Tết thiếu nhi còn xa lắm với nhiều trẻ em

01/06/2012 09:21 Nguyễn Thu
(GDVN) - Ngày 1/6 hằng năm là ngày tết của thiếu nhi, các em đều háo hức chờ đợi ngày này để được bố mẹ, người thân mua cho đồ chơi đẹp, món ăn ngon, đi chơi công viên, sở thú, xem kịch,…. Nhưng ở đâu đó trên dải đất hình chữ S vẫn có rất nhiều em nhỏ sống trong hoàn cảnh đáng thương và tết thiếu nhi với các em là khái niệm quá xa vời, bởi các em còn phải gánh trên mình hai chữ mưu sinh.
Dạo quanh khu phố ẩm thực trên đường Điện Biên Phủ, Phố Hòe Nhai và Hồ Hoàn Kiếm,…., không khó để bắt gặp hình ảnh những em bé gầy gò, đen nhẻm liêu xiêu, kiên trì mời từng người mua hoa, mua chong chóng, đánh giầy. Với các em, ngày 1/6 với những niềm vui, món quà là khái niệm quá xa vời, là ước mơ xa xỉ mà các em chưa một lần dám nghĩ tới.

Bé Đông năm nay 15 tuổi – chuyên đánh giầy thuê cho khách ở khu phố Hòe Nhai hồn nhiên, ngơ ngác nói: “Em không biết ngày này đâu, em chỉ mong sao các cô, chú, các anh chị ở đây thuê em đánh giầy là em vui lắm rồi”.

Vất vả nhưng lúc nào trên môi cũng nở nụ cười rạng rỡ.


Không biết ý nghĩa của ngày 1/6, không được người thân quan tâm, yêu chiều cưng, nựng, tặng quà, đưa đi chơi như những đứa trẻ cùng trang lứa nhưng những em bé vẫn hằng ngày sống, bươn trải nơi thành thị nhộn nhịp và trên môi lúc nào cũng vẫn nở những nụ cười tươi, rạng rỡ.

Liêu xiêu với chùm bóng bay bước đi trước những cơn gió mạnh thổi từng đợt trên Hồ Hoàn Kiếm, em Lê thị Tươi năm nay 13 tuổi quê ở Hưng Yên - đã gắn bó với việc bán bóng bay rong quanh khu phố cổ và Bờ Hồ gần 2 năm, em chẳng biết đến ngày mồng 1/6.

Mẹ của em sau khi sinh em ra thì đi sang Trung Quốc đến bây giờ em cũng chưa từng một lần được ngắm nhìn, được mẹ ôm ấp. Từ bé đến giờ em sống với bố và dì hai, cuộc sống thật khổ cực, em nghỉ học ra Hà Nội cùng bác đi bán hàng rong. Điều ước của Tươi là được gặp người mẹ đẻ của mình, được bố thương yêu, bố lên Hà Nội đón về cho đi học.

Với nét mặt tươi rạng ngời, đôi môi nhỏ chúm chím bé Tươi kể, ngày 1/6 với em là ngày hạnh phúc vì mọi người mua bóng bay nhiều hơn, vào ngày này ở Bờ Hồ nhiều trẻ con lắm, chúng lại thích bóng bay với những hình dạng ngộ nghĩnh và bố mẹ của chúng sẵn sàng mua ngay thậm chí có những người mua liền một lúc 3 quả.

“Nhìn những em bé bằng tuổi được bố mẹ cưng, chiều em buồn thấy tủi thân và nhớ nhà, nhớ bố, nhớ mẹ lắm, nhưng nghĩ đến việc chùm bóng bay của mình cứ nhẹ dần đi là em thấy vui vui.
Cứ vào những ngày lễ, ngày đặc biệt, hay thỉnh thoảng vào những hôm cuối tuần em lại cố lấy thêm nhiều bóng bay, vừa nặng, vừa mệt vì phải mời chào khách và mỗi lần như thế em đều bị ốm mất mấy ngày không đi bán hàng được.” , bé Tươi tâm sự thêm.

Niềm vui khi chiều về được nô đùa với các bạn.


Khác với Tươi thì em Thủy có niềm vui nho nhỏ vào ngày 1/6, Thủy làm ôsin cho một người họ hàng xa ở phố Thụy Khuê, em cho biết : “Ngày 1/6 em được đi xem xiếc với cả nhà gia đình cô chủ, nói là được đi xem xiếc nhưng là đi trông hai đứa trẻ nhỏ của cô chú và xách đồ, nhưng em thấy vui vì từ bé đến giờ em chưa được xem xiếc bao giờ.”.

Vẫn còn biết bao những em nhỏ có hoàn cảnh như thế thậm chí đáng thương hơn hằng ngày với tấm thân gầy guộc, đen nhẻm, mái tóc vàng hoe bởi nắng gió vẫn bon chen, rong ruổi khắp phố phường Hà Nội để mưu sinh, đáng lẽ ra ở lứa tuổi này các em phải được hưởng sự thương yêu, chiều chuộng, quan tâm, săn sóc của bố mẹ nhiều nhất đặc biệt là trong ngày 1/6, nhưng do hoàn cảnh gia đình nên những điều đó với các em thật mờ nhạt và xa vời.

Niềm vui với các em chỉ đơn giản là bán được nhiều hàng, không bị bắt nạt, quát mắng, và sau một ngày làm việc vất vả chiều về xóm trọ được nô đùa chơi những trò chơi quên thuộc cùng với các bạn cũng có hoàn cảnh như mình.


Điểm nóng

Nhật ký Chí Viễn

Nhật ký Lớp học Hy vọng

Nhật ký Kim Bon

Nhật ký Pả Vi

"Bữa cơm có thịt" đến với Nậm Mười

Suối Giàng & "Bữa cơm có thịt"

Phẫu thuật miễn phí

 Video Clip



Nguyễn Thu