Con nhà nghèo xin việc sao khó quá!

Xã hội

Phạm Đỗ Bình An

(GDVN) - Ở quê tôi còn khá nhiều sinh viên Đại học, Cao đẳng ra trường thuộc diện con nhà nông dân không có gì gọi là khá giả nhiều năm vẫn không thể nào xin được việc.

LTS: Quý vị đang theo dõi tự sự của cô giáo Phạm Đỗ Bình An (từ Tây Nguyên) về nghề giáo. 

Cô kể chuyện gia đình cô, và chưa chắc đã phải là điển hình trong xã hội, nhưng là một câu chuyện không nên bỏ qua.

Tòa soạn trân trọng giới thiệu cùng độc giả.

3 chị em gái chúng tôi, mặc dù hoàn cảnh gia đình thiếu trước hụt sau nhưng ba mẹ quyết cho ăn học và đều tốt nghiệp Đại học Sư phạm với mong muốn con cái được đi làm “bà giáo” với người ta để đổi thay số phận.

Tôi là chị cả, may mắn ra trường từ năm 2006 và xin được việc sau đó một năm ở một nơi vùng sâu, vùng xa. 

Cô em kế, 6 năm rồi đã làm cả hàng chục hồ sơ, nghe ở đâu tuyển giáo viên cũng đến xin, rồi thi tuyển tới 5 lần do sở GD-ĐT các tỉnh trong khu vực Tây Nguyên, miền Đông Nam bộ mở nhưng đều không được tuyển. 

Có một điều lạ là một số bạn bè ở cùng xã cùng ra trường với em tôi họ đều nhanh chóng có việc làm, đứa muộn cũng chỉ năm thứ 2, hỏi ra đứa nào cũng nói nhỏ là “xin bằng tiền”. 

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

Hàng chục người lao động đang kêu cứu vì bị "lừa" đi lao động ở Belarus

(GDVN) - Hàng chục lao động người Việt Nam bỗng chốc lâm vào cảnh trắng tay sau một thời gian làm việc tại Belarus...

Chuyện này thực hư thế nào không được biết chính xác, vì không có bằng chứng gì để chứng minh. 

Thế nhưng, không ít lần đã nhiều người dạm bảo “đưa tiền chạy việc” và họ hứa 100% sẽ được, song ba mẹ không thể có khả năng lo tới hơn 100 triệu cho con đi dạy, và thêm nữa cũng khó tin tưởng khi đồng tiền người ta đã cầm, lỡ không xin được thì rất khó đòi lại. 31 tuổi cô em buộc phải lấy chồng vì sợ đợi xin được việc mới lập gia đình thì có nguy cơ ế.

Cô em út ra trường thì về nhà mở ngay một trang trại nho nhỏ để chăn nuôi heo nái, heo thịt. 

Hai năm qua em cũng luôn dò hỏi, thậm chí nhờ vả nhiều chỗ nhưng việc vẫn chưa xin được. Có điều cô Út rất vô tư, thường bảo rằng “xin được thì xin, không thì sẽ lấy việc nuôi heo làm cái nghề, làm gì chẳng là lao động”. 

Nhiều người nói kháy: "Học đại học Sư phạm để về nuôi heo sao?”, em tôi chẳng buồn mà tỉnh bơ trả lời “thì có trình độ để áp dụng vào chăn nuôi càng tốt chứ sao?”.

Ở quê tôi còn khá nhiều sinh viên Đại học, Cao đẳng ra trường thuộc diện con nhà nông dân không có gì gọi là khá giả nhiều năm vẫn không thể nào xin được việc. 

Còn con nhà giàu chẳng hiểu sao họ ra trường cái là có cơ quan nhận vào làm việc ngay? 

Cũng may quê tôi là vùng nông thôn, gia đình nông dân nào cũng có ít nhất 5 sào đất trở lên, nên đám sinh viên ra trường rồi thì cố cày sâu, cuốc bẫm để chờ đợi xin việc, chứ những nơi đất chật, người đông không biết họ làm gì trong những tháng năm dài đằng đẵng ấy?

Phạm Đỗ Bình An
Từ khóa :
xã hội , giáo dục , xin việc , việc làm , xin việc khó , chạy việc bằng tiền , tiêu cực trong tuyển dụng , cử nhân thất nghiệp , vấn đề thất nghiệp , sinh viên ra trường không xin được việc , chạy việc , đại học , cao đẳng , con nhà nghèo
Con nhà nghèo xin việc sao khó quá!
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Thanh Niên
1

Các cụ nhà ta đúc rút từ xa xưa "có tiền việc ấy mà xong nhỉ, thời trước làm quan cũng thế ư". Thời nay việc gì cũng phải tiền, việc nhỏ nhất trong xã hội ta ngày nay một cháu nhỏ có được làm lớp trưởng lớp mẫu giáo thì cũng phải tiền... huống chi việc khác, những việc này là của tất cả những người có quyền chức địa vị trong xã hội... nhưng tham nhũng là ai? trừ tôi ra. Chí phèo chửi cả làng Vũ Đại nhưng ai cũng nghĩ nó trừ mình ra

Khổng Tâm
1

Đã đến lúc chúng ta phải thay đổi tư duy: Học là để tạo việc làm. Tôi hoan nghênh trường hợp học ĐHSP về vẫn vui vẻ nuôi heo. Nuôi heo thu nhập tháng 5 triệu vẫn hơn "chạy" để làm công chức với đồng lương khởi điểm "lắm ưu tư". Không quan trọng chúng ta làm việc (chính đáng) gi. Điều quan trọng là thái độ của chúng ta đối với công việc đó và hiệu quả của nó. Để cho nhẹ lòng, đừng quan tâm đến các trường hợp "xin việc bằng tiền"; mọi thứ đều có giá của nó.

Hoàng Hoa Đình
1

Do ta vẫn duy trì hệ tại chức, do cách tuyển dụng của các cơ quan và do các trường ĐH cho mở tùy tiện, không có kế hoạch, không có tính toán, các tỉnh có trường ĐH đều có hệ ĐHSP, nên giáo viên ra trường không tìm được việc làm, nhiều năm nay hàng chục nghìn cử nhân sư phạm làm công nhân may. Cách tuyển dụng công chức theo thủ tục "đầu tiên " nên nhà nghèo không thể trúng tuyển

TranThoi
2

Có gì đâu mà khó hiểu ! ,cái câu :"con vua thì được làm vua ,con sãi ở chùa thì quét lá đa ".

Nguyễn Duy Hy
3

Ăn thua gì, tôi có con cháu làm xong Thạc sỹ, thi công chức Sở, làm việc nội thành, biên chế luôn đòi 500 triệu, không lo được thế là ở nhà lấy chồng. Trong thời gian hai đứa chúng nó "tìm hiểu", tôi dặn bố mẹ nó là tuyệt đối không được "hé lộ" con bé đã có bằng thạc sỹ, nếu không là không thằng nào nó lấy đâu. Giờ đã 2 đứa con, vợ chồng kinh doanh đồ gỗ ở thị trấn, xem ra ổn. Hôm tôi về nó nhờ: Bác thấy ai cần bằng thạc sỹ giới thiệu cháu bán luôn- 1 triệu, có Fix xăng xe! Tôi nghe mà choáng!

binh minh
1

Có nhiều nguyên nhân thất nghiệp cho sinh viên hiện nay: Thứ nhất giáo trình đại học quá lạc hậu chỉ tập trung vào lý thuyết nên khi ra trường thực tế ko theo kịp, thứ 2 trình độ ngoại ngữ các em rất kém nên khi phỏng vấn ko biết trả lời tình huống, thứ 3 tư duy phải xin vào cơ quan nhà nước mới sướng là sao lầm, thứ 4 là do cơ chế cocc quá phổ biến nên các e có giỏi mấy cũng bị loại thôi.

Thanh Hà
3

Nếu có bằng ĐH nhưng năng lực yếu kém thì phải tìm cách vào khu vực nhà nước làm việc. Các DN họ chỉ tuyển dụng những người có khả năng cống hiến đưa lại lợi ích cho DN, còn nhũng người có bằng ĐH nhưng không thành thạo việc gì thì họ không tuyển dụng đâu?

tuhnoi
4

Có mấy điều cần nói đó là: - số lượng việc làm mới tạo ra ít nên không đủ đáp ứng nhu cầu làm việc không những sinh viên ra trường mà còn cả của những người khác đang thất nghiệp - sinh viên các trường giờ học lớt phớt, học xong nhiều em chả biết làm gì, lười biếng, ý thức kém ( ở chung xóm trọ thì điện cầu thang, điện nhà tắm cũng ko ai tắt khi không cần thiết), ngoại ngữ kém. Học sinh ở thành phố thì hết lớp 12 nhiều em không biết nấu cơm, không biết tự chăm sóc bản thân. - lỗi trên không phải do các em mà do hệ thống giáo dục xuống cấp, không có khả năng đào tạo con người một cách hoàn thiện

Xem thêm bình luận
Tin khác