Hoãn phiên tòa xét xử Võ Văn Minh, vẫn chưa biết vì sao chai Number 1 chứa ruồi

Kinh tế

Phương Linh

(GDVN) - Do sự vắng mặt của 2 luật sư, Công ty Tân Hiệp Phát và nhân chứng, Hội đồng xét xử phiên tòa phúc thẩm đã quyết định hoãn phiên tòa vào một thời gian khác.

Hoãn phiên tòa phúc thẩm xét xử Võ Văn Minh

Sáng nay (30/6), Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân cấp cao tại TP.Hồ Chí Minh đã mở phiên tòa xét xử phúc thẩm bị cáo Võ Văn Minh với hành vi “Cưỡng đoạt tài sản”.

Trong phần thủ tục của phiên tòa, ngay sau khi thẩm tra lý lịch cá nhân bị cáo, Hội đồng xét xử công bố thông tin luật sư Nguyễn Tân Thi và luật sư Phạm Hoài Nam (hai luật sư bào chữa cho Võ Văn Minh) đã có đơn xin hoãn phiên tòa.

Đồng thời tại phiên tòa này, sau khi tiến hành điểm danh những người tham dự, luật sư Nguyễn Kiều Hưng và đại diện cho Công ty Tân Hiệp Phát cũng như nhiều nhân chứng quan trọng của vụ án đều vắng mặt.

Bày tỏ ý kiến của mình công khai tại phiên tòa, bị cáo Võ Văn Minh cũng xin hoãn phiên tòa để đảm bảo quyền bào chữa cho bị cáo.

Bị cáo Võ Văn Minh tại phiên tòa phúc thẩm sáng ngày 30/6 (ảnh: P.L).

Sau khi tiến hành hội ý nhanh, chủ tọa phiên tòa – Thẩm phán Huỳnh Thanh Duyên đã quyết định hoãn phiên tòa vào một thời gian thích hợp khác.

Đây là một vụ án rất được dư luận chú ý trong thời gian vừa qua, bởi tính pháp lý và những chứng cứ có trong hồ sơ vụ án.

Theo cáo trạng, Võ Văn Minh là người bán quán ăn và nước giải khát trên địa bàn xã An Cư, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang.

Khi phát hiện chai nước Number 1 có xuất hiện con ruồi bên trong, Minh đã nảy sinh ý định dùng chai nước này để yêu cầu Tân Hiệp Phát phải giao tiền cho mình.

Đầu tiên, Minh đòi 1 tỷ đồng, sau thương lượng nhiều lần thành 500 triệu đồng, nếu không đưa thì Minh sẽ đưa vụ việc lên các cơ quan truyền thông, in các tờ rơi để phát rộng rãi.

Sau nhiều lần gặp gỡ thương lượng nhưng không thành, cuối cùng, Tân Hiệp Phát cũng đồng ý đưa tiền cho Minh.

Tuy nhiên, khi Minh đã cầm tiền của Tân Hiệp Phát, có ký giấy biên nhận thì bị lực lượng Công an của tỉnh Tiền Giang ập vào bắt quả tang.

Tại phiên tòa sơ thẩm, Võ Văn Minh đã bị tuyên mức án 7 năm tù về tội danh “Cưỡng đoạt tài sản.

Võ Văn Minh: Tôi bị Tân Hiệp Phát "gài bẫy"

Tại phiên tòa sơ thẩm xét xử Võ Văn Minh trước đó, Luật sư Nguyễn Tấn Thi và Luật sư Phạm Hoài Nam đưa ra nhiều dẫn chứng bảo vệ quan điểm cho rằng ông Minh không phạm tội cưỡng đoạt tài sản, tội danh “cưỡng đoạt tài sản” không hình thành.

Quan trọng nhất theo Luật sư Nguyễn Tấn Thi, phiên sơ thẩm cơ quan điều tra đã vi phạm pháp luật khi để luật sư bị hại (luật sư bào chữa cho Tân Hiệp Phát) tham gia hỏi cung.

Luật sư Thi đặt ra câu hỏi: "Tại sao phía bị hại lại có biên bản hỏi cung, tại sao tài liệu đó lại lọt ra ngoài, biên bản đó nằm trong hồ sơ tố tụng đã làm lộ bí mật điều tra?”.

Theo Luật sư Thi, việc luật sư bảo vệ quyền lợi Tân Hiệp Phát được dự hỏi cung và đưa tài liệu ra ngoài làm lộ bí mật điều tra là trái pháp luật. Theo quy định, luật sư chỉ được tiếp xúc với bị can khi kết thúc quá trình điều tra.

Trước đó Luật sư Phạm Hoài Nam cũng cho rằng ngay từ đầu, khi nhân viên Tân Hiệp Phát gặp ông Minh thì biên bản ghi rõ là chai nước còn nguyên. Nhưng sau đó chai nước lại bị kết luận và đã bị mở, vậy thì ai mở chai nước này?

Cũng tại phiên tòa phúc thẩm, ở phần tự bào chữa cho mình, ông Minh cho biết: “Tôi bị Tân Hiệp Phát gài bẫy”. Ông Minh cho rằng trước đó đại diên Tân Hiệp Phát đã đồng ý trao tiền nhưng sau đó lại báo công an tới bắt mình.

Kết thúc phiên tòa sơ thẩm, nhiều câu hỏi xung quanh vụ án đặc biệt này vẫn chưa được làm rõ: Thứ nhất, chai nước có ruồi có phải của Tân Hiệp Phát sản xuất hay không? Thứ hai, tại sao có ruồi trong chai nước (do quy trình sản xuất hay có người cố tình bỏ ruồi vào chai nước)?

Thứ ba, ai là người báo cho công an tỉnh Tiền Giang bắt quả tang ông Minh nhận tiền? Thứ tư, đại diện Tân Hiệp Phát đã báo cho công an hành vi của ông Minh, tại sao còn mang 500 triệu đồng đến rao cho ông Minh, để sau đó số tiền này trở thành tang vật vụ án khiến ông Minh bị bắt và ngồi tù?

Sau khi phiên tòa sơ thẩm kết thúc, ngày 28/12, ông Võ Văn Kỷ (SN 1949, cha của bị cáo Võ Văn Minh trong vụ án chai Number 1 có ruồi) cho biết, trại giam Võ Văn Minh đang thụ án 7 năm tù đã tiếp nhận đơn kháng cáo, xin được xét xử phúc thẩm của anh Minh.

Đơn này cũng đã được chuyển đến tòa án cấp cao theo yêu cầu của anh Minh.

Căn cứ theo đơn kháng cáo này, Võ Văn Minh đã đề nghị tòa cấp phúc thẩm xét xử vụ án theo hướng tuyên bố anh vô tội, không phạm tội “Cưỡng đoạt tài sản”.

Phương Linh
Từ khóa :
Hội đồng xét xử , phúc thẩm , chai Number 1 , con ruồi , Tân Hiệp Phát.
Hoãn phiên tòa xét xử Võ Văn Minh, vẫn chưa biết vì sao chai Number 1 chứa ruồi
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
ngocthanhta
1

Vừa qua, thấy báo không đăng tải đoạn giữa bình luận của người viết (có tên là ngocthanhta) . có thể do lỗi truyền tin của mạng. Vậy tôi gửi lại đoạn bình luận đó, để bạn đọc không bị gián đoạn các nội dung bài viết (ngocthanhta). Và xin đề nghị Quý Báo đăng tải. Đoạn giữa đó như sau: “…hay một kẻ trấn lột bắt cóc con tin và yêu cầu tiền chuộc. Với các trường hợp đó, người có chức vụ và kẻ trấn lột TẠO RA SỰ VỤ, rồi bắt buộc người khác phải đưa tiền BẰNG CÁCH PHI LÝ. Thì người bị hại mới cần BÍ MẬT BÁO CÔNG AN. Ở đây, tôi xin nhắc lại :Anh Minh, mua chai nước- là chai nước đã là của anh Minh, anh có quyền trao đổi, mua bán….và được THP đáp ứng: ĐỒNG THUẬN, CÔNG KHAI—hoàn toàn KHÔNG CÓ SỰ ĐE DOẠ NÀO. Việc trao đổi ,thoả thuận HOÀN TOÀN HỢP LÝ.Duy chỉ có GIÁ CẢ CAO. Mà với THP, cao- thì KHÔNG MUA, -thì CẦN PHẢI THƯƠNG LƯỢNG,ĐÀM PHÁN bằng lời lẽ, phân tích có lý có tình. Nhưng THP không giải quyết theo TÍNH CHẤT CÓ LÝ CÓ TÌNH. mà thực hiện theo kiểu KHỦNG BỐ : NÓI MỘT ĐẰNG, LÀM MỘT NẺO, là dụ cho anh Minh đến nhận tiền và báo công an đến bắt. Ở đây, thể hiện rất rõ SỰ LẬT LỌNG –mang tính chất THỦ ĐOẠN của THP. Tôi tin chắc rằng: đó là HÀNH VI LỪA LỌC- KHÔNG TRUNG THỰC, KHÔNG CHÍNH ĐÁNG. Và hành vi này CẦN PHẢI BỊ LÊN ÁN và sớm LOẠI BỎ TRONG XÃ HỘI của chúng ta. C) Chính vì cái mưu mô, thủ đoạn, mà THP đẩy người tiêu dùng vô tội vào vòng tình trạng bi đát (Anh Minh). Việc này KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC. Đó cũng là cái sai tiếp theo của THP. Để giải quyết một mâu thuẫn (tranh chấp

ThatvanTha
2

Dứt khoát không phải cưỡng đoạt hay quả tang gì cả! Cưỡng đoạt sao lại có biên nhận! Quả tang gì mà quả tang nhận tiền có biên nhận đàng hoàng, ông Minh có giấu diếm hoặc chối đâu mà phải bắt quả tang. Rùi ơi mầy chui qua đường nào họ không bắt quả tang mầy (mầy lén lút chui vào; trong khi tao nhận tiền công khai, có giấy tờ, có thỏa thuận) có lén lút đâu mà bắt với quả tang!

Tấn Điền
2

các bình luận của ngocthanhta quá chuẩn.

ngocthanhta
3

Hai bên BÀN BẠC, MẶC CẢ, ĐẶT ĐIỀU KIỆN, để dẫn đến THOẢ THUẬN. Từ đây có 2 KHẢ NĂNG xảy ra: a) Nếu ĐẠT ĐƯỢC THOẢ THUẬN ,nghĩa là THÀNH CÔNG - Như vậy mâu thuẫn ĐÃ ĐƯỢC KẾT THÚC. Từ đó, hai bên KHÔNG CÒN GÌ vướng mắc nữa. Việc tiếp theo chỉ còn là THỰC HIỆN, THI HÀNH. Ai không tuân thủ thoả thuận, người đó là BỘI ƯỚC, LẬT LỌNG. Ai cố tình làm trái, người đó VI PHẠM NHIỀU ĐIỀU, cả về LƯƠNG TÂM cũng như PHÁP LUẬT. b) Nếu KHÔNG đạt được thoả thuận, thì đàm phán KHÔNG THÀNH CÔNG. Sự việc chuyển sang bước 2 là đưa ĐƠN KIỆN,- giải quyết bằng LÝ. Lúc đó sẽ vào cuộc bằng các QUY ĐỊNH, LUẬT và các CƠ QUAN HỮU QUAN. c) Xuyên suốt QUÁ TRÌNH đàm phán và giải quyết bằng đơn kiện, nếu không có sự ÉP BUỘC nào, nghĩa là không có sự đe doạ bằng đao búa, vũ khí, vũ lực hay quyền hành ĐỂ CHÈN ÉP đối phương, thì là những cách giải quyết DÂN SỰ, KHÔNG HỀ mang tính HÌNH SỰ. Trở lại sự việc “vụ Number 1 có ruồi….” Tôi thấy, hai bên ĐÀM PHÁN đàng hoàng, công khai, đạt được thoả thuận. và đó là kết quả THÀNH CÔNG. Các bên chỉ còn việc THI HÀNH thôi. Vụ việc chỉ dừng lại ở BƯỚC 1, hoàn toàn KHÔNG chạm đến BƯỚC 2. Do vậy, để xét vấn đề, thì thấy rất rõ ràng là THP đã BỘI ƯỚC, và đã dùng THỦ ĐOẠN đẩy tình hình đi quá xa...=====miliketta

ngocthanhta
2

Tôi cũng tin và có nhận xét rằng anh Minh vô tội Anh Minh vô tội, vì: 1) anh Minh là nạn nhân của một sản phẩm kém chất lượng. 2) Anh Minh đã thương lượng với nhà sản xuất. Trong đó, a)sản phẩm anh Minh đã mua, thật sự thuộc quyền của anh Minh, anh có mọi quyền định đoạt sản phẩm đó. b) anh có thể đem bán,đem cho,tặng, trao đổi,thương lượng một cách chính đáng,vô tư – miễn rằng có người chấp nhận. 3) Và, trên thực tế đã có người chấp nhận- là Tân Hiệp Phát- đồng ý trao đổi ,bằng giá trị hai bên bàn bạc ,nhất trí. Ở đây, tôi nhấn mạnh- là có sự THOẢ THUẬN, CÔNG KHAI với anh Minh . Vì nếu như THP không đồng ý, thì THP phải lên tiếng PHẢN ĐỐI ,tiếp theo thì mới YÊU CẦU CHÍNH QUYỀN CAN THIỆP CÔNG KHAI – trước tiên là hoà giải…và nếu cứ giữ giá yêu cầu cao quá, thì đề nghị đánh giá, qua những đơn vị hữu quan khách quan vv….để giải quyết. Thì sự việc hoàn toàn mang TÍNH DÂN SỰ. A) Sản phẩm LỖI - rõ ràng là của THP. THP không cầu thị, không thành tâm muốn khắc phục, mà có ý định lấp liếm, chối bỏ trách nhiệm với sản phẩm của mình làm ra. B) THP đã VI PHẠM PHÁP LUẬT, ở chỗ DÙNG THỦ ĐOẠN , tạo HÀNH VI LỪA ĐẢO, như: đã đồng ý thoả hiệp với anh Minh, rồi lại đi báo công an. Ở đây, với sự việc này, chỉ là SỰ THOẢ THUẬN thôi- chứ KHÔNG CÓ SỰ ĐE DOẠ nào cả. (THP có thể chấp nhận và không chấp nhận.) Tôi xin các bạn phân biệt với trường hợp: người có chức vụ quyền hạn dùng quyền của mình vòi vĩnh người dân phải đưa tiền (như để làm sổ đỏ chẳng hạn), hay một kẻ trấn lột bắt cóc con tin và y

Xem thêm bình luận
Tin khác