Khánh Thi: Tôi và Chí Anh vẫn 'chia cốc nước, sẻ bát cơm'

Hậu trường

Tôi không cho rằng đó là đổ vỡ. Hết yêu thì thôi. Trong công việc chúng tôi vẫn vui vẻ, vẫn mua cho nhau cốc nước, ăn cùng nhau một bát cơm.

Mắt mở to, giọng nói cũng to, không 'khai' cũng đã lộ hết sự mạnh mẽ, nhưng lại yểu điệu với những bước nhảy... Khánh Thi từng ôm khư khư những giá trị kiểu truyền thống. Vỡ mộng, cô kịp nhận ra mình, nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống ở góc độ trần trụi nhất chỉ vì một người đàn ông.

{iarelatednews articleid='3966,3413,2948,1970,1884,5125,5056,4192,4106'}

 
 

Tôi dám từ bỏ

- Những ai từng nói chuyện với chị đều nhận thấy, chị khác một gót ngọc nhẹ nhàng mỏng manh trên sàn diễn. Vì sao có sự mâu thuẫn này?

Trên sàn diễn tôi cũng không mỏng manh, nhẹ nhàng đâu. Sàn diễn hay ngoài đời tôi đều sống đúng bản chất của mình - rất mạnh mẽ. Bởi tôi xuất thân từ một vận động viên. Dường như con đường tôi đi từ lúc sinh ra cho đến giờ là để thi đấu. Ngày xưa tôi học múa nhưng vẫn là thi đấu - thi đấu và thi đấu. Rồi sang dancesport cũng lại là những chặng hành trình thi đấu, nên tính cách được định hình là tự lực và tinh thần phải thép.

- Tâm lý thi đấu có biến chị thành một người hơn thua ngoài đời?

Dân thi đấu thì hơn thua là chắc chắn. Vì khi đứng trên sàn đấu thì hoặc là thắng, hoặc là thua. Mà nếu nghĩ đến thua thì đừng đi thi đấu nữa. Bởi vì khi thi đấu, anh có thể khẳng định hoặc anh là số 1, hoặc anh sẽ về số 0. Còn hơn thua ngoài đời lại khác hẳn. Trong thi đấu có thể hơn nhau một chút, còn ngoài đời sự hơn thua chỉ là sự khác nhau mà thôi, tức là người này có cái này, người kia có cái kia.

Từ ngày đầu tiên cho đến bây giờ tôi hoàn toàn giống nhau, cuộc sống và tính cách ít thay đổi, đó là tính tự lập. Ngay từ lúc học lớp 1, tôi đã tập cá tính không để bố mẹ nhắc nhở trong chuyện học cũng như những sinh hoạt hàng ngày. Lúc tôi học trường múa cũng thế, gần như bố mẹ chỉ đến xem con gái múa vào cuối năm học, cuối học kỳ mà thôi, chứ không phải bận tâm về việc học hay những lựa chọn khác của tôi. Tôi hỏi, bố mẹ đồng ý cho tôi làm. Cho đến khi tôi quyết định sáng Pháp, bố mẹ cũng đồng ý cho tôi đi. Tôi quyết định vào Nam cũng vậy. Những gì tôi quyết định luôn được bố mẹ ủng hộ, vì bố mẹ tin những sự lựa chọn đó là đúng.

- Mạnh mẽ và quyết đoán ngoài đời như thế, thì hẳn với chuyện tình cảm, chắc sẽ không khác?

Trái ngược hoàn toàn. Tôi rất yếu đuối trong chuyện tình cảm. Khi yêu ai, tôi yêu hết mình. Và mọi đau khổ với những chuyện nam nữ thường tình gần như rất dễ dàng với tôi. Còn dĩ nhiên, trong cuộc sống, tôi sẽ ưu tiên công việc nhiều hơn. Tôi không muốn theo đuổi những gì ủy mị hay mộng mị gây đau khổ cho mình. Tôi biết, tôi lao vào nó, tôi sẽ khó mà đứng vững và sẽ bị lụy, nên tôi sẽ dứt.

- Thế nên, chị đã dám dứt bỏ những gì không thuộc về mình hoặc thuộc về mình một cách không trọn vẹn như là dứt khỏi một sự nghiệp đầy hứa hẹn và một tình yêu đẹp ở Hà Nội?

Thực ra tôi chỉ sống ở Hà Nội cho đến 18 tuổi rồi sau đó đi làm, cũng thường xuyên di chuyển giữa các vùng. Sau đó tôi đi du học đến năm 2008 mới về, và sau nửa năm thì tôi vào Sài Gòn. Tôi quyết định vào Nam vì thấy bộ môn dancesport chưa phát triển. Tôi nghĩ đây là một thành phố lớn, mình sẽ có nhiều cơ hội để được luyện tập tốt hơn. Còn việc ai nói tôi đi vì dứt khỏi một cuộc tình thì đó là ý kiến của họ, tôi không bình luận gì cả.

Thời gian tôi đang học dancesport, tôi từng thi múa được HCB và trở thành solist của Nhà hát ca múa nhạc Việt Nam. Tốt nghiệp hạng xuất sắc, ra đoàn được người ta ưu ái, rồi thi đại học trúng nhưng đoàn xin, nên tôi thấy tự hào lắm.

Đùng một cái, đi học nước ngoài, tôi trở về xuất phát điểm ban đầu. Sang đó, tôi đi làm thuê, làm giúp việc, trông trẻ, giặt đồ, cọ nhà vệ sinh và bê đồ cho người ta ăn, cảm giác là một ngôi sao ngày trước bị tụt xuống tận đáy. Lúc đó, nếu tôi ở lại đoàn sẽ được phân nhà, phân đất, thành nghệ sĩ ưu tú. Và rồi mọi tự mãn đó bay mất, nhưng tôi không khóc. Tôi nghĩ là, cầm tiền mẹ sang Pháp, hết vèo thì không thể quay về. Tôi quyết tâm làm điều mình muốn.

- Chị có tố chất nghệ sĩ, nhưng không phải là nghệ sĩ lãng đãng mà là nghệ sĩ trong việc sử dụng nghệ thuật sống. Phụ nữ có cái mạnh mẽ của một vận động viên lại có thêm kỹ xảo nghệ sĩ, thì hoặc sẽ quá hoàn hảo, hoặc sẽ quá ghê gớm?

Tôi là diễn viên trên sân khấu khi có khán giả xem và là vận động viên thi đấu khi có trọng tài chấm. Vẫn là một. Tôi không quá coi trọng định nghĩa và không quan tâm mình làm vai trò gì. Tôi tự thấy mình hơi đàn ông. Mà không riêng gì tôi, tôi nghĩ rằng những ai là đàn bà, muốn thành công cần phải có tính cách đàn ông quyết định trong công việc. Còn khi bên cạnh người yêu hay với gia đình mình thì hãy trở lại là một người đàn bà. Tôi biết mình phải như thế nào trong từng hoàn cảnh. Không và không thể đứng cạnh người yêu mình mà cứ lăm lăm tôi thế này tôi thế kia được.

Chí Anh đã làm tôi thay đổi
 

Chí Anh - Khánh Thi ngày còn bên nhau

Chí Anh - Khánh Thi ngày còn bên nhau



- Mạnh mẽ quyết đoán và rõ ràng, thì vô cùng khó yêu đấy chị?

Bởi thế nên bây giờ tôi đã yêu đâu.

- Người sống lệch thường ít gặp những người đàn ông bình thường, khi đàn ông đa số họ cần một người biết diễn hơn và cố tỏ ra mỏng manh hơn chẳng hạn?


Tôi chỉ quan tâm là tôi và người ta có làm cho nhau hạnh phúc hay không, và sự bình yên đến với mình nhanh hay chậm, chứ không phải vì tôi sốt sắng có một người đi cạnh cuộc sống của mình mà phải biến mình thành một ai đó khác. Tất cả những người đàn ông trước đây cạnh tôi, họ luôn yêu tôi cơ mà. Thế nên, chẳng phải vì tôi bớt mềm và thêm mạnh. Vấn đề là tôi chưa gặp được người thích hợp.

Tôi quý thời gian lắm và tiết kiệm nhiều lắm. Vào trong này, tôi phải bắt đầu từ đầu. không có một bờ vai để dựa dẫm. Và tính cách của tôi thì sẽ chẳng bao giờ chịu được cái cảnh đi nói với một người đàn ông nào đó: "Anh ơi, cho em tiền mua xe, thêm tiền cho em mùa nhà". Nhiều bạn bè nói với tôi: "Hay mày đổi tính nết đi", nhưng tôi không làm được. Mẹ hiểu tính đó, nên bỏ miền Bắc vào hỗ trợ cho con. Mẹ khác tôi, mẹ chỉ biết sống trong nhà, lo hết cho chồng cho con.

- Khi ở cạnh một người đàn ông, nét phụ nữ trong Khánh Thi sẽ như thế nào?

Quan trọng là người đàn ông đó phải như thế nào trước đã. Tôi có thể đổi màu theo đàn ông, giống như là đi ăn một bữa tiệc, tôi phải mặc thế nào cho phù hợp.

- Đến giờ này, người đàn ông nào đã làm cho chị "đổi màu" nhiều nhất?

Chí Anh. Chỉ duy nhất anh ấy. Chúng tôi yêu nhau hơn 8 năm, và tôi trưởng thành như ngày hôm nay, tôi khẳng định là nhờ Chí Anh. Trước đây tôi chỉ biết đứng trên sân khấu mà không quan tâm đến mọi việc xung quanh. Khi gặp Chí Anh, tôi tiếp xúc nhiều hơn. Tôi biết được khi đi diễn tôi sẽ lấy bao nhiêu tiền, làm thế nào để diễn được nhiều hơn, để lấy được nhiều tiền hơn, và khi về diễn nhà nước thì phải làm sao để được ủng hộ, phải làm sao để báo chí thấy bộ môn dancesport hay thế nào, làm sao để có thể quảng bá nó, mở câu lạc bộ và thu hút học viên đến. Chí Anh hướng dùm tôi hết.

Khi chia tay Chí Anh là lúc tôi đã trưởng thành rồi. Đúng hơn là cả hai đều trưởng thành hơn. Tôi chọn con đường vào trong này cũng là một cách để kết nối với Chí Anh trong công việc. Cả hai đều thống nhất là mỗi đứa sẽ phát triển ở một nơi để khi kết nối lại, vẫn là xuyên suốt công việc được.

- Chị đã chọn sự chia tay với người đàn ông từng quan trọng trong đời mình một cách văn minh. Bởi hiếm hoi lắm sau những cuộc chia tay người ta rạch ròi được mọi thứ để vẫn đi chung đường dù con đường đó không có bóng dáng tình yêu. Chị có nghĩ mình bản lĩnh?

Có thể Chí Anh sẽ nói về điều này khác tôi và ngược lại nhưng tôi nhận thấy rằng, nhờ những năm tháng đi học, chúng tôi nhìn cuộc đời một cách thoải mái hơn. Giữa công việc, con người và tình yêu khác nhau. Con người là tôi sống cho bản thân tôi và gia đình. Công việc là tôi làm sao để phải tốt hơn để sống lâu dài và tình yêu do tôi lựa chọn có yêu được nhau hay không và làm cho cuộc sống cân bằng hay không. Thế nên cả hai muốn có một tình yêu cao đẹp hơn và thoải mái hơn thì phải đi tìm hướng khác.

Còn công việc, cả hai đều làm tốt nên không lý do gì xa rời nhau. Thế nên chúng tôi cảm thấy rất dễ chịu khi nói lời chia tay. Giờ đây, chúng tôi đã kết nối rất tốt trong công việc và làm tốt vai trò của những cộng sự. Ra ngoài, chúng tôi cũng hết sức vui vẻ. Đó là cách làm việc của những người tiên tiến và biết nghĩ cho tương lai, tôi tự hào về điều đó.

Tôi không cho rằng đó là đổ vỡ. Hết yêu thì thôi. Trong công việc chúng tôi vẫn vui vẻ, vẫn mua cho nhau cốc nước, ăn cùng nhau một bát cơm. Tôi và Chí Anh lúc rảnh vẫn rủ nhau ăn uống trò chuyện vui vẻ. Mọi người thì đồn hai người quay lại với nhau, nhưng chúng tôi hiểu mình thế nào mà.

- Và bây giờ, chị thừa nhận sau hơn 2 năm vào Sài Gòn vẫn chưa có bạn trai, không lẽ là do chưa tìm được một người nào thực sự làm chị "đổi màu" nhiều như Chí Anh?

Tôi không cần sự nể phục hay gì đó, miễn là người ta khiến tôi cảm thấy có xúc cảm. Tôi không quan tâm giàu nghèo, giỏi hay dốt. Cũng có vài người tôi rung cảm nhưng rồi lại thôi, vì hết cảm giác rồi.

Theo TTVH

Từ khóa :
Khánh Thi: Tôi và Chí Anh vẫn 'chia cốc nước, sẻ bát cơm'
Tin khác