu được sự thiệt thòi của người khiếm thị, nhưng không vì thế mà anh đầu hàng trước số phận.

Anh Duy nhớ lại, ngày định mệnh khiến đôi mắt anh bị mù. Mùa hè năm lớp 7, trên cánh đồng còn khô gốc mạ của phường Phước Hòa, TP Tam Kỳ, Duy hí hửng giấu chúng bạn “chiến lợi phẩm” vừa tìm thấy đó là một “kíp nổ”.

Hậu quả trò chơi, Duy bị mù lòa với bàn tay trái cụt ngón. “Từ đó tôi phải sống trong sợ hãi, bóng tối, không dám khóc vì sợ sẽ có một thứ nước đen ngòm chảy ra từ hai hốc mắt.”

“Luẩn quẩn mãi trong bóng tối cũng chán, tôi muốn đi học dù chẳng bày được trò chơi bắt đom đóm làm đèn với bạn cùng xóm như xưa. Ngay lúc đó trong đầu tôi đã ước ao có một nơi dành cho người chuyên biệt như tôi. Duy toát mồ hôi đánh vật với kiến thức, mò mẫm với chữ Braille, đau buốt với những ngón đàn và trải lòng mình ra trong những bài thơ”.

Người thầy giáo khiếm thị và những học sinh đặc biệt lắm!

Năm 1992, khi trường Nguyễn Đình Chiểu dành cho người khuyết tật được thành lập tại Đà Nẵng, ba mẹ Duy lặn lội hơn 60 km, đưa con ra xin nhập học.

Tại đây, Duy được mở mang kiến thức, giao tiếp với thế giới bên ngoài bằng ngôn ngữ viết chữ Braille dành riêng cho người khiếm thị. Từ chối lời mời dạy tại trường Nguyễn Đình Chiểu, Duy trở về nhà, ngồi miệt mài nuôi nấng mãi, khát khao mãi để đậu đại học. Cuối cùng ước mơ đó cũng đến với Duy.

Khi đang là sinh viên khoa ngữ văn Đại học Quảng Nam, trong trái tim Duy đã có một ước mơ rất chân thành, ước mơ không cho mình mà cho những trẻ em khuyết tật.

Bởi hơn ai hết, chính anh đã trải nghiệm nỗi khát khao được học chữ, khát khao được hoà nhập cộng đồng và cả sự tủi thân bởi những khiếm khuyết hình thể của một người khuyết tật. Năm 2008 tốt nghiệp Đại học, Duy ở nhà cặm cụi cho đề án xây dựng lớp học mái ấm giành cho người khiếm thị đầu tiên ở Tam Kỳ.

Dù còn mộc mạc, nhưng mong muốn của anh đã bước đầu được thực hiện.

Bây giờ, Duy đã có thể hài lòng khi Mái ấm Hướng Dương ra đời, mái ấm được hình hơn 3 năm kể từ ngày Duy đặt viên gạch đầu tiên xây mơ ước cho mình. Nhiều người đến chúc mừng Duy. Họ mừng cho người tạo lập cơ sở đã thực hiện được tâm nguyện và mừng cho những đứa trẻ tật nguyềt được học tập, nuôi dưỡng dưới mái ấm này.

Dù còn mộc mạc, nhưng mong muốn của anh đã bước đầu được thực hiện.

Mái ấm Hướng Dương được thuê lại từ căn nhà cũ ở số 67 đường Tiểu La, TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam. Bao nhiêu tiền chắt chiu, vay mượn bạn bè Đặng Ngọc Duy dồn hết cho mái ấm. Tất tần tật mọi thứ ở đây đều do bàn tay không lành lặn của Duy sắp xếp.

Thuê cô giáo, thuê chị nuôi, vật dụng trong mái ấm đều được Duy chở từ nhà lên. Những chiếc bàn gỗ cũ mèm xếp ngay ngắn, hơn 10 đứa học trò nhỏ với những ánh mắt tinh nghịch, không ngồi yên bắt đầu bài học i tờ cùng cô giáo.

Cạnh đó là thầy Duy với những học trò khiếm thị đang sờ từng con chữ Braille. Những đứa trẻ không may mắn ở khắp nơi được Duy tìm về nuôi nấng, dạy dỗ. Mỗi em có mỗi hoàn cảnh, mỗi khiếm khuyết khác nhau của cơ thể: thiểu năng trí tuệ, thiểu năng hành động, khiếm thính, khiếm thị và tất cả đều chung nỗi đau tật nguyền.

Sinh hoạt trong mái ấm Hướng Dương, các em được học hành, nuôi dưỡng, chăm sóc trong tình yêu thương chân thành, ấm áp. Các em được học chữ, học hát, được chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ.

Một mái ấm, để cho Duy có thể làm thơ, những vần thơ được tạo ra từ chính trái tim khao khát một cuộc đời trọn vẹn như bao người khác. Nghị lực phi thường và tấm lòng nhân ái của chàng trai khiếm thị Đặng Ngọc Duy như viên ngọc quý ngời sáng giữa đời thường.

Theo Giáo dục Thời Đại
Từ khóa :
Lớp học đặc biệt , thầy giáo mù
Lớp học đặc biệt của thầy giáo mù
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác