Câu chuyện gia đình xúc động của thầy Khắc Hiếu trong ngày lễ Vu Lan

Bạn đọc

ĐTuyết

(GDVN) -Ngày lễ Vu lan là dịp để chúng ta, mỗi người thể hiện tình cảm tình yêu thương của mình với ba mẹ, người thân. Không ngoại lệ, trong mùa vu lan năm nay, Thạc sĩ tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu đã có những chia sẻ rất cảm động của mình dành cho ba mẹ.

Ngay sau khi đăng tải dòng tâm sự, thầy Khắc Hiếu đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của các thành viên trên trang mạng xã hội. Có những người rưng rưng, cảm động và có những người nghĩ  mình đã thật vô tâm với những gì ba mẹ dành cho, hôm nay mình sẽ làm một điều gì đó ý nghĩa cho ba mẹ.

Thành viên Thu Hien tâm sự: "Con thật vô tâm khi không nghĩ đến những ngày này, thời gian qua con đã giận bố mẹ và thậm chí mấy ngày hôm nay con đã không nói chuyện gì với bố mẹ dù bố mẹ có hỏi gì. Con thật hư phải không, con biết con sai rồi, hôm nay chính là ngày để con thể hiện tình cảm của mình đến những người đã yêu thương và chăm sóc cho con trong suốt năm tháng qua. Con yêu bố mẹ !".

Dưới đây báo Giáo Dục Việt Nam xin đăng tải tâm sự xúc động về câu chuyện gia đình  của thầy Khắc Hiếu đến độc giả.

Mẹ ơi! con bất hiếu

Tôi từng nghĩ....

Gia đình chính là một dạng "Nhà tù". Tự do cá nhân bị kỷ luật siết chặt đến mức nghẹt thở.
Gia đình là nơi của sự Độc tài. Chỉ có quan tòa và phạm nhân. Chỉ toàn dùng quyền lực, áp đặt và cai trị.

Gia đình là thế giới của những giọt nước mắt. Thử hỏi có nơi nào mà tôi lại khóc nhiều như ở ngôi nhà tôi ở đâu chứ?

Tóm lại, gia đình tôi là địa ngục!

Thạc sĩ Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu

Nhưng....rồi một ngày tôi tự hỏi.......

Ai có thể nuôi mình 1 ngày? Ừ thì hàng xóm.
Ai có thể nuôi mình 10 ngày? Ừ thì đứa bạn hay người quen tốt bụng.
Nhưng ai có thể nuôi ta đến 1 năm? 10 năm? Thậm chí 20 năm?
Ừ thì… chỉ có cái “địa ngục” đó thôi.

“Địa ngục”, đó là nơi có thể mua cho ta 100 bộ quần áo mà chẳng đòi lấy một xu, là nơi ta hay vay tiền nhưng lại hay quên “trả” nhất…

Ngẫm nghĩ lại khi mình bị bệnh, chỉ có người nơi “địa ngục” ấy mới có thể thức đêm thức hôm chăm mình từng muỗng cơm ăn, cho mình từng ngụm nước…

Khi vui vẻ thì ta vui cùng bè bạn. Khi ức hiếp, khổ đau, thì ta lại về nhà…

Bạn thấy đấy, đấy chính là “địa ngục”, là “nhà tù”, là “thế giới của những giọt nước mắt” mà ta thường hay ghét bỏ…

Bạn có bao giờ bực bội khi cha mẹ lúc nào cũng nhắc mình hàng tỷ lần phải đi ngủ sớm?

Bạn có bao giờ khó chịu khi cha mẹ lúc nào cũng dặn ra đường phải đi xe cộ cẩn thận, la mắng khi một mình về trễ giữa đêm…?

Bạn thấy đấy, khi chính bạn còn không thèm lo cho bạn, thì cha mẹ vẫn kiên trì...

Hãy thử tưởng tượng xem, một hôm khi đi học về, căn nhà trống trải im lìm, cha mẹ không còn tồn tại nữa.

 Bạn sẽ cảm thấy thế nào? Có vui không khi không còn nghe những lời phiền phức ấy...?

Tiền có thể nhiều, bạn bè cũng có nhiều, nhưng mà cha mẹ chỉ có một mà thôi.

Nếu có người nào đáng để yêu thương nhất trên đời, thì đó chính là Cha Mẹ!

Vu Lan... Sáng mai về với mẹ

Vu Lan...Lần đầu con sẽ nói thương ba

Con trai của Ba Mẹ: Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu
ĐTuyết
Từ khóa :
lễ vu lan , le vu lan , vu lan , ngày vu lan , thầy khắc hiếu , tâm sự
Câu chuyện gia đình xúc động của thầy Khắc Hiếu trong ngày lễ Vu Lan
Chủ đề : Nóng
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác