Điều gì xảy ra nếu người ta đồng loạt đứng đường cầm biển “xin giúp đỡ”?

Xã hội

QUỐC TOẢN

(GDVN)-Hình ảnh thanh niên cầm biển đứng giữa đường, xin được giúp đỡ không còn là chuyện hiếm. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu điều đó trở thành hiện tượng phổ biến...

Hiện tượng lạ?

Chắc hẳn độc giả còn nhớ câu chuyện chàng cử nhân Phùng Đức Ninh (sinh năm 1990, quê Lương Tài, Bắc Ninh) tốt nghiệp trường Đại học Điện lực) từng gây xôn xao dư luận bằng hành động cầm biển, đứng giữa đường phố Hà Nội, để xin việc hôm 17/8.

Ninh cho biết anh đang thất nghiệp sau khi ra trường, và đây là nỗ lực duy nhất vào lúc này để cậu thể kiếm được một công việc, kiếm tiền lo cho vợ con.

“Tôi vừa tốt nghiệp, tôi đã là Bố. Tôi cần một công việc để mua sữa cho con. Bạn cần tuyển tôi...”, Ninh viết trên tấm biển xin việc. 

Người đồng cảm, kẻ cười chê hình ảnh ông bố cầm tấm biển xin việc theo cách rất "bản năng", đang nỗ lực tìm kiếm sự giúp đỡ từ phía cộng đồng.

Nhắc lại chuyện cũ, quan điểm người viết cho rằng, chàng cử nhân với hành động dũng cảm, dám đối diện với chính mình, thành thật với gia đình, cần được xã hội trân trọng.

Nó khác hẳn với suy nghĩ, bệnh sĩ diện hão của hàng trăm nghìn cử nhân đang thất nghiệp vẫn "há miệng chờ sung", bỏ lỡ cơ hội tìm kiếm cho bản thân một công việc phù hợp.

Và ai đó mới thực sự "có vấn đề" khi không ngừng mỉa mai xỉa xói, không chút lòng trắc ẩn trước những nỗ lực hết mình của một ông bố trẻ, đang nuôi dưỡng hy vọng, tìm kiếm cơ may trong cuộc sống…

Em Trần Văn Sâm (Bình Thuận) cầm tấm biển cạnh chợ Mũi Né, cầu mong sự giúp đỡ (ảnh:Báo Pháp luật TP.HCM)

Đâu đó hình ảnh Phùng Đức Ninh một lần nữa được tái hiện qua câu chuyện của thanh niên Trần Văn Sâm (Bình Thuận) tay cầm tấm biển, đứng cạnh chợ Mũi Né, với nội dung: "Thi 26,5 điểm nhưng vẫn không được đến trường, xin hãy giúp em”, hôm 31/8 vừa qua.

Câu chuyện bắt đầu từ việc, thí sinh Trần Văn Sâm (sinh năm 1991, trú tại phường Mũi Né, TP. Phan Thiết) đã tốt nghiệp y sĩ trung cấp.

Sâm hai năm nay gần như làm không lương tại Phòng khám Đa khoa Mũi Né.

Mới đây, Sâm được Sở Y tế Bình Thuận cử đi thi liên thông y đa khoa tại trường Đại học Y Dược Cần Thơ vào đợt thi ngày 15/7.

Sâm đạt kết quả 26,5 điểm, thừa 2,5 điểm nếu em đăng ký là thí sinh tự do của Kỳ thi tuyển sinh liên thông năm nay.

Tuy nhiên, do Sâm chưa được tuyển dụng chính thức tại đơn vị công tác nên kết quả thi bị loại bỏ.

Sở Y tế Bình Thuận đã có văn bản gửi trường Đại học Y

Cầm biển đứng đường xin việc, sao đã “nhục” bằng ông Đỗ Hoài Nam?

Dược Cần Thơ xin đính chính lại thông tin và xin chuyển em sang diện thí sinh tự do nhưng không được nhà trường chấp nhận.

Bất lực, Trần Văn Sâm đã phải ôm trước ngực tấm biển với nội dung: "Thi 26,5 điểm nhưng vẫn không được đến trường. Xin hãy giúp em!" ra đường.

Sự việc được giới truyền thông phản ánh, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã vào cuộc xử lý...

Điều gì xảy ra nếu người ta đồng loạt trưng biển “xin giúp đỡ”?

Đây là 2 trong số ít trường hợp may mắn được xã hội chung tay giúp đỡ, thực hiện được nguyện vọng của mình bằng những cách thức rất "lạ".

Tuy nhiên dưới góc độ tổ chức, quản lý xã hội, một số chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý cho rằng, cơ quan quản lý cần thể hiện quan điểm, thái độ, hành động cụ thể trước những sự việc tương tự.

Hôm 3/9, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm, Chủ tịch Hội khoa học Tâm lý giáo dục Hà Nội cho rằng, những hiện tượng trên không có gì phải lên án, nhưng cũng không nên khuyến khích, nhân rộng.

“Về mặt xã hội, đây là cách người ta ứng xử khi bị đẩy vào "bước đường cùng”. Cái họ cần là điểm tựa về tinh thần, vật chất (cách thức tổ chức tư vấn, việc làm, thu nhập...).

Nếu thật sự người ta đang bế tắc thì cộng đồng nên chung tay giúp đỡ họ. Điều này không có gì là xấu, nhưng không nên đứng ngoài đường trưng biển...

Tôi chắc, trong hoàn cảnh này, cũng chẳng ai muốn đứng ở ngoài đứng trưng biển, cầu mong sự giúp đỡ của người khác làm gì”, Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm nêu quan điểm.

Tiến sĩ Nguyễn Tùng lâm (ảnh: XUÂN TRUNG)

Cũng theo Tiến sĩ Nguyễn Tùng lâm, cơ quan quản lý nên cảnh giác với những trường hợp người ta có thể lợi dụng những hành động tương tự để mỉa mai xã hội.

“Không ai có đủ sức giúp đỡ hết người này, đến người nọ, nếu việc trưng biển “xin giúp đỡ” trở thành một hiện tượng phổ biến trong xã hội.

Hay nói cách khác, chuyện gì xảy ra nếu ai cũng cầm biển đứng đường “xin xỏ”?

Thực tế đã chứng minh, nhiều trường hợp lợi dụng lòng tốt của xã hội, để làm những việc không đúng lương tâm.

Do đó, nếu quản lý không tốt, sẽ có kẻ lợi dụng sự chiêu bài này để đạt được mục đích theo nghĩa tiêu cực" Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm lưu ý.

Từ những phân tích trên Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm cho rằng, cơ quan có thẩm quyền cần đưa ra nguyên tắc quản lý xã hội, nhằm tránh các hiện tượng tiêu cực, gây rối loạn xã hội ở mức độ nhất định.

“Khi xảy ra hiện tượng xã hội bất thường, không nên chỉ tập trung giải quyết nó, mà cần phải nghiên cứu quy luật phát sinh, phát triển của hiện tượng.

Do vậy, về mặt tổ chức, quản lý xã hội, Nhà nước cần xem xét, quản lý các hiện tượng hiện tượng trên một cách phù hợp. Về lâu dài cần đưa ra hướng giải quyết sự việc.

Mặt khác, ngay cả những người tạo ra hiện tượng cũng nên cân nhắc những hành động của mình, để tránh bị kẻ xấu lợi dụng…”, Tiến sĩ Nguyễn Tùng Lâm đề nghị.

QUỐC TOẢN
Từ khóa :
cầm biển xin việc , Nguyễn Tùng Lâm , cử nhân , thất nghiệp
Điều gì xảy ra nếu người ta đồng loạt đứng đường cầm biển “xin giúp đỡ”?
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Trần Oanh
2

Tôi nghĩ bạn Nguyễn Văn Bình đã hiểu sai về lòng tự trọng.....

Hùng Lê
3

Tôi đã từng bị từ chối khi xin việc một công ty có tí nhà nước, họ từ chối thẳng thừng khi biết mình chỉ có bằng tại chức, trong khi đó, với công ty nước ngoài tôi được quyền đòi mức lương cao gấp 7 lần, Chế độ ta cần bằng cấp, đào tạo nhiều bằng cấp và cuối cùng, chúng ta có gì ?

Nguyễn Hà
4

Thực ra bất cứ xã hội nào cũng không phải tất cả đều đứng đường?Ở ta cũng vậy?Một hay nhiều cử nhân đứng đường xin việc là có thể có và còn xuất hiện.Vì nhiều doanh nghiệp từ chối cử nhân,hay người xin việc nói mình là cử nhân chắc chắn bị loại?Thi 26.5 điểm, cao nhất mà vẫn bị loại?Gặp ai khiếu nại ở đâu,ai giải quyết?Đứng đường là biện pháp hay và cuối cùng rồi.Chỉ bộ trưởng bộ GD mới can thiệp được.Có 2 trường hợp này được ĐH Cần thơ giải quyết?Khuyên người là cân nhắc ,sợ kẻ xấu lợi dụng?Là không cần thiết,khi mà nguyện vọng cá nhân đã được chấp nhận?

tran duc
10

Tôi cho rằng ông Nguyễn Tùng Lâm quá lo xa... Nếu xem xét trường hợp của bạn trong ảnh, thì thấy rõ: một sự bất công, vô lý bởi thói "vô cảm, hành chính cứng nhắc" của các coq quan liên quan. Người thanh niên nầy không còn đườn nào khác đánh phải "kêu cứu" chứ chắc gì đã nghĩ được cứu như kết quả "có hậu" ta đã thấy ! Còn nhnwgx trường hợp khác "lợi dụng" thì tôi không nghĩ có thể "vượt qua" nổi bện vô cảm đã trở thành máu thịt của các cơ quan chức năng để mà "lừa" được họ. Vậy ông Lâm định ám chỉ điều gì?

Nguyễn Văn Bình
3

Dẹp chưa hết nạn ăn xin, nay lại phải giải quyết tệ nạn thanh niên VN thích ra đường xin người khác ban ơn, có thể nói đây là trách nhiệm của ngành giáo dục, ngành giáo dục còn thiếu một môn học nữa đó là dạy cho học sinh biết tự trọng chứ không nên bất chấp để đạt mục đích cho mọi trường hợp.

Mai Linh
5

Đâu phải thanh niên VN thích đứng đường xin xỏ... Cách đây hơn chục năm, con anh hàng xóm nhà tôi tốt nghiệp Đại học Luật ra. Ông bố tin tưởng có ông bạn đang công tác trên Quận nhờ xin việc cho cháu làm cái chân gì (không nhớ nữa)... Thấy bảo mất tới 70 triệu. Cả nhà khiếp vía bảo: Thôi, cho đi lấy chồng. Nhà mình lo thế đủ rồi. Mới gần đây (2 năm trước) lại 1 cháu hàng xóm khác học nghề truyền hình ra trường đi tìm việc. Lại thế... Làm ở Quận: 70 triệu Lên thành phố: 200 triệu. Cuối cùng cháu phải từ bỏ ước mơ, ở nhà làm nghề chụp ảnh tự do. Các cháu muốn phấn đấu lắm chứ. Nhưng ai cho các cháu phấn đấu ?...

NGUYỄN LONG TÙNG
10

Ngành GD dạy cho HS lòng tự trọng.Nhưng XH không cho họ áp dụng lòng tự trọng.Bởi vì xin được việc nhà nước thì phải có thủ tục"Đầu Tiên".Thì học lòng tự trọng có mà chết đói.

Xem thêm bình luận
Tin khác