Vụ thảm sát tiệm vàng: Cháu Bích đêm đêm nằm mơ dỗ em khóc

Xã hội

Nam Phong

(GDVN) - Đêm nằm trong bệnh viện, cháu Bích thường xuyên mơ ú ớ, thi thoảng cháu lại mơ dỗ em “thôi Thảo ơi, không khóc nữa…”.

Cháu Trịnh Thị Ngọc Bích, nạn nhân may mắn còn sống sót trong vụ thảm sát tại tiệm vàng Ngọc Bích (huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang) hiện đang nằm điều trị vết thương trong bệnh viện Việt Đức.

Cho đến thời điểm hiện tại, các viết thương của cháu cơ bản đã lành trở lại, những vết chém của kẻ sát nhân trên tay, trán và đầu cháu cũng đã liền sẹo sau gần 20 ngày điều trị. Cánh tay phải bị chém đứt lìa đã được các bác sĩ nối ghép thành công. Đến ngày 13/9, tất cả các ngón tay của cháu đã có thể cử động và có cảm giác trở lại.

Cháu Bích trong buổi sinh nhật lần thứ 9 tại bệnh viện Việt Đức.

Ths. Bác sĩ Nguyễn Thị Kim Dung, người trực tiếp điều trị các vết thương cho cháu Bích cho biết: “đến thời điểm hiện tại, các vết thương cơ bản đã lành, hiện nay cháu đang được điều trị tích cực để bàn tay phải của cháu sớm có thể hoạt động trở lại. Tinh thần cháu cũng đã khá ổn định, cháu ăn uống tốt, tuy nhiên vẫn còn hay mê sảng.”

Bác sĩ Dung cho biết thêm: “Bình thường, với những vết thương như của Bích thì sẽ phải mất thời gian khá lâu, người nào khỏe cũng có khi phải mất cả tháng trời. Nhưng rất may cháu Bích lại "lành da" nên sau gần 20 ngày điều trị, các vết thương của cháu đã lành lặn trở lại.”

Các vết thương trên cơ thể cháu Bích đã lành trở lại, nhưng còn đó những dấu vết của vụ thảm sát kinh hoàng.

Một người bác của Bích, thường ngủ trông cháu trong bệnh viện hằng đêm cho biết, cháu thường nằm mơ nói lên tiếng và hay khóc gọi đòi bố, mẹ. “Mấy đêm trước, đang nửa đêm, cháu cứ ú ớ nói “thôi nín đi, Thảo ơi. Không khóc nữa! Không khóc nữa mà”… nhưng đến sáng tỉnh dậy thì cháu lại không nhớ gì nữa”.

Tại buổi sinh nhật lần thứ 9 của cháu Bích, người thân của cháu cho biết, đến thời điểm hiện tại, gia đình vẫn phải giấu chuyện bi thương đã xảy đến với gia đình. Ngày rằm Trung thu, cháu Bích đã khóc đòi về nhà với bố me và em gái khiến mọi người phải nói dối cháu rằng bố mẹ và em gái đã sang Hàn Quốc để chữa bệnh. Khi cháu Bích đòi gọi điện cho mẹ, mọi người luống cuống không biết làm sao và đành nói rằng mẹ bị thương ở hàm nên không nói được.

Nét hồn nhiên, nụ cười hồn nhiên của Bích không khỏi khiến mọi người đau xót.

Ngày Trung thu, ông Trịnh Văn Ngà – ông nội của cháu Bích đã từ Bắc Giang xuống chung vui cùng cháu. Nhưng cháu Bích luôn miệng nói nhớ em Thảo khiến các bác, các cậu, anh chị họ và các bác sĩ không biết làm thế nào, phải dỗ dành và ngậm ngùi quay mặt về hướng khác để lau nước mắt.

Nhìn ánh mắt đen lánh, ngây thơ của cháu Bích cùng những tiếng cười rất hồn nhiên, vô tư không khỏi khiến mọi người đau xót. Mọi người trong gia đình cháu Bích cho biết, mọi người vẫn phải giữ kín chuyện với Bích. "Tôi biết, rồi trước sau gì cũng phải nói cho cháu biết, nhưng ít nhất gia đình cũng phải giấu tới khi nào cháu khỏi hẳn, bàn tay của cháu có thể hoạt động trở lại được. Còn nếu không, bây giờ mà nói ra cho cháu biết thì sẽ ảnh hưởng tới việc điều trị cho cháu", một người thân của cháu ngậm ngùi nói.

Nam Phong
Từ khóa :
vết thương , Trung Thu , Bắc Giang , điều trị , Bệnh Viện Việt Đức , nói dối , sinh nhật , bàn tay , thảm sát , cháu Bích
Vụ thảm sát tiệm vàng: Cháu Bích đêm đêm nằm mơ dỗ em khóc
Chủ đề : Vụ án Lê Văn Luyện
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác