Nhân quả và báo ứng

Góc nhìn

Xuân Dương

(GDVN) - Những kẻ làm quan hay kinh doanh thuộc diện “ngu thứ năm” ấy liệu một tay có thể che trời, có thể lừa dối thánh thần? Người viết tin là không.

Dân chúng nói một cách đơn giản: “Gieo nhân nào gặt quả ấy”. Người tin vào nhân quả rất nhiều mà kẻ không tin cũng không ít.

Tuy gọi là Luật nhưng không phải do nhà nước ban hành, luật nhân quả không có người hoặc cơ quan giám sát bắt buộc dân chúng thi hành. Chỉ những sự mắt thấy tai nghe trong cuộc đời khiến con người giác ngộ, tự giác gò mình theo khuôn phép.

Sống thiện, làm việc thiện thì tâm an, phiền giảm, ngược lại sống giả dối, làm điều ác thì tâm bất an, đời chìm vào bể khổ.

Dù không mê tín, cũng chẳng duy tâm nhưng quả thật người viết đã chứng kiến không ít người làm nghề giết mổ gia súc, con cháu đời sau bệnh tật, nghiện ngập, không mấy người thành đạt.

Gần đây có kẻ trùng tu chùa rồi mang ảnh cả nhà vào treo ở gian chính điện, vênh vang xem thường dư luận, tự xem mình ngang với thần linh, hậu quả là chẳng cần chờ đến đời sau, bản thân làm ăn lụn bại, vướng vòng lao lý phải ngồi tù.

Những người ngụy tạo chứng cứ, nhắm mắt xử liều, đẩy người vô tội tù oan, thậm chí lĩnh án tử hình (như các vụ án oan sai Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn,…), một số người sau đó mất chức, bị đuổi khỏi ngành hoặc ngồi sau song sắt.

Ảnh minh họa: petrotimes.vn

Có người bảo đó là sự công minh của luật pháp, thực ra đấy cũng là quả báo, gieo tội ác tất phải gặt trừng phạt.

Có kẻ làm đến chủ tịch tỉnh như Nguyễn Trường Tô ăn chơi trác táng, cuối đời làm cái nhà to tướng tận góc rừng, nghe nói cũng ít dùng.

Không ít kẻ nhận sổ hưu một cái là cuộc sống thu lại sau mấy bức tường, ra phố sợ người ta xì xào, “cuối đời lầm lũi mà đi”, người cũ dưới quyền ngoảnh mặt, ấy cũng là quả báo.

Đức Phật tổ bảo các phật tử: “Có 10 giới trọng, nếu người thọ giới Bồ Tát mà không đọc tụng giới này thì chẳng phải Bồ Tát, chẳng phải đệ tử của Phật”. 

Trong 10 giới trọng (điều cấm kỵ), giới thứ hai là “Trộm cướp”, giới thứ tư là “Vọng ngữ”.

Trộm cướp thì khỏi phải giải thích, còn “Vọng ngữ là tự mình nói dối, dạy người nói dối, phương tiện nói dối, nhân nói dối, duyên nói dối, cách thức nói dối, nghiệp nói dối, cho đến không thấy nói thấy, thấy nói không thấy, thân và tâm nói dối”. [1]

Hai ông Trương Minh TuấnNguyễn Bắc Son, cướp thì không thể kết luận nhưng trộm thì chắc chắn là có, thay vì dùng từ “trộm”, có thể nói họ đã “đánh cắp” niềm tin của dân chúng vào sự nêu gương của người đứng đầu.

Cuộc đời của họ - tức là “thân và tâm” - dính với “nghiệp nói dối”.

Về chuyện “vọng ngữ”, có người khi đương chức khoa chân múa tay, hùng hồn diễn thuyết, báo chí chụp lấy tâng tận mây xanh, thuộc cấp cúi đầu khúm núm.

Khi còn tại vị, ông Trương Minh Tuấn đã cho in cuốn sách có nội dung dạy đời, dạy người, thế nhưng đằng sau cuốn sách lại là những việc làm xấu khiến dân chúng khinh thường, khiến tổ chức không thể không kỷ luật.

Mới đây ông Trương Minh Tuấn cùng ông Nguyễn Bắc Son đều bị khởi tố, bị bắt tạm giam chờ ngày ra tòa.

Xuân Trường có lợi gì khi xây chùa Bái Đính?

Hai người này chỉ có lỗi với tổ chức, với chính quyền hay đều bị quả báo vì tội lỗi mà họ gây ra với dân, với nước?

Nếu bảo họ đã “tự chuyển hóa” từ người tốt thành người xấu thì có vẻ không hợp quy luật bởi họ đều có lý lịch trong sạch, bằng cấp cao siêu, môi trường làm việc sáng láng, chẳng có gì tăm tối, dân gian đúc kết “Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng”, vậy họ phải “rạng” chứ sao lai “đen”?

Nếu cho rằng họ “tự chuyển hóa” từ “người xấu vừa” thành “người rất xấu” cũng không  đúng bởi nếu “xấu vừa” thì đã không được quy hoạch người đứng đầu một ngành bởi “quy trình” rất chặt chẽ.

Thôi thì cứ tạm cho rằng họ bị báo ứng vì ăn ở.

Câu răn dạy của người xưa “Đời cha ăn mặn, đời con khát nước” mới đây hình như đã xuất hiện một biến thể ngược lại, ấy là “Đời con ăn bẩn, đời cha vạ lây”.

Ví như chuyện một người viết kịch, sáng tác nhạc và nghiên cứu văn hóa có con là Bộ trưởng. Khi ông con còn tại vị, một nhóm giáo sư, nghệ sĩ và nhà báo với sự hỗ trợ của một vài cơ quan cùng nhau tổ chức hội thảo vinh danh ông cụ, sự kiện này khiến mạng xã hội xuất hiện nhiều ý kiến khen chê.

Ma trận dịch vụ khi đến chùa Bái Đính, không có tiền đừng mong lễ Phật

Làm điều ác sẽ gặp quả báo, giáo lý nhà Phật không cúng sao giải hạn

Người phương Tây có câu châm ngôn: “Cái gì của Xê-da phải trả lại cho Xê-da”, thế có nghĩa là cái gì không phải của Xê-da thì đừng dúi vào tay Xê-da, dúi vào là phải tội.

Việc ông con ngồi tù chắc sẽ khiến gia đình buồn lòng, thế là báo hiếu hay ngược lại, thế có phải cũng là nhân quả hay phải nói ngược lại là “quả nhân”?

Nhân quả theo giáo lý nhà Phật là khuyên răn chúng sinh, liệu có đúng với các đối tượng như cơ quan, tổ chức, chủ trương, chính sách,…?

Người viết cho là có.

Chẳng hạn ngành Giáo dục, suốt mấy chục năm duy trì tình trạng “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”, suốt nhiều thập niên hô hào “Giáo dục là quốc sách hàng đầu” nhưng lương thày giáo thì thuộc loại thấp nhất,…

Gieo “nhân” như thế nên mới xuất hiện trường hợp thày không ra thày, trò hỗn với thày, phụ huynh bắt thày cô quỳ, đòi phạt thày cô cả trăm triệu đồng,…

Rồi chuyện cán bộ quản lý giáo dục sửa điểm thi trong kỳ thi quốc gia, bỏ túi hàng trăm triệu đồng, Giám đốc sở Nội vụ nhắn tin xin nâng đỡ người nhà thi viên chức giáo dục…

Vậy nếu nói “Gieo nhân cùng sào, gặt mùa thóc lép” chắc không hoàn toàn sai.

Lại có chuyện người trẻ gần đây đua nhau vào thi vào học một số ngành đặc biệt, điểm trúng tuyển ba môn cộng lại có lúc chẳng kém gì ngành Y khoa, ngành này lại còn thêm tiêu chí xét nét lý lịch ông bà, bố mẹ,…

Vì sao lại có tình trạng a dua như vậy? Vì nhìn người làm việc trong ngành ấy với những bộ sắc phục có vẻ oai vệ lắm, hơn nữa nghề nghiệp còn giúp một bộ phận không nhỏ người hàng ngày kiếm “tiền tươi thóc thật” dễ như móc đồ trong túi, thế là lao vào, chuyện nhân quả mấy người để ý.

Dự án tâm linh của Xuân Trường, nhiều mập mờ công - tư

Trên truyền thông, dân chúng dị nghị về ngành ấy đếm không xuể, nào là cán bộ lực lượng trở thành “anh hùng núp”, thực thi công vụ thì “vung tay chạm má”, “dùng chân tác động”, còn dân thì “tự va vào gậy”… phải nhập viện.

Minh chứng là bài viết trên báo Plo.vn: “Gãy mũi vì “mặt va vào gậy” cảnh sát giao thông”. [3]

Thời gian gần đây, cả chục quan chức cấp cao của ngành ấy bị kỷ luật, một số bị khai trừ, tước quân tịch hoặc ngồi tù, có người ốm đau, bệnh tật phải nhập viện khi xét xử tại tòa, đó chẳng phải nhân quả thì là gì?

Ngày xưa, dân gian nói: “Ở đời có bốn cái ngu; Làm mai, nhận nợ, gác cu, cầm chầu”. Xin không giải thích từng cái “ngu” của ngày xưa, mà chỉ muốn nói thêm, rằng ngày nay không còn là bốn cái ngu nữa, ít nhất cũng phải thêm “cái ngu” thứ năm, ấy là hối lộ thánh thần.

Không ít người đem những đồng tiền, hiện vật kiếm được một cách mờ ám cúng dường tại các đình, đền, chùa, mong thần, phật độ cho tai qua nạn khỏi để còn … tiếp tục các “chuyến tàu vét”.

Những kẻ làm quan hay kinh doanh thuộc diện “ngu thứ năm” ấy liệu một tay có thể che trời, có thể lừa dối thánh thần?

Người viết tin là không.

Tài liệu tham khảo:

[1] https://thuvienhoasen.org/a2457/i-muoi-gioi-trong

[2] https://vietnamnet.vn/vn/giai-tri/di-san-my-thuat-san-khau/nhac-si-truong-minh-phuong-gia-lang-cua-gioi-van-hoc-nghe-thuat-viet-nam-348331.html

[3] https://plo.vn/xa-hoi/gay-mui-vi-mat-va-vao-gay-csgt-95712.html

Xuân Dương
Từ khóa :
Nhân quả , báo ứng , tự diễn biến , nêu gương , nghiệp nói dối , vọng ngữ , án oan
Nhân quả và báo ứng
Chủ đề : Góc nhìn
Bình luận
Vũ Quang Khải
4

Đọc những bài viết về chính trị xã hội của nhà báo Xuân Dương đem đến cho độc giả những kiến thức phong phú, hơn cả thế là niềm tin vào những điều tốt đẹp trong xã hội. Chúc nhà báo luôn khỏe và tâm luôn sáng, bút luôn sắc!

Hlong
6

Giaoduc công nhận là báo nghiẻm túc đáng đọc !

phuongnguyen
5

Gieo nhân nào thì gặt quả nấy, bàn tay đâu thể che hết mặt trời...Bài viết hay, thấm thía.

Trần Thanh Phúc
6

Cám ơn tác giả. Bài viết hay, đúng hiện trạng thời nay. trân trong kiến thức uyên tham của Nb, kính chúc NB khỏe cống hiến nhiều bài viết cho độc giả.

Sơn Ca
11

Cám ơn bài viết của tác giả Xuân Dương. Nhiều người vì tham lợi, muốn giàu sang, sung sướng vượt mức so với trí tuệ, khả năng, công sức của mình nên tìm cách nói nối để cầu lợi, làm ăn gian dối để thu được nhiều lợi, kể cả kinh doanh chốn tâm linh họ cũng không từ bỏ... Nhưng xưa nay đều có quả báo (tức luật nhân quả). Ngày xưa Cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng đã từng răn dạy trong một bài thơ: ... "Lừa được người, chứ không lừa được thần linh"...

Tô Quốc Q
6

Dân gian có câu "ở hiền gặp lành " hay " gieo gì gặt nấy" đều có thật. Ngay cả trong nghiên cứu khoa học gần đây ở các nước phát triển cũng chứng minh rằng khi con người ăn ở hiền lành và suy nghĩ tốt thì trong não sẽ tiết ra chất giúp cho cơ thể khỏe mạnh. Còn trong chính trị, thuyết nhân quả cũng đúng cho những chính khách gian manh, tham ô mị dân v. v ...không chỉ bản thân gánh chịu hậu quả mà còn tạo ra xã hội đầy gian manh bất chính đưa đến một đất nước xáo trộn và lụn bại

Danh Sơn
14

Cám ơn tác giả Xuân Dương đã tổng kết. Đúng là nhân nào quả ấy, tôi mong là những người đang ở trên các vị trí quyền lực đọc được bài viết này.

lê tuấn
20

Chờ đợi bài viết của bác lâu quá! Nói không phải nịnh, đọc bài của bác nghe đã và ngộ được nhiều điều. Trân trọng cảm ơn và cầu chúc bác Xuân Dương luôn khỏe mạnh, an lạc!

Xem thêm bình luận
Tin khác