Mưa mặn

Văn hóa

Xuân Dương

(GDVN) - Có cô lái hai mươi năm lầm lũi/ Một hôm mất việc, lên bờ/ Vui không thành thơ/ Buồn đọng sau mi mắt/ Gom buồn vui thật chặt/ Tung vào trời xanh...

Tặng các thày cô giáo nhân “Ngày lái đò”

Ảnh minh họa: http://thlienchau.vinhphuc.edu.vn.

Lẽ nào có thể quên

Thời cầm cây bút đỏ

Nguênh ngoang những cuộng rơm, cuộng cỏ

Trên trang vở học trò

Nghề cầm phấn

Như lái đò chở khách sang sông

Như cánh cò lội ruộng chiều đông

Như gái đông con, vắng chồng

Tay no, bụng đói

Sông chỉ có bến đợi

Đò ngang lặng lẽ chờ

 

Có cô lái hai mươi năm lầm lũi

Một hôm mất việc, lên bờ

Vui không thành thơ

Buồn đọng sau mi mắt

Gom buồn vui thật chặt

Tung vào trời xanh

Vui hóa gió

Mây từ nước mắt mà thành

Gió thoảng lưng trời, mây rơi xuống đất

Trời đầy nhưng vẫn cao

Đất dày sao vẫn thấp?

 

Có ông lái đò cố chấp

Lấy sào làm bút, mượn đất làm nghiên

Chắt nước trong đất lành làm mực

Vẽ vào thanh thiên

Bức tranh hai màu đen trắng

Những mong

Lấy giỏ tre đựng nắng

Túi cói gom mây

Để bức tranh đong đầy

Bảy sắc cầu vồng huyền ảo

 

Ước mơ

Những chuyến đò chở đạo

Không đưa quỷ sang sông

Những giọt mặn chắt từ trong đất

Hóa thành triệu bông hồng

Tặng cô lái xa đò đang tìm bến khác

Đừng trách nghề bạc

Đừng thành người buôn

Gói lại nỗi buồn

Bỏ lại lối mòn nơi bến vắng

Làm cánh chim chở nắng

Xua mây về biển khơi

Đất mặn rồi sẽ ngọt

Dẫu rằng mưa mặn vẫn rơi./.

                                               Xuân Dương - 20/11/2018

Xuân Dương
Từ khóa :
mưa mặn , Ngày lái đò , thầy cô giáo , chuyến đò chở đạo , nhà giáo Việt Nam
Mưa mặn
Bình luận
Cungnguyen
1

Bài thơ này liệu có chạm vào chút gì còn lại của bộ gd và bộ nội vụ k hay chỉ những người mang oán than và những tấm lòng đồng cảm Trời oi

Tuyết Phan
4

Kính nể bác Xuận Dương viết văn thì thâm thúy và triết lý sâu sắc, làm thơ cũng chẳng kém gì. Yêu những tác phẩm của bác quá!

Nguyễn Trí Việt
4

Cảm ơn bác XD và báo GD có bài thơ tri ân về "nghề lái đò", cái nghề không chỉ đưa những cô cậu học trò qua sông, đến bến bờ mới của đường đời, mà rộng ra còn góp phần chính đưa đất nước mình đến "bến bờ mới" tươi sáng hơn, nhưng: Sao nước mình mưa mặn vẫn rơi, Ôi đất nước tôi bốn nghìn năm hiếu học, Sao nước mình cứ chậm mãi thế anh? Ai đã làm cây bút viết lên trời xanh, Để lưu truyền hậu thế "Ngậm nguyên khí mà mài hư không".

Xem thêm bình luận
Tin khác