Nghiên cứu khoa học, công bố hay không?

Góc nhìn

Nguyễn Lan Hương

(GDVN) - Việc yêu cầu công bố khoa học quốc tế trong đào tạo tiến sỹ và bảo vệ luận án liệu có khả thi với hoàn cảnh làm nghiên cứu ở Việt Nam hay chưa?

LTS: Trong các tranh luận về sự minh bạch nghiên cứu khoa học, đặc biệt là các công trình của nghiên cứu sinh để xã hội giám sát khi họ được công nhận là Tiến sĩ, việc công bố hoá ra không phải đơn giản.

Là một người đang làm nghiên cứu sinh về giáo dục đại học tại Mỹ, tác giả Nguyễn Lan Hương đặt câu hỏi nêu trên, trăn trở về vấn đề công bố công trình khoa học quốc tế để bảo vệ luận án tiến sỹ.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

Tôi hiện đang làm nghiên cứu sinh về giáo dục đại học tại Mỹ, chuyên ngành quốc tế hóa giáo dục, luôn ủng hộ những cách tư duy và quản lý đào tạo trong giáo dục, không chỉ với cấp học tiến sỹ, mà với tất cả các cấp học, đi theo chuẩn mực mà thế giới đang thực hiện và công nhận. 

Về những dự thảo cho việc đào tạo tiến sỹ và bảo vệ luận án tiến sỹ được nêu trong bài của Vietnamnet [1], có mấy điểm tôi muốn chia sẻ để tất cả chúng ta, từ những nhà làm chính sách, đến các Tiến sỹ và Giáo sư hiện đã được công nhận và những người đang làm nghiên cứu để có bằng Tiến sỹ trong tương lai cùng suy nghĩ: 

1. Việc đưa ra các quy định mới này về đào tạo tiến sỹ và bảo vệ luận án có khả thi cho đa số chất lượng học và làm nghiên cứu cơ bản của những người làm nghiên cứu ở Việt Nam hay chưa? 

Lý do của câu hỏi: việc có quy định mà không thực hiện được, sẽ rất dễ dẫn đến "hàng giả" dưới mọi hình thức.  

Ví dụ việc công bố các nghiên cứu ở các tạp chí “peer-review” (tạm dịch: bài nghiên cứu được đánh giá bởi chuyên gia trong chuyên ngành) giả ở Trung Quốc hiện đang được nêu rất nhiều trên báo chí quốc tế. [2].  

Bản thân chúng ta, trong suốt thời gian vừa qua, đều phản ánh thực trạng có quá nhiều tiến sỹ, nhưng là 'giấy" và không có năng lực nghiên cứu thực sự.  

Vậy, mấu chốt của quy định mới sẽ cần tập trung vào chất lượng đào tạo kỹ năng nghiên cứu khoa học theo chuẩn quốc tế, trước khi nói đến công bố quốc tế.

Vì nếu không, cá nhân tôi nghĩ liệu sẽ có dịch vụ làm nghiên cứu và công bố "giả" như bên Trung quốc hay không, khi các tiêu chuẩn đặt ra chưa phù hợp với thực lực của đa số những người đã có bằng Giáo sư - Tiến sỹ (xin được nêu ra dưới đây) cũng như những người đang học và làm nghiên cứu để trở thành tiến sỹ ở Việt Nam.

Tác giả Nguyễn Lan Hương. (Ảnh: Tác giả cung cấp)

2. Nếu làm bản nghiên cứu năng lực thực sự của các Giáo sư và Tiến sỹ hiện nay của chúng ta theo tiêu chuẩn có công bố quốc tế để bảo vệ luận án, có lẽ chỉ khoảng dưới 40% Giáo sư - Tiến sỹ hàng năm có khả năng hướng dẫn luận án tiến sỹ có thể đạt được tiêu chí mà Bộ Giáo dục đang dự thảo, theo tổng kết của Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước 2016 [3]. 

Và con số này chưa bao gồm cụ thể là bao nhiêu phần trăm có liên kết thực hiện nghiên cứu và công bố cùng với các đối tác nước ngoài.  

Vậy, cơ sở khoa học nào và có thực tiễn nào trên thế giới để chúng ta quyết tâm cao cho quy định có công bố quốc tế mới được bảo vệ luận án tiến sỹ?

Nó có thực sự đặc thù cho tất cả các chuyên ngành? Nó có thực sự giúp cho vấn nạn tiến sỹ "giấy" của chúng ta được cải thiện? 

Trong nghiên cứu khoa học, tôi tin tưởng mãnh liệt rằng việc thành hay bại của một nghiên cứu sinh dựa khá nhiều vào năng lực đào tạo và hướng dẫn của thầy cô hướng dẫn.  

Vậy, giả sử những gì dự kiến cho đào tạo tiến sỹ và công bố quốc tế là quyết tâm thực hiện, ai sẽ có thể dạy và hướng dẫn làm nghiên cứu, công bố quốc tế khi bản thân các Giáo sư - Tiến sỹ hiện tại chưa thực hiện được điều này?

Liệu có công bằng cho thế hệ học tiến sỹ sắp tới ở Việt Nam so với chính những người thầy Giáo sư - Tiến sỹ hướng dẫn họ không?

"Tiến sỹ giấy, giáo sư ma” và nỗi buồn giáo dục

3. Còn một điều sẽ chưa rõ là công bố trên tạp chí nào sẽ được coi là quốc tế?

Nếu nhìn đến thực tế của Trung Quốc mà WJS nêu trên đây, và còn nhiều ví dụ khác trên toàn thế giới, sẽ có một và nhiều hệ thống dịch vụ để giúp các bạn nghiên cứu công bố quốc tế, mà không hề có giá trị thực chất. 

Cá nhân tôi muốn nhìn vào đào tạo tiến sỹ và làm nghiên cứu khoa học, công bố khoa học một cách thực tế hơn.

Hãy nhìn đến những ví dụ đau đớn mà bản thân ở các nước phát triển đã phải thốt lên, "công bố" hay là "chết" [4].

Điều đó để nói lên một thực tế rằng, việc đặt ra công bố quốc tế trong môi trường học thuật là cần thiết, nhưng hãy cẩn trọng với tính hai mặt của nó.

Đừng thái quá, vì nếu không, các nhà làm nghiên cứu hoặc phải tìm mọi cách để công bố hoặc phải sử dụng “tạp chí giả” thì đều không có tác dụng gì cho nâng cao đào tạo tiến sỹ ở Việt Nam.

Hơn thế nữa, khi nhìn vào thực tiễn đào tạo tiến sỹ của Mỹ, phải nói ngay là tất cả các ngành khoa học xã hội có mức công bố quốc tế thấp hơn rất nhiều so với khoa học kỹ thuật.  

Bản thân các giáo sư Mỹ khuyến khích chúng tôi, những nghiên cứu sinh, hãy viết và nỗ lực đăng bài nghiên cứu trước hết tại trường, tại các hội thảo chuyên ngành từng khu vực của Mỹ và tại các Hiệp hội.  

Lấy ví dụ về việc được báo cáo bài nghiên cứu tại một hội thảo của Hiệp Hội Nghiên cứu Giáo dục Mỹ (AERA), hàng năm có hàng chục nghìn bài nộp, nhưng con số được xét duyệt và trình bày chỉ dừng ở một hay hai trăm bài. Chưa nói đến công bố quốc tế!

Với các tạp chí chuyên ngành quốc tế chuyên cho khoa học xã hội (xin không được nói đến những chuyên ngành khoa học kỹ thuật vì tôi không biết), một giáo sư thỉnh giảng (assistant professor) của tôi có đề cập đến thời gian khoảng 9 tháng – 2 năm cho một bài phê duyệt để được đăng, và rất phụ thuộc vào việc bạn là ai trong môi trường nghiên cứu đó để được đánh giá bài viết.

Vậy, việc làm nghiên cứu mất khoảng 1 năm hoặc hơn, viết bài và cố gắng để được đăng bài (nếu may mắn) thêm 1 -2 năm nữa, trong đó việc công bố những nghiên cứu về khoa học xã hội của Việt Nam trên tạp chí khoa học quốc tế thuộc chuyên ngành nào để được quan tâm mà đăng? 

Hãy thực tế và nghiêm túc có nghiên cứu khoa học về những quy trình đào tạo tiến sỹ, bao gồm cả việc nghiên cứu và công bố trên các tạp chí quốc tế ở các nước, trong đó có tính đến những chuyên ngành đặc thù, để có thể đưa ra các quy định hay đề xuất phù hợp trong nội dung đào tạo tiến sỹ.  

Hãy soạn thảo các quy định để nó không còn là trên ‘giấy” nữa, vì bản chất của nghiên cứu khoa học là một hành trình dài, và công bố chỉ là một đoạn trong hành trình đó thôi.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/khoa-hoc/muon-bao-ve-tien-si-phai-co-cong-bo-khoa-hoc-quoc-te-339288.html

[2] http://blogs.wsj.com/chinarealtime/2015/08/25/fake-peer-review-scandal-shines-spotlight-on-china/

[3] http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/khoa-hoc/chua-toi-40-gs-pgs-nam-2016-co-cong-bo-khoa-hoc-quoc-te-338106.html

[4] publish or perish: http://newsroom.ucla.edu/releases/pressure-to-publish-or-perish-may-discourage-innovative-research-ucla-study-suggests

Nguyễn Lan Hương
Từ khóa :
đào tạo tiến sỹ , giáo sư , nghiên cứu khoa học , công bố quốc tế
Nghiên cứu khoa học, công bố hay không?
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Chủ đề : Đào tạo Tiến sĩ
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
khainguyen
1

Theo suy nghĩ cá nhân dù tôi chưa phải là "tiến Sĩ" gì cả, tôi nghĩ Việt Nam hiện nay chưa đủ "năng lực" để đào tạo Tiến Sỹ đặc biệt là lĩnh vực khoa học kỹ thuật và về khoa học kinh tế hay xã hội. Riêng về mảng văn học hay lịch sữ thì có thể ngoại lệ. Tại sao? Trước hết nói về Giáo Sư Hướng Dẫn, hầu hết bằng cấp của họ đã quá cũ (có lẽ thập niên 60 hay 70 gì đó), kiến thức khoa học kỹ thuật và cả về kinh tế xã hội thay đổi như vũ bảo, nếu không cập nhật thì lỗi thời. Thứ hai đòi hỏi nghiên cứu sinh phải thông thạo ngoại ngữ đặc biệt là tiếng Anh, mới có thể tiếp cận tài liệu mới nhất từ nước ngoài và phải biết công trình của mình "có trùng lắp" với ai không. Tuy nhiên Việt Nam có thể đào tạo cao học bằng cách mời các chuyên gia hay giáo sư giỏi giảng dạy và đồng thời làm giáo sư hướng dẫn cho nghiên cứu sinh VN, đồng thời phối hợp với các trường Đại Học có uy tín của nước ngoài tham gia quy trình đào tạo.

Lê Viết Đạm
0

“Ví dụ việc công bố các nghiên cứu ở các tạp chí “peer-review” (tạm dịch: bài nghiên cứu được đánh giá bởi chuyên gia trong chuyên ngành) giả ở Trung Quốc hiện đang được nêu rất nhiều trên báo chí quốc tế.” Trích dẫn bạn cần nêu tên cuả các tạp chí giả được "đánh giá bởi các chuyên gia trong chuyên ngành" đó. Trường hợp đó có phổ biến hay không? Ở Mỹ cũng có nhiều trường đại học MA, báo chí trong nc cũng đưa tin ầm ĩ rồi. Có quốc tế mà nghèo nàn lạc hậu so với người ta thì ích gì.

HLong
0

Nếu là nghiên cứu có tính cách mạng , đột phá thì nên nghĩ cho kỹ công bố hay không! Chỉ công bố ở dạng patent hoặc là khái niệm , còn nếu dấu được thì không cần công bố.Hám gì cái bằng Ts ? Hãy biến đề tài thành cái cụ thể mà thị trường cần.

Bách khoa
6

Bình tĩnh lại đi. Nồi nào vào vung ấy thôi, không theo được Tây đâu. Mà chúng ta cũng không nên và không thể theo Tây vì mấy lẽ sau: 1. Điều kiện vật chất không thể bằng Tây, sao lại đặt vấn đề chất lượng bằng Tây 2. Cái Tây cần chưa chắc ta đã cần, chí ít là trong hiện tại. Ví dụ, chúng ta chưa thực sự cần công nghệ nano bằng công nghệ làm cho gạo ngon hơn, xuất khẩu được giá cao hơn... Vì vậy, hãy mạnh dạn đánh giá các luận án tiến sĩ phù hợp điều kiện Việt Nam và làm cho nghiêm túc. Như thế đã tốt lắm rồi.

Thanh Hà
0

Đồng ý với ý kién của Bách Khoa. Mà nói cho cùng có phải cơ sở đào tạo nào cũng có được điều kiện vật chất để nghiên cứu như cái họi nghiên cứu nano đâu.

Trung Thành
27

Thực ra nếu các nghiên cứu có đóng góp cho KHCN, hay mang lại lợi ích cho xã hội, nhân dân hay doanh nghiệp, thì cũng chẳng cần công bố quốc tế, nhưng công bố quốc tế lại là thước đo đánh giá chất lượng nghiên cứu của các giảng viên hay các tổ chức KHCN nên cần có nhiều hướng đánh giá nghiên cứu khác nhau.

TS Trần Đình Bá - Thủ khoa Bộ Đại học 1987
13

Luận án Tiến sỹ phải là Nghiên cứu khoa học mang lại giá trị kinh tế XH tầm Quốc gia và Quốc tế , đột phá vào những lĩnh vực nóng bỏng ở VN như là Đường sắt , Hàng không , Năng lượng , Môi trường , Y tế , sinh học . Nghiên cứu phải có giải thưởng Quốc gia hoặc phải thi đề tài tầm quốc gia mà không phải làm theo “ đơn đặt hàng “ của GS hướng dẫn để tránh tình trạng số lượng đề tài TS tăng cấp số nhân theo kiểu “ nhân bản vô tính “ , Đề tài phải công khai cho tất cả các nhà khoa học và nhân dân phản biện về : Tên để tài – Lĩnh vực – tính sáng tạo, sáng kiến – hiệu quả mang lại cho cộng đồng – công bố trên tạp chí KH ít nhất là trong nước . Luận án TS phải mang tính Đột phá sáng tạo , táo bạo và bảo vệ thuyết phục được các nhà khoa học . TS Trần Đình Bá – Tác giả luận án TS “ Giải pháp hiện đại ĐSQG 1.435 TĐC “ – giải thưởng Quốc gia 2008 , Thủ khoa toàn quốc về Kiến trúc xanh – kiến trúc Nhiệt đới 2008

Xem thêm bình luận
Tin khác