Tôi đang phải mang tiếng với câu "gái độc không con"

Nhịp cầu độc giả

Người đời vẫn thường nói "cây khô không trái, gái độc không con", điều này có đúng không khi mà giờ đây tôi đang phải chịu mang tiếng với câu "gái độc"

Người đời vẫn thường nói "cây khô không trái, gái độc không con", điều này có đúng không khi mà giờ đây tôi đang phải chịu mang tiếng với câu "gái độc" cũng chỉ vì không thể sinh cho gia đình chồng một đứa trẻ.

Lấy nhau đã hơn 7 năm mà tôi vẫn chưa hoàn thành trách nhiệm của người làm vợ, phận làm con khi mà cứ trông chờ mòn mỏi hết ngày này qua tháng khác, hết năm này qua năm khác mà một sinh linh bé bỏng cũng không hề được tạo thành trong bụng tôi.

Tôi hiểu và rất thương chồng mình, hơn ai hết chắc anh là người buồn lắm khi mà ngày nào cũng chịu đựng sự giày vò của mẹ, của người thân khi có ai đó nói đến "mày không chịu tìm người khác để dòng họ này có cháu nối dõi à?". Anh luôn giấu trong lòng sự khao khát cháy bỏng được làm cha mà luôn an ủi tôi rằng cố gắng rồi hai vợ chồng sẽ có con, nếu không thì đi xin con nuôi, con cầu tự cũng được. Nhưng tôi biết đó chỉ là lời an ủi của anh mà trong lòng anh cũng đang mông lung lắm, cũng đau đớn lắm.

Trong 7 năm đó, đã không dưới 3 lần tôi làm đơn ly hôn vì không chịu được sự nhiếc móc của gia đình chồng, cũng như lời bàn ra tán vào của làng xóm và cũng không muốn để anh - chồng tôi phải u buồn. Tôi biết anh khao khát có một đứa con biết chừng nào, tôi biết rõ điều đó khi nhìn thấy anh chơi đùa với con trẻ, mỗi khi anh chúc phúc cho cặp vợ chồng nào đó đang sắp sửa có con.

Vợ chồng tôi đã đi khám rất nhiều nơi, tôi không biết mình mang trong người căn bệnh gì và cũng đã phải chịu đựng bao sự đau đớn cũng như rất tốn kém mà căn bệnh vô sinh này vẫn ám lấy tôi, không chịu rời tôi nửa bước. Là người đàn bà, ai mà không mong muốn mình có một đứa con để làm bầu bạn, để được chăm sóc, dạy dỗ chúng lớn khôn.

Như biết thân biết phận của mình, tôi luôn cố gắng làm tốt mọi công việc trong gia đình, không dám cãi lời bố mẹ chồng, hay chỉ dám khóc thầm khi mẹ chồng ra vào nói móc 1 vài câu làm tôi đau đến tận cõi lòng.

Tại sao lại bất công đến vậy khi mà tôi trông chờ bao nhiêu thì càng thất vọng bấy nhiêu... (Ảnh minh họa)

 

Giờ đây khi mà tuổi cũng chẳng còn trẻ nữa thì áp lực lại càng nhiều. Mẹ chồng còn nói rõ ý định muốn con trai lấy người khác để mong có đứa cháu đích tôn. Và cũng luôn dằn mặt tôi, gọi tôi là "gái độc", rằng nhà bà vô phúc, tôi không biết đẻ mà không buông tha cho chồng.... rất nhiều, rất nhiều nữa mà tôi đau lòng quá. Tôi cũng đâu muốn mình như vậy, tôi cũng thèm có con lắm chứ. Nhiều khi tôi chỉ muốn đi chết đi để giải thoát cho cả nhà nhưng nghĩ đến công sinh thành của cha mẹ tôi lại không đành. Nhiều khi tôi còn cố tình làm cho chồng thấy chán để chồng tôi bỏ tôi đi nhưng cũng không thành công.

Phải chăng tôi ăn ở không có đức nên ông trời đang trừng phạt tôi? Hay kiếp trước tôi đã gây ra tội lỗi tày trời để giờ đây từng ngày từng ngày tôi phải ngậm nước mắt nuốt vào trong mà sống? Sức chịu đựng của tôi đã không còn, tôi u uất, trầm cảm, không còn tự tin để đứng trước bất kỳ ai. Tôi khao khát, mong muốn có một đứa con rồi sau đó tôi chết đi cũng được vậy mà cũng không xong.

Tại sao lại bất công đến vậy khi mà tôi trông chờ bao nhiêu thì càng thất vọng bấy nhiêu. Quá trớ trêu khi mà mỗi lần vào bệnh viện với trái tim đau quặn thắt vì không có con thì lại gặp biết bao người mong bỏ đứa con đang dần hình thành trong bụng mình như vậy. Giá như những đứa trẻ đó được đầu thai trong bụng tôi, được làm con của tôi, tôi sẽ rất biết ơn, sẽ nuôi chúng lớn khôn, sẽ yêu chiều, chăm sóc chúng chu đáo.

Ông trời ơi, tại sao quá bất công với tôi đến vậy? Một người phụ nữ hiền lành, chưa từng làm chuyện gì có lỗi, sống biết trên biết dưới vậy mà mang cái tội "bất hiếu" to lớn đến thế?

Theo 24h

 

Từ khóa :
Tôi đang phải mang tiếng với câu "gái độc không con"
Tin khác