Cô giáo nhiễm HIV và 15 năm không đầu hàng số phận

Xã hội

THỤY MIÊN

(GDVN) - Mang trong mình căn bệnh thế kỷ, nhưng cô giáo Nguyễn Thị Hoàn vẫn mạnh mẽ sống tiếp để “trả nợ người”.

Lần lượt mất con, chồng và em trai ruột vì căn bệnh thế kỷ và bản thân bàng hoàng phát hiện cũng nhiễm bệnh, cô giáo Nguyễn Thị Hoàn vẫn mạnh mẽ sống tiếp để “trả nợ người”.

– Quay lại thời gian cách đây gần 15 năm, khi chịu ánh mắt kỳ thị của người đời, điều gì đã giúp chị mạnh mẽ vượt qua và chống chọi với bệnh tật?

– Tôi đã trải qua cảm giác mất người thân khi lần lượt con, chồng và em trai ruột ra đi vì H, hơn ai hết, tôi cảm nhận được nỗi đau và sự thương xót tột cùng. Tôi không muốn bố mẹ phải sớm chịu đựng điều đó, trong khi mình còn nợ người rất nhiều.

Mấy mét vuông đất đâu thể chôn hết được, chết có mang hết nợ đi đâu. Lúc ấy tôi nghĩ, bây giờ mất một coi như mất hai, ba, cuối cùng, bố mẹ vẫn là người khổ tâm nhất. Sự động viên của gia đình và cảm thông của đồng nghiệp đã vực tôi dậy.

Cô giáo Nguyễn Thị Hoàn hiện giảng dạy bộ môn Ngữ Văn tại Trường THPT Mỏ Trạng. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Nhiều người khi phát hiện lây nhiễm H, suy nghĩ đầu tiên là tìm đến cái chết, như vậy, chính họ đang kỳ thị và tách mình khỏi cộng đồng trước. Ngay cả khi nhiễm H, con người vẫn có giá trị, tại sao lại lãng phí? Người ta vẫn nói, AIDS không phải là hết, quan trọng là bạn phải đối diện và chiến đấu với nó.

Khi dương tính với H và được điều trị ARV, bệnh nhân vẫn có thể sống đến cuối đời và ra đi vì các bệnh tuổi già. Vấn đề nằm ở cách nhìn nhận của người nhiễm H, mọi người xung quanh, cũng như cách họ trở lại cộng đồng, hoà nhập và đóng góp cho xã hội.

– Quay lại thời gian cách đây gần 15 năm, khi chịu ánh mắt kỳ thị của người đời, điều gì đã giúp chị mạnh mẽ vượt qua và chống chọi với bệnh tật?

– Tôi đã trải qua cảm giác mất người thân khi lần lượt con, chồng và em trai ruột ra đi vì H, hơn ai hết, tôi cảm nhận được nỗi đau và sự thương xót tột cùng. Tôi không muốn bố mẹ phải sớm chịu đựng điều đó, trong khi mình còn nợ người rất nhiều. Mấy mét vuông đất đâu thể chôn hết được, chết có mang hết nợ đi đâu.

Lúc ấy tôi nghĩ, bây giờ mất một coi như mất hai, ba, cuối cùng, bố mẹ vẫn là người khổ tâm nhất. Sự động viên của gia đình và cảm thông của đồng nghiệp đã vực tôi dậy.

Nhiều người khi phát hiện lây nhiễm H, suy nghĩ đầu tiên là tìm đến cái chết, như vậy, chính họ đang kỳ thị và tách mình khỏi cộng đồng trước. Ngay cả khi nhiễm H, con người vẫn có giá trị, tại sao lại lãng phí? Người ta vẫn nói, AIDS không phải là hết, quan trọng là bạn phải đối diện và chiến đấu với nó.

Khi dương tính với H và được điều trị ARV, bệnh nhân vẫn có thể sống đến cuối đời và ra đi vì các bệnh tuổi già. Vấn đề nằm ở cách nhìn nhận của người nhiễm H, mọi người xung quanh, cũng như cách họ trở lại cộng đồng, hoà nhập và đóng góp cho xã hội.

– Chị điều chỉnh chế độ dinh dưỡng, sinh hoạt thế nào để tăng sức đề kháng, chống chọi với bệnh tật?

– Dù là người có bệnh hay không đều phải quan tâm tới chế độ ăn uống và sinh hoạt. Bản thân tôi luôn có thực đơn dinh dưỡng cân bằng, đủ chất, tập thể dục và giữ lối sống lành mạnh, tinh thần lạc quan và suy nghĩ tích cực. Đồng thời, tôi chú ý tới việc bảo vệ những người xung quanh khỏi nguy cơ lây nhiễm.

Hiện, tôi vẫn đủ sức khoẻ để tiếp tục công việc giảng dạy và chủ nhiệm. Buổi sáng, tôi dạy 4 ca/tuần, chiều 2 ca/tuần, tối sẽ tranh thủ soạn giáo án, chấm bài vở và lên kế hoạch sinh hoạt cho lớp. Dù công việc bận rộn nhưng tôi không bao giờ làm việc quá sức hay để cơ thể bị đuối.

– Mới đây, có thông tin một nhóm các nhà khoa học đã nghiên cứu ra liệu pháp tự nhiên có thể chống lại virus HIV. Trước thông tin này, cảm xúc và suy nghĩ của chị thế nào?

– Bản thân tôi nói riêng và những người có H nói chung rất vui mừng trước thông tin trên. Chúng tôi có thêm hy vọng và chờ đợi để sống, niềm tin lại được nhóm lên thêm lần nữa. Tôi mong trong tương lai gần, thế giới sẽ đánh bại căn bệnh thế kỷ. Chúng ta là người chiến thắng, mà chiến thắng thì vui, hạnh phúc và tự hào. 

Sinh ra và lớn lên tại Bắc Giang, năm 2000, Nguyễn Thị Hoàn tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu và được phân công giảng dạy ở trường THPT Mỏ Trạng.

Tại đây, cô nên duyên với người bạn học cùng cấp 3. Trước khi cưới, có nhiều lời đồn hôn phu dương tính với ma tuý nhưng vì tình yêu và trái tim yếu mềm của người phụ nữ, cô hoàn toàn tin tưởng để rồi lần lượt mất đi đứa con mới lọt lòng và người chồng vì căn bệnh thế kỷ, còn bản thân cũng mang trong mình virus HIV.

Trải qua nhiều nỗi đau, chịu đựng sự kỳ thị của bộ phận những người chưa hiểu về căn bệnh, cô Hoàn mạnh mẽ, kiên trì để sống tiếp, làm trọn bổn phận của một người con hiếu thảo.

Gần 15 năm sống cùng HIV, cô Hoàn luôn dẫn đầu trong công tác giảng dạy của trường và giành các danh hiệu giáo viên dạy giỏi các cấp, chiến sĩ thi đua cấp cơ sở… Các đội học sinh giỏi do cô hướng dẫn liên tục đoạt giải cao (Theo Zing.vn).


THỤY MIÊN
Từ khóa :
phụ nữ , điều trị , bệnh nhân , cơ thể , nghiên cứu , nguy cơ , không , chồng
Cô giáo nhiễm HIV và 15 năm không đầu hàng số phận
Chủ đề : PHÒNG CHỐNG HIV-AIDS
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác