Triệt phá đường dây sextour xuyên Á (Kỳ 2)

Pháp luật

(GDVN) -Từ những lời dụ dỗ đường mật của chúng, vài chục cô gái Việt Nam trẻ trung, xinh đẹp đã sa vào các hang ổ điếm quốc tế.

Từ những lời dụ dỗ đường mật của chúng, vài chục cô gái Việt Nam trẻ trung, xinh đẹp đã sa vào các hang ổ điếm quốc tế, đến khi được trở về quê nhà, các cô chỉ biết khóc mà ân hận cho sự nhẹ dạ cả tin của mình...

(Tiếp theo)

NGƯỜI VỀ TỪ MACAO

Trong bản khai của mình trước cơ quan điều tra, cô K. ngụ P18, quận Tân Bình đã tố cáo hành vi, thủ đoạn xảo quyệt của Fung Wai Keung cùng đồng bọn: “Đầu năm 1994, tôi đang làm tại vũ trường Vovlo, được anh Vĩnh cho biết một ông chủ Hồng Kông có nhà hàng ở Macao đang cần tiếp viên, sang bên đó ông chủ sẽ bao hết chi phí đi lại, ăn ở và sẽ được nhiều tiền. Do rất cần một số vốn để bỏ nghề vũ nữ, về địa phương làm ăn lương thiện và phụ giúp gia đình nên tôi đồng ý, nhưng còn ngần ngại vì e rằng sang đó sẽ bị đem... bán. 

Hình minh họa

Vĩnh trấn an và dẫn tôi đến nhà chị Khanh ở Bình Thạnh để nghe điện thoại của một cô tên Khánh đang ở Macao gọi về, bảo là ở Macao các ông chủ rất tốt, làm có nhiều tiền lắm! Thật ra, đó chỉ là những lời nói dối của chị Khánh theo sự ép buộc của Fung Wai Keung mà sau này sang bên đó tôi mới biết. Còn lúc ấy, sau khi nghe cú điện thoại, tôi rất an tâm và vui mừng khi được đi nước ngoài lại làm tiếp viên có thu nhập cao hơn ở Việt Nam.

Sau đó tôi được Vĩnh đưa 500USD và hướng dẫn đến công ty dịch vụ du lịch làm thủ tục gồm photo lý lịch, hộ khẩu, chứng minh nhân dân, giấy cam đoan độc thân...

Ngày 5-6-1994, vừa xuống sân bay (Trung Quốc), tôi được ba người đàn ông tên A Dánh, Khèn, Phát đón và nói rằng đưa tôi sang Hồng Kông. Nhưng vài giờ sau tôi mới biết họ chở tôi sang Macao và đưa vào một hộ trong building cao chục tầng, nơi đó đã có hàng chục cô gái Việt Nam và đủ các quốc tịch khác. Họ xếp tôi vào một căn phòng nhỏ đủ kê một cái giường, tủ quần áo, bàn trang điểm và cho nghỉ ngơi trong vòng một tuần.

Cho đến một đêm, Fung Wai Keung, A Dánh đưa tôi đến vũ trường Thiến Hò buộc tôi phải tiếp khách. Đến lúc đó tôi mới hiểu mình sang đây không phải chỉ làm tiếp viên hay vũ nữ mà thực chất là làm gái bán dâm. Tôi phản ứng dữ dội với một gã mang tên Khèn và đòi về Việt Nam. 

Gã Khèn nói muốn về phải đền bù 30.000 đôla Hồng Kông (HKD), tôi không chịu bởi làm gì có tiền mà đền. Lập tức gã Khèn gọi điện thoại, vài phút sau bốn gã thanh niên lạ mặt xuất hiện. Bọn chúng chẳng nói chẳng rằng xông vào đánh đấm tôi thật dã man, buộc tôi phải xin lỗi ông chủ và phải chấp nhận việc tiếp khách. Mấy chị cùng cảnh ngộ sang Macao trước tôi cũng khuyên giải, đến nước này phải ráng làm để có tiền về nước. 

Trong cảnh túng cùng nơi đất khách quê người, tôi đành nhắm mắt đưa chân. Hằng đêm tôi cùng mấy chục bạn gái Việt Nam phải tiếp nhiều lượt khách. Một lần đi ngủ với khách được 1.000HKD, Fung Wai Keung lấy 500, chia cho “tài pán” 100, chúng tôi chỉ còn lại 400HKD, nếu đi ngủ suốt đêm thì giá từ 2.000 đến 3.000HKD và vẫn chia theo tỷ lệ trên.


Sau bốn tháng làm việc bị đánh đập, bị đày đọa thân xác, tôi mới có được 25.000HKD nộp cho lũ quỷ để xin được về Việt Nam. Và ngày 14-10-1994, bọn chúng mới trao lại hộ chiếu, vé máy bay và đưa tôi trở lại Trung Quốc lên máy bay trở về thành phố Hồ Chí Minh”.

Cô K. nói trong làn nước mắt tủi hận, vì quá tin vào lời đường mật của bọn Phụng Vĩ Cường, Vĩnh, đã chấp nhận một chuyến đi đến “vùng đất hứa” để rồi lúc trở về vẫn trắng tay cùng một thân xác tiều tụy, một tâm trạng thất vọng, chán chường.

Qua lời khai của K., trinh sát lần lượt tiếp xúc với hàng chục cô gái vừa trở về từ Macao. Mỗi cô có một hoàn cảnh khác nhau nhưng cùng chung mục đích sang... bên ấy để kiếm được nhiều tiền. Đến khi đối diện với thực tế cay nghiệt, biết bị sa chân vào đường dây buôn người quốc tế của bọn mafia Macao, các cô đành phải chấp nhận bán thân để có đủ tiền “nộp phạt” từ 1 đến 2 ngàn đôla Mỹ mới được cho về Việt Nam. Cô Ngọc ở quận 11, gia đình có chín anh chị em, cuộc sống chật vật khó khăn. 

Tên Văn tìm đến bảo Ngọc đi Macao một chuyến, chỉ sáu tháng thôi trở về nước, đời cô sẽ lên hương, gia đình sẽ “qua cơn bĩ cực”. Ngọc cho rằng cô đã gặp may nên vui vẻ gật đầu, tên Văn liền lấy ảnh Ngọc về trình cho sếp, sau đó gã hướng dẫn cô làm thủ tục. Ngày 8-4-1995, Ngọc từ giã gia đình ra sân bay. Như các cô khác, Ngọc vừa đến Quảng Châu (Trung Quốc) đã có A Dánh, Phát chờ sẵn đưa lên xe du lịch chạy một mạch khoảng năm tiếng đồng hồ đến Macao.

Một tuần sau, bọn Cường, Dánh, Phát ép buộc Ngọc phải tiếp khách, cô phản ứng đã bị chúng đánh đập, bỏ đói và nhốt cô trong phòng, không cho tiếp xúc với bất cứ ai. Bọn chúng bảo cô muốn về phải bồi thường 17 ngàn HKD. Ngọc uất ức tìm cách bỏ trốn, nhưng làm sao thoát khỏi nanh vuốt bọn buôn người một khi tiền túi không có, toàn bộ tư trang, giấy thông hành, vé máy bay khứ hồi đều bị chúng thu giữ, ngay đến số nhà, bọn chúng còn không cho cô biết? Sau cùng Ngọc xin chúng được điện thoại về gia đình lo tiền để nộp phạt cho cô. 

Bà Lâm - mẹ Ngọc - hay tin, vật vã than khóc khi biết Ngọc đang bị giam hãm trong tay bọn buôn người nơi đất nước xa lạ kia. Bằng mọi cách bà phải cứu lấy Ngọc, đứa con gái mà chính bà rứt ruột đẻ ra, đang thấp thỏm từng giờ chờ bà mang tiền đến chuộc để được “tha” về nước. Suốt hai tuần sau đó, bà Lâm chạy vạy khắp nơi vay mượn được 500USD, đến ngày 24-5 bà mang tiền đến nộp cho Đoàn Thị Thủy, kẻ mà bà được biết là đại diện cho tên Phùng Vĩ Cường ở Việt Nam. Thị Thủy nhanh nhảu chộp lấy số tiền chuộc và buộc bà Lâm phải viết giấy nợ ả 1.800USD. Nài nỉ mãi không được, bà Lâm đành chấp nhận món nợ mà bà làm cả đời cũng không đủ trả, để mong sao cho Ngọc được trở về.

Quả nhiên, ba ngày sau (27-5-1995), Ngọc về đến thành phố, chấm dứt 49 ngày bị kềm hãm trong vòng vây của bọn mafia quốc tế...

NHẬN DIỆN TRÊN ĐẤT KHÁCHNgày đầu tháng 7-1995, người khách trông dáng dấp như một thương nhân người Hoa rời Sở di trú Hồng Kông rảo bước, xen lẫn cùng dòng người đến bến tàu đi Macao. Nếu từ Trung Quốc muốn sang thành phố ăn chơi nức tiếng vùng Đông Nam Á này chỉ cần vài giờ xe du lịch đường bộ, nhưng từ Hồng Kông phải đi bằng tàu thủy - tuyến duy nhất sang Macao.Ngồi trên boong tàu, khách đưa mắt quan sát khắp lượt các gương mặt đủ quốc tịch nhưng đa số vẫn là người Hồng Kông. Có lẽ họ sang Macao để tìm chút thư giãn ngày cuối tuần. Thế còn anh? 

Nhìn bề ngoài N.V.D không khác mọi du khách, nhưng thực sự tâm trí anh lúc này nào được thảnh thơi. Lần đầu tiên N.V.D - sĩ quan trinh sát dày dạn kinh nghiệm của Phòng Cảnh sát hình sự Công an TPHCM - được cấp trên giao trọng trách mở rộng phạm vi trinh sát đến tận hang ổ của bọn tội phạm quốc tế đang hoạt động phạm pháp tại Việt Nam. 

Theo tài liệu thu thập được, hơn một năm qua, từ những lời dụ dỗ đường mật của chúng, vài chục cô gái Việt Nam trẻ trung, xinh đẹp đã sa vào các hang ổ điếm quốc tế, đến khi được trở về quê nhà, các cô chỉ biết khóc mà ân hận cho sự nhẹ dạ cả tin của mình. Song xét cho cùng, những cô đã trở về Việt Nam vẫn còn may mắn hơn bao nhiêu cô gái khác đang gánh chịu nỗi tủi nhục ê chề một khi còn trong tay bọn mafia quốc tế. 

Nghĩ đến đó N.V.D không khỏi ray rứt, các cô tuy đáng thương nhưng cũng thật đáng trách. Những năm gần đây, Công an TPHCM đã khám phá và công bố một số tổ chức sextour có người nước ngoài tham gia để mọi người cảnh giác. Nhưng do sức hấp dẫn của đồng đôla, không ít các cô gái thiếu đắn đo, cân nhắc đã sa vào bẫy rập.

Ở một góc độ khác, bọn đầu sỏ nước ngoài cầm đầu các đường dây sextour luôn thể hiện sự ma mãnh xảo quyệt. Vừa phát hiện có dấu hiệu nguy hiểm, bọn chúng đã nhanh chân đào thoát khỏi Việt Nam, bán rẻ số phận những tên cộng tác viên người bản xứ, để rồi sau đó bọn chúng lại hình thành một đường dây khác tinh vi hơn, tiếp tục thò “vòi” vào Việt Nam. 

Do vậy nhiệm vụ cấp trên giao cho từng thành viên chuyên án phải bằng mọi biện pháp bắt giữ và xử lý cho kỳ được những tên tội phạm mang tính chất quốc tế này. Chuyến đi của N.V.D nằm trong mục đích đó và nhất là nắm chắc quy luật hoạt động của đối tượng nhằm rút kinh nghiệm phục vụ công tác đấu tranh phòng ngừa lâu dài...

Không đầy một giờ hành trình, tàu cập bến Macao. Lần đầu đặt chân lên vùng đất xa lạ nhưng N.V.D không bỡ ngỡ, cách đây ít hôm anh đã dành nhiều thời gian nắm bắt một vài số liệu cần thiết cho chuyến đi. Macao là thuộc địa của Bồ Đào Nha từ giữa thế kỷ XVI và chấm dứt vai trò vào cuối thế kỷ này (năm 1999 Macao trở về với Trung Quốc). Macao thật đông vui, tấp nập với tổng diện tích khoảng 20km2 (riêng thành phố Macao chỉ có khoảng 8km2). 

Từ lâu vốn nổi tiếng như một Las Vegas ở châu Á: ngày đêm nhộn nhịp đưa đón khách từ khắp nơi trên toàn cầu tìm đến nướng tiền ở hàng chục casino mở cửa thâu đêm suốt sáng hoặc thả mình vào các hộp đêm, vũ trường thanh lịch để tìm... một người tình.

N.V.D cũng có mặt ở nhiều hộp đêm, vũ trường, karaoke... song với chủ ý khác. Sau nhiều lần gặp nói chuyện qua loa với vài cô gái quốc tịch Thái, Trung Quốc, Singapore, N.V.D trong bộ vó du khách người Hoa quốc tịch Úc nhưng nói tiếng Quảng Đông rất sõi yêu cầu “tài pán” dẫn đến cho anh một cô gái Việt Nam còn khá trẻ. 

Qua câu chuyện, cô gái mừng rỡ khi biết người khách quốc tịch Úc định sang Việt Nam tìm cơ hội mở vũ trường karaoke. Nét e dè ngại ngần lúc đầu biến mất, cô gái trở nên tự tin mạnh bạo và tươi hẳn lên khi được nghe khách cần tìm một người thông thạo giúp đỡ khi ông ta mới chân ướt chân ráo đến TPHCM. 

Đáp lại, ông khách cũng tỏ ra thân thiện hơn khi được cô gái tự giới thiệu tên là K., nhà cô ở quận Bình Thạnh, ông ngỏ lời mời cô giúp ông chân quản lý khi vũ trường được mở ở thành phố. Đột nhiên đang vui, cô gái bỗng đổi giọng trầm buồn:

- Bao giờ ông sang Việt Nam?

- Độ vài hôm nữa, nhân tiện mời cô trở về thăm quê nhà, có cô cùng đi thật thuận lợi cho công việc của chúng tôi!

- Hay quá! Nhưng... nhưng em không thể đi ngay bây giờ được. Vừa reo lên nhưng cô gái bỗng xụ mặt trông thật thảm hại. Khách tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi lý do, cô gái đáp, giọng chùng xuống, mắt nhìn quanh lo lắng:

- Ông không biết, em còn phải ở đây bốn tháng mới hết “khóa”, bỏ về Việt Nam nửa chừng họ đánh chết. Lại nữa giấy tờ của em họ giữ hết. Làm sao...

Đang nói cô gái bỗng im bặt khi nhìn thấy hai người đàn ông đi lướt qua tiền sảnh vũ trường. Hiểu ý, đợi họ đi khuất ông khách mới gợi hỏi cô gái:

- Trông cô có vẻ sợ hai người đàn ông khi nãy?

- Bọn họ đó, sinh mạng của bọn em nằm trong tay hai lão A Cường, A Dánh ấy. Biết vậy ở quê nhà còn sướng thân hơn sang đây làm... nghề này, lại suốt ngày bị giam hãm mất hết tự do...

Người khách quốc tịch Úc lắng nghe và biết cách gợi hỏi đúng mạch... tâm sự của K. nên chỉ sau hai lần gặp gỡ cô gái đã thuật lại cặn kẽ bao nỗi đắng cay, nhục nhã mà cô cùng các vũ nữ Việt Nam phải gánh chịu suốt mấy tháng qua ở mảnh đất Macao lộng lẫy, hào nhoáng nhưng đầy cạm bẫy này. Tâm trạng chung của các cô là mong sao làm đủ tiền đóng phạt cho bọn chủ Cường, Dánh, Tài... để được chúng cho trở về quê hương xứ sở.

Khách chăm chú lắng nghe với vẻ mặt bình thản vô tư nhưng thật ra trong lòng tràn đầy căm giận. “Thiên đường” Macao là thế đấy! 

Nơi “đốt cháy” hàng trăm, hàng triệu đôla của khách thập phương thừa tiền lắm của và cũng là nơi mà các cô bị vùi dập phẩm hạnh đến tận cùng. Thế mà hiện giờ vẫn còn không ít các cô gái do thiếu hiểu biết và kể cả do ham tiền đang náo nức chờ được bọn A Cường, A Dánh, thị Thủy xét duyệt tuyển đi! Tuy nhiên, về mặt nghề nghiệp qua tiếp xúc, các cô gái Việt Nam ở Macao đã giúp cho người sĩ quan trinh sát nhiều điều bổ ích. N.V.D đã nắm vững phương thức, thủ đoạn cùng hành vi của toàn bộ đường dây sextour Việt Nam - Macao này. 

Và một nguồn tin đáng giá nhất cô vũ nữ K. tình cờ nghe lóm được rằng: Phụng Vĩ Cường đang sắp xếp một chuyến đi mới sang Việt Nam. Bên ấy còn nhiều “chiếc áo” (tiếng lóng chỉ các cô gái) đang chờ gã xét tuyển.


(Còn tiếp)

Theo Công an TPHCM

Từ khóa :
Ma Cao , hồng kông , hang ổ , vũ trường , quốc tịch , Trung Quốc , mafia , người khách , mại dâm
Triệt phá đường dây sextour xuyên Á (Kỳ 2)
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác