Hai cuộc chiến tấn công biên giới Việt Nam có chung một kịch bản

Xã hội

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước

(GDVN) - Cuộc chiến tấn công Việt Nam trên 2 hướng biên giới Tây Nam, phía Bắc chung 1 kịch bản, để tránh lặp lại, cần đánh giá một cách khoa học, khách quan, cầu thị.

Nhân dịp kỷ niệm 40 năm ngày Trung Quốc cất quân tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc năm 1979, buộc dân tộc ta một lần nữa phải vùng lên chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, chúng tôi viết mấy dòng thay nén tâm hương tưởng niệm hàng vạn đồng bào, chiến sĩ đã ngã xuống.

Nhìn thẳng vào sự thật lịch sử cuộc chiến này để trân quý hơn hòa bình được xây dựng và vun bồi từ xương máu của bao thế hệ cha anh, cũng là để giáo dục cho thế hệ trẻ lòng yêu nước, lòng tri ân các thế hệ đi trước.

Về đối nội, việc đánh giá đúng cuộc chiến tranh vệ quốc, ghi nhớ, tri ân, tôn vinh 4 vạn liệt sĩ cùng đồng bào đã ngã xuống là để yên lòng dân, những người đang sống. Lơ là việc này là có tội.

Về đối ngoại, việc đánh giá đúng bản chất, nguyên nhân và rút ra bài học từ cuộc chiến hoàn toàn không có nghĩa là kích động hận thù dân tộc hay chia rẽ quan hệ Việt Nam - Trung Quốc, mà để tránh lặp lại điều này trong tương lai.

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, ảnh do tác giả cung cấp.

Đánh giá một cách khách quan, thẳng thắn và cầu thị sự kiện lịch sử này từ cả hai phía là cách tốt nhất để góp phần hiện thực hóa phương châm hợp tác giữa 2 Đảng, 2 nước: Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.

Bởi quá khứ có thể gác lại sau những đánh giá đúng mực, chứ không phải khép lại, càng không thể né tránh hay chôn vùi mà mong có một tương lai tốt đẹp.

Cần phải nói cho rõ trong cuộc chiến này ai là kẻ phi nghĩa, ai là người chính nghĩa.

Việc Trung Quốc cất quân tấn công toàn tuyến biên giới Việt Nam tháng Hai năm 1979 buộc dân tộc ta phải cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc là một sự thật, chính Trung Quốc phải rút ra bài học cho hiện tại và tương lai

Việt Nam không bao giờ gây hấn, luôn luôn mong muốn chung sống hòa bình với các quốc gia khác, nhưng dân tộc Việt Nam cũng không lùi bước trước bất cứ kẻ thù nào lăm le thôn tính bờ cõi của cha ông.

Trên tinh thần ấy, tôi xin có vài lời chia sẻ với các bạn trẻ nhân dịp xuân mới Kỷ Hợi, đồng thời nhắn nhủ với nhân dân Trung Quốc yêu chuộng hòa bình, công lý rằng, chính một số nhà lãnh đạo của họ thời điểm đó đã gây ra cuộc chiến tấn công Việt Nam với nhiều toan tính.

Hai cuộc chiến chung một kịch bản

Đầu tiên, chúng tôi xin lưu ý rằng cuộc chiến tranh vệ quốc chống Pol Pot tấn công trên biên giới Tây Nam của Tổ quốc năm 1978 và cuộc chiến tranh chống Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc tháng Hai năm 1979 là cùng chung một kịch bản.

Bản chất cuộc chiến tranh này là chiến tranh bảo vệ Tổ quốc từ hai hướng, biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc, mà mục đích cuối cùng của kẻ thù là làm Việt Nam suy yếu đi.

Sòng phẳng với lịch sử không phải là kích động hận thù

Chúng tôi phải nhấn mạnh điều này, vì nếu chỉ gọi đơn giản là "chiến tranh biên giới Tây Nam", "chiến tranh biên giới phía Bắc" dễ khiến người ta hiểu sai bản chất cuộc chiến.

Việt Nam không gây hấn với ai, ngược lại chúng ta bị tấn công và buộc phải chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Đây là điểm rất quan trọng, bởi từ đó mới rút ra được bài học kinh nghiệm cho mai sau. 

Trực tiếp tham gia chiến đấu chống tập đoàn phản động, diệt chủng Pol Pot -Ieng Sary ngay từ đầu, lúc đó chúng tôi vẫn nghĩ, kẻ gây ra cuộc chiến trên biên giới Tây Nam và nuôi dã tâm đánh thẳng tới thành phố Sài Gòn chỉ là của nhóm Khmer Đỏ cực đoan, nhưng có thế lực bên ngoài tiếp sức.

Khi ấy còn đang chiến đấu ở chiến trường Tây Nam, chúng tôi chỉ hiểu thế thôi.

Nhưng đến lúc Trung Quốc thực hiện tuyên bố "dạy cho Việt Nam một bài học", thì chúng tôi mới hiểu ra rằng, hai cuộc tấn công Việt Nam trên hai mặt trận, biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc, là cùng một kịch bản.

Phải nói đến chiến tranh bảo vệ Tổ quốc trên hướng biên giới Tây Nam trước rồi mới nói đến cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc trên hướng biên giới phía Bắc được.

Đánh trả quân Pol Pot, lúc qua Campuchia truy kích Khmer Đỏ theo lời kêu gọi của Mặt trận đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia, chúng tôi mới thấy, không biết Khmer Đỏ lấy đâu ra nhiều vũ khí hạng nặng đến thế.

Xe tăng của chúng đông, pháo binh của chúng đông, phòng của chúng không đông, đạn dược của chúng nhiều, chúng có hàng nghìn xe quân sự. Khmer Đỏ lấy đâu ra?

Đánh xong mới thấy pháo của Trung Quốc, xe tăng T-59 của Trung Quốc, pháo cao xạ 2 nòng của Trung Quốc và xe Hồng Hà của Trung Quốc tràn ngập.

Lúc ấy, chúng tôi mới càng thấy rằng lãnh đạo Trung Quốc khi đó đã mượn tay Pol Pot để thực hiện một âm mưu khác với Việt Nam trên hướng biên giới Tây Nam.

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: Việt Nam nên ứng xử ra sao với Trung Quốc và Mỹ?

Đến ngày 17 tháng Hai năm 1979, Trung Quốc đã cất quân tiến đánh toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam.

Thời điểm đó, có 4 quân đoàn chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam thì 3 quân đoàn đang phải đối phó với tập đoàn diệt chủng Pol Pot - Ieng Sary;

Miền Bắc chỉ còn Quân đoàn 1 chủ yếu là các đơn vị dự bị làm nhiệm vụ phòng thủ, nhưng là đề phòng với Mỹ chứ không phải Trung Quốc. 

Dọc biên giới Việt Nam - Trung Quốc là các lực lượng vũ trang địa phương, dân quân làm nhiệm vụ trong điều kiện đội hình biên chế thiếu.

Chúng ta đã giảm bớt quân số sau kháng chiến chống Mỹ từ những năm 1976, 1977 để giảm bớt gánh nặng cho nền kinh tế sau chiến tranh, cho nên nhiều đơn vị phiên hiệu thì còn, khung chỉ huy còn, nhưng quân số không còn đủ theo biên chế như trước.

Với lực lượng mỏng như vậy, Việt Nam lấy đâu ra quân "đánh" Trung Quốc mà họ tuyên truyền cho dân chúng về hành động tấn công toàn tuyến biên giới Việt Nam là "phản kích tự vệ"?

Hai bên cùng phải rút kinh nghiệm, tránh chiến tranh không có nghĩa "cầu hòa"

Cuộc tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam năm 1979 là bước thứ hai để Trung Quốc đỡ đòn và để trả thù cho thất bại của cuộc chiến xâm lược trên hướng thứ nhất - biên giới Tây Nam Việt Nam - mượn tay Khmer Đỏ.

Khi tập đoàn phản động, diệt chủng Pol Pot - Ieng Sary tấn công Việt Nam và bị đánh trả đích đáng, Đặng Tiểu Bình đã tuyên bố "dạy cho Việt Nam một bài học".

Có những quan điểm cho rằng, việc Việt Nam và Liên Xô ký hiệp ước tương trợ năm 1978 là nguyên nhân dẫn đến các hành động quân sự chống Việt Nam từ phía Trung Quốc.

Nhưng chúng tôi cho rằng, nguyên nhân cơ bản hơn là một nhóm lãnh đạo Trung Quốc khi đó không muốn thấy một Việt Nam mạnh lên ở bên cạnh.

Cần phải khẳng định rõ ràng rằng cuộc chiến đấu năm 1978, 1979 trên 2 hướng biên giới là hành động tự vệ chính đáng, đập tan cuộc chiến tranh chống Việt Nam do một nhóm phản động trong hàng ngũ lãnh đạo Trung Quốc thời điểm bấy giờ, phát động.

Lịch sử có lúc thế này, lúc thế khác, đó là quy luật. Bây giờ tình hình đã khác nhiều, quan hệ Việt Nam - Trung Quốc đã bình thường hóa trở lại, tình hữu nghị giữa hai nước cũng như hai dân tộc được khôi phục.

Máu của dân tộc nào cũng đỏ và nước mắt nào cũng mặn như nhau

Để tránh lặp lại những xung đột không dân tộc nào mong muốn, chúng tôi thiết nghĩ cần gác lại quá khứ nhưng không lãng quên quá khứ.

Ngược lại, cả hai bên cần nhìn nhận, đánh giá nó một cách khoa học, khách quan và cầu thị.

Không thể có hòa bình hữu nghị lâu dài, tin cậy lẫn nhau một khi Trung Quốc vẫn đánh tráo bản chất cuộc chiến tranh tấn công toàn tuyến biên giới Việt Nam thành cái gọi là "phản kích tự vệ" như cách họ tuyên truyền cho người dân nước này.

Quyết định tiến hành hai cuộc chiến chống Việt Nam trên 2 hướng biên giới là của một nhóm lãnh đạo cực đoan trong Đảng Cộng sản Trung Quốc thời điểm bấy giờ, chứ không phải mong muốn hay ý chí của nhân dân Trung Quốc.

Thiết nghĩ đây là những tiền đề quan trọng để củng cố quan hệ hữu nghị, hợp tác trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau và cùng có lợi giữa hai Đảng, hai nước hiện nay.

Đó mới thực sự là gác lại quá khứ, hướng tới tương lai. Gác lại không có nghĩa là né tránh, lãng quên hay nhập nhằng, đánh tráo bản chất cuộc chiến.

Kỷ niệm 40 năm sự kiện này, chúng tôi cho rằng cả Trung Quốc và Việt Nam đều nên nghiêm túc rút ra bài học.

Chúng ta có hàng vạn liệt sĩ, đồng bào đã ngã xuống trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc năm 1979, và số binh lính Trung Quốc tử trận cũng không ít hơn, thậm chí nhiều hơn Việt Nam.

Tổn thất về con người và vật chất cả hai bên đều có, nhưng cuộc chiến tranh phi nghĩa này tổn hại đến chính uy tín và hình ảnh của Trung Quốc trên thế giới.

Trung Quốc nên nhìn thẳng vào vấn đề này, để tránh lặp lại vết xe đổ mà một nhóm lãnh đạo của họ từng gây ra.

Ai gây ra chiến tranh, kẻ đó phải biết rút kinh nghiệm, bởi trạng chết, chúa cũng băng hà! 

Chúng tôi cần nhấn mạnh rằng, bảo vệ hòa bình, hợp tác và hữu nghị là mong muốn, nguyện vọng chung của nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc, rút bài học để tránh chiến tranh không có nghĩa là cầu hòa. 

Chiến tranh bảo vệ Tổ quốc trên 2 hướng biên giới Tây Nam năm 1978 và biên giới phía Bắc năm 1979 cần được nghiên cứu, đánh giá một cách khoa học, khách quan, cầu thị. Ảnh minh họa:  Thanh Sang / TTXVN.

Do đó, tinh thần gác lại quá khứ, hướng tới tương lai chỉ có ý nghĩa thực tiễn, lâu dài nếu như các sự kiện lịch sử, các khúc quanh trong quan hệ Việt Nam -  Trung Quốc được hai Đảng, hai Nhà nước nói thẳng, nói thật trên tinh thần xây dựng.

Nếu ngày nay mà để xảy ra chiến tranh, thì chắc chắn người hưởng lợi không phải là Trung Quốc, mà là các đối thủ của Trung Quốc trên vũ đài chính trị toàn cầu cũng như khu vực.

Thiết nghĩ Trung Quốc cần phải ý thức rõ điều này trong bối cảnh cạnh tranh quyền lực siêu cường ngày càng phức tạp.

Chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ còn diễn biến rất phức tạp và khó lường.

Trong bối cảnh đó, Trung Quốc càng phải nghiêm túc xây dựng tình hữu nghị với các quốc gia trong khu vực trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng và cùng có lợi.

Hợp tác và hữu nghị thì Việt Nam được và Trung Quốc cũng được, xung đột hay chiến tranh thì cả hai đều suy yếu. Khi đó cái thế và lực của Trung Quốc trên trường quốc tế sẽ không còn được như hiện tại.

Hoa Kỳ có thời gian khó khăn cũng là vì sa lầy vì đánh Việt Nam, Trung Quốc cần phải nhìn thấy điều đó.

Mời quý độc giả theo dõi tiếp phần 2: "Nhìn lại cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, để một ngày sẽ lấy lại Hoàng Sa".

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước
Từ khóa :
chiến tranh biên giới , chiến tranh 1979 , Trung Quốc , tấn công , quan hệ Việt - Trung , trung tướng Nguyễn Quốc Thước , chiến tranh biên giới Tây Nam , Khmer Đỏ , Pol Pot
Hai cuộc chiến tấn công biên giới Việt Nam có chung một kịch bản
Bình luận
Hoàng Sa
4

Tôi đã mong những bài viết như thế này từ rất lâu rồi. Cám ơn Trung Tướng.

Lê Quý Linh
4

Đúng như tác giả nói chúng ta phải nghiêm túc nhìn nhận vấn đề lớn lao này .phải nói cho nhân dân 2 nước thấu hiểu phải ghi nhận công khai công lao của sự hy sinh đối với chiến sỹ và nhân dân .Lịch sử sẽ phán xét đúng sai ,nhưng ta phải gọi đúng tên của cuộc chiến này .Chúng ta biết Trung Quốc đối với các nước láng giềng từ xưa tới nay ra sao ,Từ Liên Xô trước đây ,đến Ấn Độ ,PaKít Tăng .v.v...Còn nhân dân ở bất cứ quốc gia nào đều không muốn chiến tranh ,không muốn con em mình phải hy sinh ,không muốn nước mất nhà tan,...

nguyễn thế nhân
5

tháng 2 năm 1979 khi tôi mới 15 tuổi, lúc dó tôi còn học sinh khi đi học tôi có nhớ về sự kiên nói về liệt sỹ anh hùng lê đình chinh là chiến sỹ biên phòng ở biên giới phía bắc khi quân trung quốc tràn qua , anh cùng nhân dân biên giói ra cản thì bị chúng chém đến chết, tinh thần này lúc đó chúng tôi rất cảm kích,sau đó là thấy nhân dân từ biên giới di tẩn về quê tôi, mối gia đình chúng tôi giúp đỡ một đến 2 gia đình ( quê tôi lúc đó là Xã Hải Thịnh, huyện Hải hậu tỉnh Nam Định ) sau đó nhiều bạn mới 16, 17 tuổi đẫ gom máu của các bạn học để viết đơn xin đi biên giới để chiến đấu bảo vệ tổ quốc và tôi còn nhớ lời bài hát sôi sục thôi thúc lên đường đánh giăc, bạn nào nhớ tên bài hát nhắc dùm nghe< lời bài háy như sau:( Tiêngs súng đã vang trên bầu trời biên giới, gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới, quân sâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền tiêu, lửa đã cháy và máu đã đổ trên khắp dãi biên cương, đất nước hàng ngàn chiến công đang sục sôi khí thế hào hùng, những chi lăng, bạch đằng đống đa đang gọi tiếp,viết tiếp bản hùng ca. việt nam ôi đát việt yêu thương lịch sử đẫ trao cho người một sức mạnh thiêng liêng, mang trên mình còn lắm vết thương người vẫn hiên ngang ra chiến trường vì một lẽ sống cao đẹp cho mọi người,vì độc lập tự do) tôi không còn nhớ nhiều về bài hát có thể các bạn thuộc thì sửa dùm cho đúng bản quyền nhé.

Su Nguyen
13

Bài viết thẳng thắn chân thành khách quan có cơ sở khoa học, có lý có tình về hai cuộc chiến tranh do âm mưu đen tối của bọn cực đoan mang tư tưởng Bá quyền trong giới cầm quyền Trung Quốc lúc đó gây ra.Nhân dân TQ yêu Hòa Bình không muốn chiến tranh nhưng để thực hiện ý đồ thôn tính xâm lược láng giềng của nhà cầm quyền họ đã bị bưng bít và xuyên tạc mọi thông tin và đổ lỗi cho VN.... Bạn lãnh đạo Trung Quốc hiện nay và mãi về sau nên rút ra bài học đau sót này để không tái phạm trong tương lai? Dân tộc Việt Nam không bao giờ chịu khuất phục trước sự Xâm lược của bất cứ kẻ thù nào?Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh, còn cái Lai quần cũng đánh...!

Đoàn Văn Túy
13

Chúng tôi đã có thời gian tham gia từ năm 79den1985 trên địa bàn tỉnh lạng sơn chống trung quốc xâm lược. Nhưng chưa thấy 1 kỷ niệm chương ghi nhận có thời gian tham gia đó .mong muốn đảng, chính phủ có quy định kỷ niệm chương như các mặt trận khác

Trung Trực
17

Cảm ơn Trung tướng. Sự thật lịch sử phải công bằng và sòng phẳng. Chúng ta không được đớn hèn trước bất kỳ kẻ thù nào. Nếu im lặng để chúng lấn tới là có tội với tổ tiên, dân tộc.

Nguyễn Văn Tạo
20

dân tộc ta yêu chuộng hòa bình, nhưng cũng không hề run sợ trước những kẻ xâm lược dù chúng hung bạo đến đâu, lịch sử ngàn năm đã chúng minh điều đó.

Hansy
22

Chắc chắn đó là 1 kịch bản của 2 mặt trận xâm lược Việt Nam.

Xem thêm bình luận
Tin khác