Xâm nhập 'hang ổ' cung cấp gái làng chơi lớn nhất Hà thành

Mobile

Hôn nhân & Pháp luật

Được giới ăn chơi mệnh danh là “ổ mại dâm” cung cấp gái làng chơi lớn nhất Hà Nội, tại đây, cứ mỗi buổi tối, hoạt động “vận chuyển” gái của các quái xế xăm trổ đầy mình diễn ra rất tấp nập.

Chỉ cần có khách gọi là kẹp 4, kẹp 5 cô gái bán hoa lên yên xe rồi vít ga, phóng với tốc độ kinh hoàng để đưa “hàng” đến các quán bar, karaoke, vũ trường, nhà nghỉ…

Tấp nập “ngã ba khoái lạc”

10 giờ đêm, trong lúc ngồi ở quán nước nằm ngay sát khu “đèn đỏ” đợi anh bạn sẽ làm “hoa tiêu” cho tôi đi xâm nhập thực tế tối nay, tôi đã được chứng kiến vô vàn những cảnh tượng “hay ho” diễn ra xung quanh khu vực mại dâm khét tiếng này. “Ổ mại dâm” mà tôi muốn nói đến không phải đâu xa lạ, mà nằm ngay giữ trung tâm Thủ đô, đó chính là con ngõ 107 của đường Nguyễn Chí Thanh, ngõ chỉ dài hơn 100 m, một đầu thông qua phía đường Láng – Trần Duy Hưng, bởi vậy nhiều tay ăn chơi hay qua lại chốn này còn đặt cho cái tên khác là “ngã ba khoái lạc” hay “ngõ sung sướng”.

Càng về khuya “ngõ sung sướng” càng trở nên tấp nập, không chỉ các cô gái làng chơi tụ tập về các quán mà cả đội quái xế chuyên chở gái cũng xếp hàng một lượt. Theo quan sát, hầu hết các xế này đều còn rất trẻ, chỉ khoảng đôi mươi. Cứ mỗi lần có khách gọi, các cô gái chỉ cần vừa ngồi lên xe là quái xế nổ máy rồi “đóng” với tốc độ kinh hoàng. Việc kẹp 3, thậm chí là 5 người trên một chiếc xe máy là chuyện quá đỗi bình thường.

Còn đang bị cuốn hút bởi những màn “làm xiếc” trên đường của những quái xế chở “gái”, thì anh bạn dẫn đường của tôi đã đến. Qua một người quen giới thiệu, tôi đã quen được Hùng, người từng là “quái xế” một thời, nhưng giờ đã giải nghệ đi làm quản lý ở một cửa hàng cà phê. Tôi hỏi Hùng về mấy tay quái xế kia tại sao cứ phải đóng phanh kinh hồn với cái tốc độ “bàn thờ” như vậy, Hùng cười lớn rồi cho tôi hay: “ Tại anh không phải người trong nghề nên không biết chứ, vì không muốn để khách phải chờ đợi, những tay chở gái này chẳng bao giờ chịu đi chậm đâu, chính vì vậy nên thằng nào cũng thêm khoản lượn lách đánh võng, khiến người đi đường khiếp đảm. Chuyện phóng nhanh vượt ẩu là một điều hiển nhiên cần làm của cái nghề mà dân chơi gọi là “chở hàng” rồi anh à”.


Vừa nói dứt lời, nhận ra một tay bạn quen trong đám quái xế đang đứng phía xa, Hùng cất tiếng gọi. Một thanh niên mặt non choẹt, đầu đội mũ lưỡi trai, trên phía ngang cổ có xăm hình con bọ cạp trong rất ghê rợn, hai mắt thâm quầng trũng sâu (có lẽ do phải thức đêm nhiều), tiến tới ngồi cùng với chúng tôi. Khi Hùng hỏi thăm dạo này làm ăn ra sao, Linh cho biết: Chạy như ngựa suốt đêm, mệt mỏi lắm, hôm nào sớm nhất cũng phải 4 giờ sáng mới được lên giường đi ngủ. Cái ngõ này, ngày càng nhiều khách tìm đến gọi gái, nhiều khi còn không đủ mà chở đi ấy chứ”.

Vừa nói dứt câu, đám bạn quái xế đã gọi Linh quay trở lại tiếp tục công việc. Chào chúng tôi, Linh nhảy lên xe, 3 cô gái làng chơi chỉ vừa ngồi lên yên là Linh đá số, vít ga phóng vun vút lao đi trong đêm tối, cốt sau đưa “hàng” đến thật nhanh cho các thượng khách khỏi sốt ruột, vì làm các vị ấy hài lòng mới kiếm được chút tiền bo “cải thiện” đời sống.

“Nhiều quái xế dày dạn kinh nghiệm ngoài chở gái, còn kiêm luôn khoản chăn dắt và làm bảo kê. Chẳng may có cô nào gặp phải vị khách “xấu tính”, bạo lực hoặc tính bùng tiền, chỉ cần nhấc máy di động “a lô” một câu, các xế này sẵn sàng lên bảo vệ cho nhân viên của mình và xử đẹp khách”, Hùng nói. Anh chàng còn kể cho tôi biết rằng, vì kiểu đi nhanh mà không ít quái xế đã phải “đo đường”, nhiều người còn mất mạng. Thế nhưng, một phần vì tính chất công việc, phần vì chở quá nhiều người, lại chẳng mang theo mũ bảo hiểm, “cảnh sát nhìn thấy thì có mà toi”, nên những tài xế này đành phải đi thật nhanh để tránh bị bắt, đồng thời cũng để tránh những ánh mắt soi mói của mọi người.

Với đặc thù thường xuyên tiếp xúc với những thành phần bị xã hội xem thường, những quái xế nhanh chóng sa vào vòng xoáy của nghiện ngập hoặc cờ bạc, lô đề, nợ nần chồng chất, có kẻ còn đi cướp giật trên đường. Còn đang nghe Hùng kể thì bỗng có tiếng chửi bới, rồi kèm theo là tiếng đấm đá thùm thụp. Tôi nhìn thì thấy ba cô gái làng chơi đang bâu vào đánh hội đồng một cô khác. Yếu thế, cô gái chỉ biết ôm đầu, mặc ba kẻ kia giật tóc, dậm chân vào người, chửi bới thậm tệ. Đánh một hồi chán chê, các cô này bỏ đi, bỏ lại kẻ bại trận đang rên rỉ, tự ngồi nắn bóp những chỗ vừa bị đánh.

Nhìn thấy vậy, tôi thấy thương cho cô gái vừa bị đánh, chắc đoán được ý tôi, Hùng liền nói: “Chuyện bình thường ở đây thôi anh, ngày nào chẳng vài ba trận như thế. Chúng nó đánh nhau suốt, gái đánh gái, xế đánh xế, gái đánh khách, xế đánh khách, rồi bảo kê đánh gái, bảo kê đánh khách… Nói chung là lúc nào cũng đánh nhau loạn cả lên. Đầu tiên em cũng thấy khổ thân mấy con bé, nhưng rồi nếu nhìn lúc nó trả thù lại, thì có khi anh lại thương mấy đứa kia hơn”.

Xâm nhập “cung đường mại dâm”

Chúng tôi quyết định đi vào “ngõ sung sướng” để mục sở thị “ổ mại dâm” khét tiếng ở đất Hà Nội này. Gửi xe xong, hai chúng tôi cùng nhau đi bộ chầm chậm vào trong con ngõ, trước khi tiến vào bên trong, Hùng khẽ rỉ tai tôi: “Máy ảnh cất đi anh nhé, tí nữa có cơ hội thì lôi ra chụp, phải cẩn thận, nếu bị phát hiện thì dễ “bị xử đẹp” lắm đấy anh”.

“Ngõ sung sướng” này rất ngắn, đứng từ đầu đường có thể nhìn thấy lối ra ở phía cuối đường. Thế nhưng, dọc hai bên đường là chi chít những biển hiệu nhà nghỉ, quán karaoke rực rỡ sắc màu, chen lấn nhau để trưng ra tên của quán mình. Trước mỗi quán đều có hai, ba thanh niên mặt mày dữ tợn, hầu hết đều tóc nhuộm, làm nhiệm vụ “gác cổng” hay người ta vẫn thường gọi là bảo kê.

Khác với dự đoán của tôi, rằng ở đây họ sẽ chèo kéo khi nhìn thấy khách đi vào, nhưng ngược lại, những tay trông quán này cứ lầm lì, lãnh đạm như không. Tôi hỏi Hùng thì được anh chàng này cho hay “chốn này không giống với các tụ điểm ăn chơi khác, con ngõ này là đầu mối hay nói đúng là “trạm trung chuyển” gái làng chơi”.

Ở đây chuyên cung cấp nguồn “hàng” để phục vụ “thú vui xác thịt” cho các quán karaoke, nhà nghỉ, bar quanh khu vực nội thành, đặc biệt là quanh địa bàn Cầu Giấy. Hiếm ai mò đến đây để thỏa mãn cái “thú vui” ấy lắm, mà thường vui chơi ở quán xá sau đó gọi điện cho các chủ chứa đưa gái đến. Bởi vậy, những tay bảo kê thấy người lạ đến thì cũng có chút đề phòng, hoặc tỏ ra vậy nhằm “lấy le”.

Đi đến đoạn giữa của con ngõ mại dâm này, Hùng kéo tôi ngồi vào một góc nhỏ rồi khẽ thì thầm: “Anh em ta cứ đứng đây mà xem, tí nữa gái gú nó kéo đến chật ních cả ngõ, lắm trò để thưởng thức lắm”. Quả đúng như lời Hùng nói, vừa nhâm nhi được vài ba ngụm trà nóng, tôi đã thấy có đến ba chiếc xe máy hùng hổ đi tới, mỗi xe đều kẹp chật cứng “hàng” trên yên. Xe vừa đổ, các cô gái nhanh nhảu nhảy xuống, tiếng guốc cao gót mài trên mặt đường tạo nên những âm thanh lộn xộn, xen lẫn là những tiếng nói chuyện “chát chúa”, thô tục.

Dù thời tiết đã vào đông, nhưng do tính chất của nghề nghiệp, các cô gái bán hoa vẫn ăn mặc cực kì khiêu gợi, những bộ váy ngắn bó sát đùi, hay những chiếc áo cổ trễ khoét sâu để thu hút những ánh mắt tò mò. Theo quan sát của tôi, những cô gái này trông bề ngoài khá sang trọng, lịch sự chứ không phải thuộc dạng “tạp nham”, nhiều cô trông còn có vẻ quý phái nữa là đằng khác.

Rít một hơi thuốc, thở xong làn khói dài xanh lét, Hùng cho biết, khu này gái cũng thuộc loại “hàng tuyển”, lại thêm làm ăn được, các chủ quán nhiều mối, nên các cô đầu quân vào đây làm cũng “kiếm” ra trò. Tiền dư dả nên các cô gái ở ngõ này chăm chút được nhiều hơn, nhiều cô “lính mới” lúc đầu vào trông còn hơi quê mùa, một thời gian sau gặp lại khó mà nhận ra. Và tất nhiên, khi đẹp mã lên, giá cả của các cô cũng chẳng còn tầm thường như thuở ban đầu.

“Gái đẹp ở đây thì nhiều, nhưng để gọi được các em như vậy không phải chuyện dễ, ngoài việc phải trả một món tiền kha khá, khách cũng phải quen biết, gọi điện đặt trước để chủ quán bố trí, chứ đường đột tới, có khi có tiền chưa chắc có “hàng chất lượng” để vui vẻ”, Hùng nói chắc như đinh đóng cột.

Ngoài những cô gái được xe máy chở đến, còn có các cô gái đi lẻ, cũng lượn lờ quanh khu ngõ này, đây chính là số hoạt động kiểu tự do, biết chỗ này là địa điểm hút khách nên lảng vảng đến. Tuy nhiên, phần lớn các cô này đều thuộc dạng xấu mã, hoặc đã quá tuổi, các tay chủ quán chẳng thèm tuyển, nên phải tự thân vận động, khách tìm đến mua vui gái tự do này chỉ thuộc dạng bình dân, chủ yếu là giải quyết nhu cầu sinh lý, chứ không cần quan tâm đến nhan sắc.

Ngồi thêm ít lâu, đến khi trời rạng sáng, tôi và Hùng mới trở gót ra về. Rút ít tiền gọi là bồi dưỡng để cám ơn anh chàng đã làm “hoa tiêu” suốt mấy tiếng đồng hồ, trước khi từ biệt nhau, anh chàng còn dặt lúc nào bài được đăng nhớ cho em đọc nhé.

Đường Hà Nội mùa đông lạnh lẽo quá.Vừa co ro trong cái rét, tôi vừa thầm nghĩ, không biết đến bao giờ cái “ngõ sung sướng” này mới có thể chuyển hóa, nhưng cứ nhìn vào đó có thể thấy, nơi đây một phần phát sinh của các tệ nạn xã hội và cũng là nguồn lây lan HIV.

>>>Xem thêm các bài viết về tệ nạn mại dâm tại đây


Hôn nhân & Pháp luật
Từ khóa :
Xâm nhập 'hang ổ' cung cấp gái làng chơi lớn nhất Hà thành
Chủ đề : Muôn mặt tệ nạn mại dâm
Chủ đề : Nóng
Tin khác