Được quan tâm

Kế “viễn giao cận công” của TQ sẽ không lòe bịp được tất cả

Giáo dục Quốc phòng

ThS. Vũ Hải Thanh Viện Khoa học xã hội nhân văn quân sự - BQP

(GDVN) - Và khi ấy, ai cũng biết, một con voi cần nhiều bao nhiêu thức ăn, nước uống để sống qua một ngày so với một con hổ.

Chiến lược “xung đột có kiểm soát” của Trung Quốc 

Ảnh tư liệu về chiến tranh biên giới chống quân Trung Quốc xâm lược năm 1979 ở biên giới phía Bắc

Đã từ lâu rồi, nhiều nhà nghiên cứu chiến lược quốc tế đã dần manh nha nghe ngóng, tìm hiểu, rồi nghiên cứu và đi đến nhận định: sự “trỗi dậy” của Trung Quốc sẽ bao gồm cả việc giành giật các lợi ích với các nước trên thế giới.

Trong đó, các địch thủ đầu tiên sẽ là các nước lân cận theo kế sách “viễn giao cận công” đã có từ thời Xuân Thu - Chiến Quốc. Đến cuối thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI, họ đã phát triển kế sách ấy lên thành chiến lược “xung đột có kiểm soát”. Chiến lược “xung đột có kiểm soát” ấy là gì? Nó có chắc chắn thành công trong thế kỷ XXI này?

Thứ nhất, kiểm soát về phạm vi xung đột

Bản thân kế sách “viễn giao cận công” đã ẩn chứa mầm mống của chiến lược “xung đột có kiểm soát”. Bởi lẽ, “viễn giao” tức là giao hòa, giao hiếu thân thiện với các nước ở xa.

Từ đó, đặt các nước ở xa ra ngoài vòng xung đột, thực hiện kiểm soát phạm vi đầu tiên của xung đột, đó là chỉ với một (hoặc một vài) nước lân cận. Và “cận công” tức là chỉ tấn công địch thủ ở gần, càng nói rõ hơn sự mong muốn kiểm soát xung đột ấy về phạm vi.

Bước tiếp theo trong kiểm soát về phạm vi, đó là dự kiến và tiến hành xung đột xảy ra trong phạm vi một vùng lãnh thổ nhất định (đất liền, biển, đảo, không gian…). Chứ hoàn toàn không phải là một cuộc xung đột tổng lực với đối phương. Vì họ còn phải để dành và củng cố lực lượng cũng như các tài sản quân sự của họ cho các lần “cận công” tiếp theo.

Thứ hai, là kiểm soát về thời gian xung đột

Thời gian họ thích thường càng ngắn càng tốt, không hề mong muốn kéo dài. Vì còn phải dành thời gian cho các lần “cận công” tiếp theo. Đồng thời, thời gian xung đột kéo dài sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới uy tín ngoại giao, sức chịu đựng của dân chúng và binh lính cũng như nền kinh tế.

Thứ ba, là kiểm soát về mức độ thiệt hại

Thiệt hại do xung đột trong giới hạn chịu đựng được: sẽ dự kiến và chấp nhận thiệt hại bao nhiêu về nhân mạng binh lính của họ, về số tài sản quân sự (máy bay, tàu chiến, xe tăng, pháo binh, tên lửa…), về chi phí kinh tế, về sự ổn định kinh tế, chính trị trong nước, về tổn hại uy tín trước thế giới (chúng ta không nên nghĩ họ không sợ tổn hại uy tín, vì họ đã phải dùng rất nhiều tiền bạc và công sức để mua chuộc và lừa bịp cả thế giới, để “viễn giao” tạo uy tín giả cho họ).

Tuy nhiên, chiến lược “xung đột có kiểm soát” mới chỉ là ý muốn chủ quan của kẻ tính toán sẽ chơi với luật chơi do mình tạo ra. Nhưng các địch thủ đang chịu sự “cận công” của họ có cho họ kiểm soát xung đột hay không, có chấp nhận luật chơi do Trung Quốc đặt ra hay không lại là chuyện hoàn toàn khác.

Điểm yếu xuyên suốt của chiến lược “xung đột có kiểm soát” trong thế kỷ XXI này là tính bất khả thi của ý tưởng kiểm soát xung đột. Khi nào các địch thủ của Trung Quốc không cho Trung Quốc kiểm soát được xung đột ấy (trên ba tiêu chí kiểm soát xung đột đã nêu ở trên) Trung Quốc sẽ thất bại. Thực tiễn cuộc chiến tranh Xô - Trung năm 1969 đã chứng minh điều đó.

1, tính bất khả thi về kiểm soát phạm vi xung đột

Các nước bị “cận công” sẽ tìm đến các liên minh, các sự hỗ trợ khác, họ cũng sẽ “viễn giao” với các nước khác vì ai cũng biết rằng Trung Quốc có quá nhiều kẻ thù và ít nhất thì trong chiến tranh, không có một sự hỗ trợ nào là thừa và kẻ thù của kẻ thù là bạn.

Đồng thời, các nước mà Trung Quốc muốn “viễn giao” cũng nhận ra rằng với sự bành trướng bá quyền không ngừng của kẻ muốn “bình thiên hạ” thì không mấy thời gian mà họ sẽ không còn là “viễn” với Trung Quốc nữa. Khi ấy, họ sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của kẻ luôn lấy “cận công” làm lẽ sống.

Khi cỗ máy chiến tranh đã vận hành thì khó có ai có thể ngăn nó lại, khi chủ nghĩa dân tộc đã lên cao, nó sẽ dẫn đến cuộc chiến tổng lực. Ý tưởng kiểm soát xung đột trong một phạm vi lãnh thổ nhất định sẽ trở nên bất khả thi.

2, tính bất khả thi về kiểm soát thời gian xung đột

Sẽ không có địch thủ nào của Trung Quốc có ý định “dốc túi đánh một trận cuối” với Trung Quốc, để Trung Quốc có thể kiểm soát về thời gian xung đột theo cách càng ngắn càng tốt mà họ muốn.

Cuộc xung đột sẽ dai dẳng, một vài tháng, một vài năm, một vài đời người. Thế giới đã chẳng từng chứng kiến người Do Thái đã giành lại được quê hương, đất nước sau hơn 2000 năm lưu lạc đó sao; hay như dân tộc Việt Nam đã đánh đuổi được bọn phong kiến phương Bắc xâm lược và giành lại được nền độc lập tự chủ sau cả ngàn năm anh dũng, kiên cường nổi dậy đấu tranh chống Bắc thuộc đó sao.

Nga - Trung Quốc ký thỏa thuận khí đốt trị giá hàng trăm tỷ USD trong tháng 5 năm 2014

Và khi ấy, ai cũng biết, một con voi cần nhiều bao nhiêu thức ăn, nước uống để sống qua một ngày so với một con hổ.

Xung đột nổ ra, các tuyến đường biển sẽ bị phỏng tỏa, kinh tế Trung Quốc sẽ suy sụp nhanh hơn nhiều so với các địch thủ của họ, Trung quốc sẽ sa lầy, như bao cuộc chiến sa lầy khác. Thế giới sẽ phản ứng, nhân dân Trung Quốc sẽ phản ứng…

3, tính bất khả thi về kiểm soát mức độ thiệt hại

Mức độ thiệt hại trong xung đột của một bên luôn tỉ lệ nghịch với sức mạnh tổng hợp của bên đó và tỷ lệ thuận với sức mạnh tổng hợp của đối phương (gồm cả lực lượng, phương tiện, nghệ thuật tác chiến, ý chí chiến đấu…).

Tuy nhiên, sức mạnh tổng hợp của một quốc gia chỉ thực sự bộc lộ khi xung đột đã nổ ra, không thể tính toán trước được. Ngay như lịch sử Trung Quốc cổ đại cũng đã chứng kiến trong trận chiến Phì Thủy, hơn 100 vạn quân của nước Tần đã bị 10 vạn quân của nước Tấn đánh cho tan tác …

Tóm lại, nếu xung đột nổ ra, các địch thủ của Trung Quốc sẽ rất khó khăn để thắng được người khổng lồ Trung Quốc. Nhưng họ cũng sẽ không bao giờ thua, vì chắc chắn nó sẽ là một cuộc xung đột không thể kiểm soát.

Xung đột sẽ không giải quyết được vấn đề tranh chấp lãnh thổ, dù sao đi nữa, cuối cùng, các bên sẽ vẫn phải ngồi lại với nhau, để đàm phán song phương hoặc để trọng tài phân xử. Khi ấy, tranh chấp mới được giải quyết triệt để.

ThS. Vũ Hải Thanh Viện Khoa học xã hội nhân văn quân sự - BQP
Từ khóa :
Kế , “viễn giao , cận công , ” của TQ sẽ không lòe bịp được tất cả
Kế “viễn giao cận công” của TQ sẽ không lòe bịp được tất cả
Bình luận
Anh Trang Trong Nuoc
0

Bài viết đã khái quát nhất "sự trỗi dậy, giấc mơ Trung Hoa" hay "viễn giao, cận công"... thời phong kiến rất hợp nhưng trước "thời đại thông tin" không còn phù hợp. Quá khứ thua 01 hoặc 2 trận chết từ 30 đến 100 vạn quân thì rút về không ai hay nhưng nay thì khác trước ... nếu lặp lại thì bị chia cắt 10 hay 20 nước... "giấc mơ Trung Hoa" trở thành thảm hoạ TQ....

VienTuong
2

"Sự trỗi dậy, giấc mơ Trung Hoa" hay gì gì đó của Trung quốc là ảo tưởng của các lãnh đạo "tay mơ" Trung quốc, nhằm muốn chia sẽ quyền lợi quốc tế trên nhiều lĩnh vực, đồng thời cân bằng quyền lực, nâng tầm ảnh hưởng so với 2 thế lực đã có là Mỹ và Nga, tạo thế chân vạc như trong " tam quốc chí". Nhưng những sách lược và hành động của họ lại không hợp lòng người, không thuận ý trời, nên họ làm sao có được thiên hạ như 2 quốc gia kia. Đúng là mơ giữa ban ngày.

phuongnguyen
1

hay , bài báo quá hay . đã phân tích một cách sâu sắc về âm mưu và thủ đoạn nham hiểm của chủ nghĩa bành trướng bá quyền của bắc kinh.với những tính toán và vận dụng kế sách để đạt được mộng bá quyền ở khu vực châu á.nhưng sự tính toán của chủ nghĩa ấy ko còn phù hợp với thế kỷ 21 này nữa.cảm ơn tác giả và ban biên tâp đã có nhưng bài viết thât giá trị , với phản hồi của bạn thanh bạch thì tôi có thắc mắc ko biết năm nay bạn bao nhiêu tuổi...sự xâm lược của trung quốc ngày 17 tháng 2 năm 1979,

Hoàng
21

Vừa rồi báo giáo dục mới có bài viết chất lượng nhưng lại phải gỡ xuống. Tôi thấy chỉ báo giáo dục là hay có những bài viết chất lượng. Các phóng viên báo giáo dục đừng đánh mất mình nhé. Nhiều tiền, nhiều quyền rồi cũng chết. Bản thân tôi đánh giá báo giáo dục đứng về phía dân nhiều hơn quan, hãy phát huy nhé. Chúc ban biên tập báo sức khỏe để đánh bọn bành trướng và bọn quan tham, góp phần xây dựng Việt nam cường thịnh. Tôi biết bào giáo dục có nhiều kẻ thù lắm, nhưng đừng run ngòi bút nhé

Văn Hoàng Minh
8

Điều đáng suy ngẫm là người Do thái giành được độc lập sau 2000 năm và vươn lên mạnh mẽ về nhiều mặt. Chúng ta giành được độc lập sau 1000 năm bắc thuộc nhưng sau đó anh "láng giềng" này luôn ngấp ngó cả món "cơm nguội" của nhà chúng ta mà gây sự. Mong các nhà chiến lược và hoạch định chính sách của đất nước hãy tìm một kế vẹn toàn nhất có thể để thoát khỏi cái nhìn thèm khát của anh ta. Muốn vậy, chỉ có một cách là ta phải vươn lên mạnh mẽ hơn như người Do thái ấy người Nhật bản.

Thanh Bạch
20

Tôi chưa nghe thấy đài, ti vi, báo chí của Việt Nam nói đến cuộc chiến tranh giữa Việt nam với Trung Quốc năm 1979 bao giờ; mà chỉ nghe thấy Việt nam với Trung Quốc là bạn tốt bằng 16 chữ vàng nổi hòa quyện cùng 4 tốt.

tâm tĩnh
5

cùng chế độ nên các thông tin bị bưng bít lại . ai nói ra trảm thì ai dám manh mún nói ra.

Do ha La
4

Việt Nam từng thắng lớn ngày 12-7-1984 tại núi đất 1509 tỉnh Hà Giang nên Trung Quốc sợ Việt Nam lại thắng lớn như ba chục năm trước nữa!!!

Xem thêm bình luận
Tin khác