"Vừa thiếu công bằng, vừa thiếu nhân văn thưa Bộ trưởng Thăng"

Thứ hai 30/01/2012 06:46
(GDVN) - “Tôi sẽ xin Thủ tướng cho dừng ngay các dự án chưa thật cần thiết, tập trung vốn xây dựng gấp các tuyến tàu điện ngầm cho Hà Nội và TP.HCM...".
 

Vào những ngày đầu năm mới, vấn đề thu phí lưu hành phương tiện giao thông đường bộ mà Bộ GTVT đã trình Chính phủ dường như nóng trở lại với việc Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thế Thảo giao cho Sở Giao thông Vận tải, Sở Tài chính và Công an thành phố nghiên cứu, đề xuất cụ thể về phương thức, giải pháp thu phí lưu hành phương tiện, thu phí vào giờ cao điểm.

Liên quan tới vấn đề này, TS. Nguyễn Xuân Thủy – Nguyên Giám đốc Nhà Xuất bản Giao thông, một chuyên gia nghiên cứu về giao thông đô thị hơn 30 năm qua đã dành cho Báo Giáo dục Việt Nam những chia sẻ hết sức thú vị.

“Cào bằng là thể hiện sự không công bằng”

Nhiều ý kiến cho rằng, việc Bộ GTVT đề xuất phương án thu phí lưu hành phương tiện giao thông đường bộ, trong đó đánh đồng với tất cả các phương tiện là không đúng. Dưới góc nhìn của một chuyên gia giao thông đô thị, ông nghĩ thế nào?

TS. Nguyễn Xuân Thủy: Theo tôi, điều đầu tiên cần phải nói là đề nghị thu phí lưu hành của Bộ GTVT về mục đích là tốt, nhưng về giải pháp thì chưa hợp lý, bởi khi mua ô tô hay xe máy đã phải chịu 5 loại phí: thuế nhập khẩu, thuế trước bạ, tiền biển số, phí duy tu cau đường (qua xăng dầu), phí gửi xe… vì vậy, việc người dân phải “cõng” thêm một khoản phí nữa sẽ là “phí chồng phí”, ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống, tạo nên sự bức xúc, giảm lòng tin vào ngành giao thông, bởi người dân không hiểu tại sao quyền đi lại của họ bị hạn chế, mọi “tội lỗi” gây ra ùn tắc đều đổ hết lên đầu họ, trong khi cầu đường, phương tiện công cộng (điều nhà nước phải đáp ứng) lại quá yếu kém, lạc hậu.

TS. Nguyễn Xuân Thủy: Thu phí lưu hành là không đúng cả về mặt chính sách và tính khả thi

Tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng, việc đề xuất thu loại phí này không đúng cả về mặt chính sách, tính khả thi, thời điểm, đối tượng và mức độ. Về chính sách, như đã nói ở trên, còn về tính hiệu quả chống ùn tắc cũng khó đạt được, bởi thời điểm hiện nay giao thông công cộng (GTCC) còn quá yếu kém và lạc hậu.

Người dân không còn lựa chọn nào khác là phải tự sắm phương tiện để đi lại, sinh sống, dù có phải nộp thêm tiền, nên không thể kiềm chế sự gia tăng của xe cá nhân.

Thu phí lại đánh đồng theo đầu xe là rất bất hợp lý, vì ô tô, xe máy có người đi nhiều, đi ít. Về mặt xã hội, xe máy là phương tiện đi lại phổ biến ở nước ta, nhất là khu vực đô thị, là công cụ kiếm sống của phần lớn gia đình có thu nhập trung bình, nghèo và cận nghèo (chiếm trên70% dân số), trong đó 20-25% là rất khó khăn, vì vậy vội vàng dùng biện pháp kinh tế để hạn chế xe máy, thực chất là “đánh” vào người nghèo, cách làm cào bằng, không đúng đối tượng như vậy vừa thiếu công bằng, vừa mang tính áp đặt và chưa thực nhân văn.

Đánh phí đồng loạt bằng kinh tế một cách trực tiếp và thiếu cơ sở tình lý, không khác nào “cấm người dân đi lại”, đó  không phải bản chất và mục tiêu cuối cùng của giải pháp chống ùn tắc.

Bộ trưởng Đinh La Thăng giải thích rằng, mức thu này chỉ mang tính “tượng trưng”, vì chia bình quân thì mỗi tháng một chiếc xe máy chỉ phải nộp khoảng 2 lít xăng… và Bộ trưởng cũng đã giải thích rằng nếu đòi hỏi sự công bằng thì những người dân ở miền biên giới, hải đảo cũng đóng góp cho đất nước nhưng không kể lể…

TS. Nguyễn Xuân Thủy: Vài chục nghìn với những người nghèo đã là quý chứ nói chi tới năm trăm nghìn, tôi thấy chuyện cào bằng hết tất cả các đối tượng trong xã hội như vậy là  không hợp lý. Ngay ở Thủ đô HN, vẫn còn nhiều gia đình khó khăn, đối với dân sống trong nội đô cũng còn  nhiều người nghèo chứ chưa nói gì những người ở khu vực nông thôn, ngoại thành. Với tầng lớp giàu có (chỉ chiếm chừng 4-5%) thì khoản tiền phí này không thấm tháp vào đâu, nhưng với người dân lao động thì nửa triệu bạc có khi là thu nhập cả tháng hết sức vất vả. Tôi cho rằng, cơ quan chức năng hoạch định chính sách cần thấu hiểu điều kiện thực tiễn, cuộc sống của người dân, thì chính sách mới đi vào cuộc sống, mới được đại đa số nhân dân hưởng ứng, tự giác thực hiện.

Cũng không nên có sự so sánh khập khiễng ở đây giữa các đối tượng dân cư khác nhau. Tôi tin rằng, nếu những người dân biên giới, hải đảo về sống ở HN, chắc gì họ đồng tình với chính sách thu phí lưu hành như “trên trời rơi xuống” của bộ GTVT???. Để so sánh một vấn đề thì cần đưa ra hai căn cứ có tính thống nhất, trên cùng một phạm trù, không thể nhận xét theo cảm tính, hay so sánh vấn đề thuộc hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau. Do vậy, dư luận trái chiều của đa số nhân dân trong xã hội, hoặc ngay như ý kiến của chúng tôi được báo chí phản ánh, thì đây tuyệt đối không phải là những lời kể lể, tính toán, mà hoàn toàn là những góp ý, phản biện chân thành, trong đó mong muốn ngành GTVT cần thực thi những giải pháp, chính sách mang tính thực tiễn, khả thi và khoa học hơn.

Biện pháp mạnh tay, quyết liệt là tốt, nhưng nên hết sức cân nhắc, thận trọng tính hiệu quả, tính khả thi và cả hậu quả do nó gây ra, nhất là những vấn đề nhậy cảm, liên quan trực tiếp đến miến cơm, manh áo của hàng triệu ND. Đặc biệt, không nên áp đặt các biện pháp hành chính và kinh tế đối với nhân dân, trong khi nhà nước chưa đáp ứng đủ những nhu cầu tối thiểu trong đi lại.

“Nếu tôi là Bộ trưởng GTVT”

Nếu là Bộ trưởng Bộ GTVT, ông sẽ làm thế nào trong công tác chống ùn tắc giao thông?

TS. Nguyễn Xuân Thủy: Điều cần trăn trở, suy nghĩ nhiều nhất của Bộ trưởng GTVT phải chăng là: mình đã làm được đến đâu trước các yêu cầu bức thiết của nhân dân về chất lượng cầu, đường và phương tiện vận tải (sắt, sông, thủy, bộ, hàng không); Nếu các nhu cầu trên chưa đáp ứng đủ, như trường hợp phương tiện công cộng ở HN và TP.HCM, sau nhiều thập kỷ mà chỉ đáp ứng được 8-10%, hạ tầng giao thông chỉ đảm bảo 25-30%, thì nguyên nhân chính gây ra ùn tắc và TNGT là trách nhiệm thuộc về bộ GTVT và thành phố.

Hồ Chủ tịch đã dạy: “Đường lớn là do TƯ làm, đường nhỏ do địa phương tự xây dựng”, vì vậy, đầu tư cho hạ tầng Nhà nước và thành phố phải chịu trách nhiệm chính, và khoản kinh phí hàng năm nhà nước cắt cho ngành giao thông (chừng 25-30 ngàn tỷ/năm) sử dụng đạt hiệu quả đến đâu, trách nhiệm thuộc về người đứng đầu, không thể bắt nhân dân phải gánh chịu.

Do vậy, nếu là Bộ trưởng GTVT, tôi sẽ xin Thủ tướng cho dừng ngay các dự án chưa thật cần thiết (sân bay, đường cao tốc, bất động sản…), tập trung vốn xây dựng gấp các tuyến tàu điện ngầm cho Hà Nội và TP.HCM (Metro), xe điện bánh sắt, tàu ngoại thành (từ nay đến 2015, 2020), nâng cấp gấp cơ sở hạ tầng giao thông của thành phố…; Bàn với thành phố giải pháp quy hoạch, giãn dân khu vực nội đô, tăng quỹ đất dành cho giao thông…

Đây là cách duy nhất để hạn chế tận gốc vấn nạn UTGT và TNGT, thay vì coi giáo dục văn hóa tham gia giao thông như là giải pháp chính chống UTGT và TNGT như chúng ta vẫn làm lâu nay.

TS.Nguyễn Xuân Thủy cho rằng, cách duy nhất chống ùn tắc đô thị là phải có tàu
điện ngầm (Ảnh Minh họa)

Tôi ủng hộ thu phí đối với ô tô đi vào trung tâm thành phố giờ cao điểm, việc này đã có nhiều thành phố trên thế giới áp dụng khá hiệu quả. Tuy nhiên, cũng cần lưu ý là thu phí phải phân loại, ai có nhà hoặc làm việc ở trung tâm, các đối tượng có công vụ đặc biệt thì không thu, còn lại sẽ phải trả phí theo lượt, như vậy những ai không thực sự cần thiết đi vào trung tâm giờ cao điểm thì họ sẽ đi giờ khác, nhờ đó giảm bớt áp lực mật độ xe ở nội đô.

Thu phí mà phân loại chi tiết như vậy có thể sẽ rất khó khăn, thưa ông?

TS. Nguyễn Xuân Thủy: Thu phí bằng cách nào là chuyện của cơ quan chức năng, nhiều quốc gia trên thế giới đã làm (trên cơ sở thiết lập hệ thống giao thông thông minh- ITS).

Còn về hệ thống vận tải cho Thủ đô Hà Nội và TP.HCM, tôi khẳng định lại, chúng ta bắt buộc phải đầu tư tàu điện ngầm, xe điện bánh sắt và tàu ngoại thành. Tôi đã nghiên cứu về giao thông đô thị suốt hơn30 năm, đã đến một số quốc gia, nên biết khá rõ về cách làm của họ. Thí dụ, Thủ đô Praha (Cộng hòa Séc), ngay khi dân số mới là một triệu thì người ta đã lập tức xây dựng các tuyến tàu điện ngầm (1974), tàu điện mặt đất, tất nhiên là vẫn duy trì cả xe buýt. Về sau, tàu điện ngầm phát triển vào trung tâm, họ lại rút bớt dần các tuyến tàu điện và xe buýt…

Ở ta thì chỉ có xe buýt và tới đây tiếp tục tăng số lượng xe, mặc dù đường xá gần như không còn chỗ, nên chắc chắn là không bao giờ có thể giải quyết tận gốc vấn đề UTGT nếu thiếu tàu điện ngầm, xe điện bánh sắt ở HN và TP HCM. Trong 1 giờ đồng hồ, một tuyến tàu điện ngầm vận chuyển được khoảng 60 nghìn lượt hành khách, nhưng cũng thời gian đó một tuyến xe buýt chỉ phục vụ được khoảng 5000 lượt (thấp hơn 1/10), tàu điện ngầm lại không chiếm diện tích đường phố…

Đó là một trong những yếu tố cốt lõi để giải quyết bài toán chống UTGT mà thế giới đã sớm nhận ra trước chúng ta hơn 100 năm (tuyến Metro đầu tiên được xây dựng ở Luân Đôn năm 1863).

Tuy rằng,việc đầu tư cho một tuyến Metro là rất tốn kém (khoảng 80-100 tr USD/1Km), nhưng trước sau gì thì chúng ta cũng phải làm, mà càng làm sớm thì sẽ sớm giải quyết được vấn nạn ùn tắc và nhất định hiệu quả kinh tế xã hội do nó mang lại là vô cùng to lớn.

Ngoài ra, tôi cho rằng, vì Thủ đô Hà Nội và TP.HCM là trung tâm chính trị, kinh tế, văn hóa, hành chính và đầu mối GTVT quan trọng nhất cả nước, nơi đóng góp gần 40% GDP cho quốc gia, vì vậy, chiến lược đầu tư, quy hoạch hạ tầng và giao thông công cộng cho hai thành phố phải có sự chỉ đạo trực tiếp từ Chính phủ và Bộ GTVT thì mới thực sự xứng tầm, còn hiện nay lại giao cho địa phương, nên còn nhiều bất cập, cả về mức đầu tư, tiến độ và chất lượng, mà con đường 32, đại lộ Thăng Long (Hà Nội)… là những thí dụ điển hình về sự yếu kém, trì trệ và thiếu trách nhiệm trong chỉ đạo, điều hành.

Trân trọng cảm ơn ông!

Ngọc Quang (Thực hiện)

Bình luận (10 bình luận)

Sắp xếp theo:

1 - nguyen xuan huy - 15/02/2012 14:30

Công bằng là phải thu phí qua xăng ! Anh đi nhiều thì phải nộp nhiều ! Tôi đi làm bằng xe máy , Cơ quan tôi cách nhà có 2km , nếu tôi cũng nộp như anh ở xa 20km thì có công bằng không , thưa ông bộ trưởng ???

2 - Vũ Hà Chi - 10/02/2012 10:54

1. Trách nhiệm giải quyết ùn tắc giao thông là trách nhiệm chung của toàn xã hội mà cao nhất là Quốc hội tiếp đến là Chính phủ và các cơ quan chức năng thẩm quyền và phối hợp thuộc Chính phủ sau đó là Chính quyền địa phương các cấp. Nhân dân có trách nhiệm đóng các khoản thuế theo quy định của pháp luật, chấp hành Luật giao thông đường bộ và thể hiện văn hóa ứng xử xã hội trong tham gia giao thông.
2. Giải quyết ùn tắc giao thông cần chú trọng biện pháp dài hạn kết hợp với một số biện pháp ngắn hạn dựa trên phân tích khoa học (cần huy động các trung tâm khoa học trong lĩnh vực quy hoạch, giao thông, đô thị). Các biện pháp trước mắt (đổi giờ làm việc, thu phí nội đô...) không mang lại hiệu quả thiết thực trái lại các biện pháp này còn để lại những hậu quả xã hội nặng nề hơn giá trị nó mang lại. Nói khác đi giải pháp tiên phong là dài hạn, mà điểm 3 và 4 dưới đây là một giải pháp.
3. Quy hoạch lại mặt bằng đô thị trong đó đặc biệt chú trọng việc phân tách các trung tâm: Trung tâm Hành chính, Trung tâm Kinh tế khỏi Trung tâm văn hóa từ việc hình thành các đô thị vệ tinh hoặc quy hoạch cơ quan hành chính tại các thành phố khác. Chuyển dần các bộ: Bộ Tài chính, Bộ Kế hoạch - Đầu tư, Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông - Vận tải, Bộ Giáo dục... Bộ Quốc phòng ra các khu đô thị Hành chính mới ở ven đô hoặc các thành phố khác theo quy hoạch được duyệt tùy thuộc khả năng nguồn kinh phí công trong từng thời kỳ. Việc xây dựng khu nhà ở cho cán bộ, nhân viên cơ quan hành chính có thể huy động từ nguồn xã hội hóa để nâng cao tiến độ di dân cơ học của cán bộ nhân viên khu vực này. Chỉ giữ lại những cơ quan đã gắn liền hoặc làm nên lịch sử gắn liền với di sản: Văn phòng Trung ương Đảng, Văn phòng Chủ tịch nước, Văn phòng Chính phủ, Hội trường Ba Đình, Bộ Ngoại giao, Ngân hàng nhà nước... Hy vọng với giải pháp này nếu chúng ta không đủ tiềm lực tài chính để bảo tồn Trung tâm văn hóa lịch sử thủ đô thì đời con cháu chúng ta mới còn cái để mà bảo tồn chứ cứ như đà hiện nay thì như nói ở trên cái văn hóa, cái lịch sử, cái văn hiến của Hà Nội đời con chau chúng ta chỉ còn trong các tác phẩm.
4. Nghiên cứu, ban hành các văn bản pháp quy đồng bộ cho việc xã hội hóa và xã hội hóa dần từng bước từ thí điểm, rút kinh nghiệm điều chỉnh đến áp dụng đồng bộ để các doanh nghiệp ngoài Quốc doanh tham gia quản lý đường bộ nội đô bằng việc cấp cho công ty quyền được đầu tư từ vốn công ty và khoản kinh phí theo tính toán hàng năm cho đoạn đường từ số liệu tài chính các năm cũ. Phàm đã là nghiên cứu cần có sự tham gia của các Trung tâm khoa học, các trường đại học, không nên vội vã áp dụng các nghiên cứu, tác phẩm khoa học của cán bộ, hay nhóm cán bộ được giao quyền quản lý. Đối với đoạn đường được giao theo hình thức này công ty có quyền tạo cống cáp ngầm hay cầu treo cáp phân đoạn phù hợp tùy thuộc vào cơ quan quản lý đô thị cho phép và thu phí từ các đơn vị có nhu cầu dải cáp qua đường.
Xin góp vài ý.

3 - Nguyễn Văn Huy - 31/01/2012 15:24

Năm mới chúc TS Nguyễn Xuân Thủy năm mới sức khỏe và nhiều niềm vui. Tiến sĩ nói rất đúng, việc thu phí đúng là không thể chấp nhận được, đa số người dân đi xe máy đều có cuộc sống khó khăn, lại dùng phí đề đè lên đầu họ nữa thì họ sẽ sống ra sao? khi thu phí lưu hành thì sẽ làm hành loạt giá cả tăng, đời sống của nhân dân sẽ ra sao? không thể nhìn một số nước phát triển đã làm mà áp dụng vào nước ta lúc này được, quá thiếu thực tế.
Tôi có xem buổi trả lời khán giả của Bộ Trưởng GTVT trên VOV Giao Thông quả thật tôi thấy Bộ Trưởng mopwsi hiểu một chút về đời sống người dân.

4 - Choa Quê Choa - 30/01/2012 18:37

Dân đừng ai nói nhiều nữa.
Vấn đề cần phải làm tận gốc là:
1_Phát động toàn Đảng, toàn dân, toàn quân học tập "Văn hóa giao thông". Phát động sâu rộng, học tập kỹ lưỡng như học Nghị quyết, học như các cuộc vận động quan trọng khác.
2_Học rồi, nếu ai ra đường vẫn vi phạm thì các cơ quan chức năng phải thẳng tay xử lý. Luật phải hà khắc như luật của các nước Hồi giáo, của Mỹ, của Trung Quốc. Ai bao che, xin xỏ này nọ thì truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc đuổi việc!
3_Tắc đường hiện nay là do hai vấn đề trên chưa giải quyết triệt để. Dứt khoát không phải vì đường ta bé, hạ tầng ta kém! Nếu cần mua ô tô, phải nộp phí 100 tr đồng, tôi vẫn mua; phí cho xe không thể là nguyên nhân dã đến ùn tắc giao thông!

5 - Cao Thanh Hoa - 30/01/2012 11:45

Tôi ngĩ việc thu phí là cần thiêt nhưng cần phải suy ngĩ rất chín chắn xem thu như thế nào cho hợp lí và người dân có thể chấp nhận được chứ nói phải công bằng tuyệt đối thì cũng rất khó và cứ ngĩ như vậy thì chả cái gì làm được. Tuy nhiên, cái phí mà bộ GTVT định thu đó liệu có chắc chắn đầu tư ngược lại cho hệ thống giao thông không hay lại như ngành điện, mang tiền của dân đi đầu tư linh tinh thì cũng chả được ích gì. Mang tiếng Bộ trưởng Thăng!!!

6 - nuyển văn hưng - 30/01/2012 10:52

tôi xin góp ý thêm về 2 từ công bằng,tại sao đầu tư vào 2 thành phố lớn là hà nội và thành phố hồ chí minh lại bắt tất cả dân đóng phí để chống ùn tắc , rồi mai sau nếu chúng tôi có việc phải vào 2 thành phố lớn nầy lại phải đóng phí vào trung tâm thành phố nửa là sao.....

7 - thanh hải - 30/01/2012 10:46

Năm mới kính chúc TS. Nguyễn Xuân Thủy sức khỏe, có nhiều đóng góp cho xã hội. Tôi nhận thấy với lập luận của TS sẽ nhận được sự đồng thuận của số đông người dân Việt Nam ta kể cả trong nước lẫn đồng bào ta ở nước Ngoài, qua đây xin Bộ trưởng Thăng xem xét lại phương án thu phí lưu hành các phương tiện tham gia giao thông sao cho hợp tình, hợp lý và mang tính nhân văn. Cảm ơn!

8 - Lông Gà - 30/01/2012 10:11

Hai yếu tố mà theo tôi là cần quan tâm: Thứ nhất : Hệ thống giao thông của chúng ta chau7 đạt. Thứ hai: Ý thức của người tham gia giao thông (điều này là tối quan trọng). Nếu khong quan tam giáo dục ý thức trong quần chúng về văn hóa giao thông thì 10 ông thậm chí 1000 ông Bộ trưởng cũng khong làm gì đươc. Mấy chục năm nay chỉ nghe toàn là nói và ... móc tiền của Dân mà thôi. Dân tôi chịu khổ lắm zồi các bác ạ !!!!

9 - Phạm Tuân - 30/01/2012 09:29

Kính đế nghị bộ và thành phố thu phí theo kiểu malaysia, tức là ai đi nhiều thì mất nhiều phí, đi ít thì mất ít phí, ko đi thì ko mất phí. Phí đó là phí trả cho các đơn vị làm đường mới chứ ko phải cho các dự án nghiên cứu tắc đường vớ vẩn.....

10 - Hoa Lan - 30/01/2012 08:48

"Do vậy, nếu là Bộ trưởng GTVT, tôi sẽ xin Thủ tướng cho dừng ngay các dự án chưa thật cần thiết (sân bay, đường cao tốc, bất động sản…), tập trung vốn xây dựng gấp các tuyến tàu điện ngầm cho Hà Nội và TP.HCM (Metro), xe điện bánh sắt, tàu ngoại thành (từ nay đến 2015, 2020), nâng cấp gấp cơ sở hạ tầng giao thông của thành phố…;"
HN, SG là cái gì, có công trạng gì với đất nước này mà sáu bảy chục năm qua đã "iêu tiên" và bây giờ lại dừng phát triển địa phương khác để tiếp tục "iêu tiên" thưa ngài TS "..." ???!!!
Lỗi chính là nằm ở ngay câu phát biểu ngài
TS "..." đấy. Tập trung "iêu tiên" quá lố dẫn đến "quá cố, quá tải". Giải phải duy nhất là đừng tham lam nữa, nhường cho địa phương khác mới là bền vững.