'Không ngạc nhiên nếu báo đưa tin Mai Khôi giết người'

Hậu trường

T.N

(GDVN) - Hơn 1000 chữ, Lê Hoàng vẽ lên chân dung một Mai Khôi thật độc đáo, thật dí dỏm và hài hước. Bài viết được rút từ cuốn sách 'Sao trong mắt Lê Hoàng'.

Lâu lắm rồi tôi không gặp Mai Khôi. Tôi chỉ đọc báo và nghe nói Mai Khôi vừa đi Mỹ. Tôi thề sẽ không ngạc nhiên nếu báo đưa tin Mai Khôi vừa giết người, vừa tham gia một vụ cướp nhà băng hoặc vừa đoạt giải hoa hậu trong cuộc thi của các quý bà.

Bởi nom bề ngoài, Mai Khôi rất giống một quý bà. Nếu như trên đời có những người phụ nữ trẻ con thì cũng có những người đàn bà trẻ con. Loại sau hiếm vô cùng, và Mai Khôi vinh dự ở trong đó.

Tôi gặp Mai Khôi lần đầu tiên cách đây cũng phải ba, bốn năm. Thời đó tôi ngây thơ, còn Mai Khôi thì thơ ngây (bây giờ tôi cáo già thì Mai Khôi vẫn sư tử non). Chúng tôi gặp nhau trong một bữa cơm chẳng rõ ai mời, ăn chẳng rõ món gì và ngồi chung quanh chẳng rõ có ai. Hình như có một đạo diễn đang cáu vì thế giới chưa nhận ra mình, một diễn viên đang bực mình vì tất cả vai chính đều lẩn tránh, một nhà báo ba năm rồi chưa được lên lương, một họa sĩ tranh vẽ ra toàn tự treo trong bảo tàng gia đình và một nhà thơ biết chắc mình về hưu sẽ nổi tiếng.

Trong bữa cơm ầm ỹ, nhiều bia ít thịt, và ai cũng lo nhỡ mình phải trả tiền đó, sự có mặt của Mai Khôi rất đặc biệt. Sáu mươi phút đầu tiên, không ai biết Mai Khôi là con gái. Sáu mươi phút thứ hai, không ai biết Khôi là con gì. Sáu mươi phút cuối cùng, ai cũng hiểu Mai Khôi là hoa khôi.

Kể từ hôm đó, trên con đường đời đầy vinh quang, chông gai và xôi thịt, tôi thỉnh thoảng gặp Khôi. Hai bên thường chào nhau như hai kẻ nửa lạ nửa quen, nửa kính trọng nửa đề phòng, nửa tò mò nửa sợ hãi.

Tôi tự hiểu mình là một nhà viết kịch bản sân khấu thiên tài, hai trăm năm nữa những vở kịch ấy người ta mới hiểu hết, còn bây giờ người ta sẽ vừa xem vừa hỏi nhau, hoặc vừa nghi hoặc. Tôi chả lấy vậy làm buồn vì Sếch-xpia mà còn phải chờ những năm trăm năm, mình có muộn một chút cũng chả chết! Do đấy, tôi rất ít khi mời bạn bè xem kịch! Tôi sợ họ không hiểu, nên tôi cứ đem vé mời của mình bán ở chợ đen, rồi sau đó lấy tiền ấy mời bạn bè ăn uống. Lòng ngưỡng mộ nhân lên gấp 3 lần.

Cho nên, tôi cực kỳ ngạc nhiên khi vở “Con ma nhà hát” của mình diễn suất đầu tiên đã thấy Mai Khôi ngồi lù lù ở đấy. Nàng đi xem. Nàng mua vé. Và kinh khủng hơn, nàng vừa xem vừa cười. Khi đứng từ xa quan sát Mai Khôi xem kịch và cười thì mới hiểu hết Mai Khôi. Nàng nhìn đăm đăm lên sân khấu, mũi hếch lên vì ngạc nhiên, tai xòe ra vì thích thú, môi cong lên vì căng thẳng, còn hàm răng thì sáng bóng vì háo hức. Nếu họa sĩ nào vẽ được chân dung Mai Khôi lúc đó, cả họa sĩ lẫn kẻ mua tranh sẽ cùng bất tử.

Thời gian tôi tiếp xúc với Mai Khôi lâu nhất là trong cuộc thi “Phụ nữ thế kỷ 21”. Hai mươi ngày ở Nha Trang, Khôi có vài lần dẫn bà con đi ăn bánh canh chả cá và nem nướng Nha Trang. Tôi vinh dự tham gia 1 bữa, để rồi phát hiện ra thức ăn Nha Trang cũng như người vùng đó đều vừa cay vừa giòn (Mai Khôi là người Cam Ranh). Cuộc thi ấy Mai Khôi không đi tới cùng, vì thực ra nàng là cô gái của thế kỷ hai mươi chứ đâu phải hai mốt.

Sau này tôi mới biết Mai Khôi có 1 số phận kỳ lạ. Một số kẻ nói tới nàng thì nhăn mặt. Một số khác thì nhăn toàn thân. Nhưng cũng có rất nhiều người trở nên tê dại vì ngưỡng mộ. Nhưng hình như Mai Khôi chả quan tâm. Nàng sống cho nàng chứ không sống cho nhân loại như…Lê Hoàng.

Khôi không hám danh như người ta tưởng. Có lần cô bảo tôi, “Em phải năm năm nữa mới nổi được”. Tôi chả hỏi là nổi trên tivi hay trên chảo nước sôi. Tôi cho rằng khả năng thứ hai là thứ hoàn toàn có thể.

Mai Khôi cũng là một trong những cô gái hiếm hoi có gu ăn mặc. Trang phục của nàng không bao giờ đắt tiền, cũng không bao giờ rẻ tiền, không mua ở đâu được. Hình như nàng sinh ra đã mặc sẵn thứ quần áo đó rồi, thế mới lạ lùng! Khôi cũng để một mái tóc cực kỳ đặc biệt, nửa củ hành nửa cánh hoa sen. Thứ nàng sợ nhất trên đời là mũ bảo hiểm, dù có dát vàng đi chăng nữa. Đừng kẻ nào hi vọng gặp Khôi đi xe gắn máy! Cô sẵn sàng hi sinh cho mái tóc của mình được sống!

Mai Khôi cũng chả tham lam. Nàng xác định rõ mình hoặc là ca sĩ, hoặc là hoàng hậu, chứ không lung tung. Khôi bảo tôi, “Em đóng phim không ra gì đâu”. Tôi nghĩ trong bụng “Em đá bóng cũng chẳng ra gì. Em chỉ xinh đẹp là giỏi thôi!”.

Tôi đoán khi bài viết này tới tay Mai Khôi, nàng sẽ đọc và cười khẩy: “Lại lão Hoàng. Có quý mến gì ta đâu! Chẳng qua viết về ta để kiếm nhuận bút thôi mà!”

Điều kỳ lạ là đúng như vậy thật!

Tái bút: Mai Khôi chả khác gì “lô cốt”, nàng có khả năng gây kẹt xe.
T.N
Từ khóa :
Lê Hoàng , Mai Khôi , viết , người đàn bà trẻ con , chân dung , hài hước , dí dỏm , gia đình , sách
'Không ngạc nhiên nếu báo đưa tin Mai Khôi giết người'
Chủ đề : "Sao trong mắt Lê Hoàng"
Chủ đề : Nóng
Bình luận
Xem thêm bình luận
Tin khác