Phỉ báng lịch sử - không đơn giản là sự ít học

Góc nhìn

XUÂN DƯƠNG

(GDVN) - Lịch sử không thể được dùng như một công cụ ngụy biện hay trang điểm cho những ý đồ đen tối phản bội dân tộc, đất nước.

Lịch sử chỉ có hai màu đen và trắng, tô màu cho lịch sử nhằm trộn lẫn trắng đen chỉ là những trò chơi chính trị mà đôi khi những kẻ cuồng tín bị biến thành con tốt thí.

Phát biểu tại Cộng hòa Liên bang Đức ngày 8/1/2015, Thủ tướng Ukraina Arseny Yatsenyuk cho rằng trong chiến tranh thế giới lần thứ 2 “Liên Xô xâm lược Đức và Ukraine”. [1]

Đáp lại, Tổng thống Nga Vladimir Putin nói “Đằng sau những nỗ lực này thường là sự thèm muốn giấu che nỗi xấu hổ riêng của họ, nỗi xấu hổ của sự hèn nhát, đạo đức giả và phản bội…”.[2] 

Mũ chụp quá tai, hay bệnh mới "ỡm ờ giả mù giả điếc"

(GDVN) - Việc nhiều người có trách nhiệm “ngạc nhiên” trước thông tin báo chí đăng tải phải chăng là một căn bệnh trầm kha mà dư luận gọi là “công chức cắp ô”.

Đem quân xâm lược Việt Nam, Đặng Tiểu Bình nói “đó là phản kích tự vệ”.

Những kẻ cực đoan ở Campuchia ngày nay đã nhanh chóng quên đi nạn diệt chủng mà Polpot gây ra cho dân tộc mình khi vu cáo Việt Nam xâm lược.

Người ta thường phủ hoa lên quan tài để tỏ lòng thương tiếc người quá cố, nhưng phủ hoa lên lịch sử để xóa nhòa tội ác thì lại chính là tội ác. 

Lịch sử không thể được dùng như một công cụ ngụy biện hay trang điểm cho những ý đồ đen tối phản bội dân tộc, đất nước.

Những ngày này, người Việt trong nước và gần năm triệu kiều bào ở nước ngoài nói nhiều về hòa hợp, hòa giải dân tộc, tất nhiên vẫn có những tiếng nói khác biệt cất lên từ một số ít người ở nơi này, nơi khác. 

Biểu đạt chính kiến là quyền của mỗi người, phê phán những yếu kém trong điều hành vĩ mô là chuyện bình thường, nhưng phỉ báng lịch sử thì không được phép.

Vậy thì nên nhìn nhận thế nào về triển lãm “Hoa nơi chiến trường” mà một số người làm nghề kinh doanh hoa ở phường Bến Nghé quận 1 TP Hồ Chí Minh vừa thực hiện? Có hai vấn đề cần phải làm sáng tỏ, người kinh doanh và cơ quan quản lý.

Có câu nói mà hầu như mọi người biết “nhiệt tình cộng với ngu dốt bằng phá hoại”, với “Hoa nơi chiến trường” cần phải hiểu khác đi một chút. 

“Nhiệt tình” được biến tướng dưới vỏ bọc “từ thiện” còn “ngu dốt” thì được phủ bởi những cành hoa. Liệu những lời giải thích của người tổ chức kinh doanh kiểu này có che dấu một mục đích nào đó giống như là một sự phá hoại được che đậy dưới vỏ bọc từ thiện và ngu dốt?

Với kẻ thù, người Việt luôn chủ trương “khép lại quá khứ, nhìn về tương lai”, vết thương chiến tranh trên đất mẹ Việt Nam đã dần được chữa khỏi, thù hận đang được thay thế bởi sự bao dung, vị tha. 

Nhưng liệu có ai không kìm được sự phẫn nộ khi nhìn tên lính đạp vào người đàn ông bị lột quần áo nằm dưới đất dù bàn chân tội ác ấy được che phủ bởi những bông hoa? 

Các lực lượng chức năng tháo dỡ ảnh bị xuyên tạc, rào thép gai ở triển lãm trái phép Hoa nơi chiến trường. Ảnh Tuổi trẻ

Sự xuống cấp văn hóa không bó hẹp trong phạm vi “một bộ phận không nhỏ” mà phát triển khá mạnh ở nhiều cơ sở và cá nhân làm nghề kinh doanh. Chuyện những con ruồi trong chai nước giải khát, chuyện bơm nước vào động vật giết mổ, chuyện sữa bột biến thành sữa tươi… và nay là chuyện “Hoa nơi chiến trường”.Và liệu có ai sẵn sàng nhận những đồng tiền “từ thiện” có được từ sự kinh doanh trên nỗi đau chiến tranh mà cửa hàng Flower Box (số 74E Hai Bà Trưng, P. Bến Nghé, Q.1, TP.HCM) quảng bá?

Người kinh doanh có tâm, có học không ai biến tướng những bức ảnh dã man như vậy quảng bá rộng rãi cho công chúng. Trước khi lồng khung treo nó lên, họ có tự hỏi người xem thu nhận được gì từ những bức ảnh đó hay là họ hài lòng với “thành quả” lao động của mình?

Nhà báo Kim Dung viết trên blog của mình như sau “Dù mong muốn một điều tốt đẹp, thì cũng không thể là cái tư duy vớ vẩn, ngu dốt đến độ này”. Người viết cho rằng ý kiến của chị Kim Dung là hoàn toàn xác đáng.

Kho tàng tục ngữ, châm ngôn Việt Nam có câu “nó lú có chú nó khôn”, với những người kinh doanh đến độ lú lẫn như Công ty Thuận Lê, lẽ ra “chú nó” tức là chính quyền cơ sở phải tỉnh táo, phải ngăn chặn ngay trước khi sự dốt nát ấy kịp biến tướng thành những bông hoa để mà phun ra từ nòng súng.

Thói “công quyền”

(GDVN) - “Thói công quyền” không phải là thói xấu của người Việt, nó thuộc về “một bộ phận không nhỏ” có thể vạch mặt, chỉ tên, nhưng quan trọng là ai làm

Địa bàn một phường không phải là quá lớn, tuần tra một vòng bằng xe gắn máy có lẽ chỉ mất chút thời gian, thế mà chỉ khi “những hình ảnh này lan truyền, cộng đồng mạng đã bày tỏ phẫn nộ và phản ứng quyết liệt cho rằng phản cảm, báng bổ lịch sử không chấp nhận được…”

Rồi sự việc lan truyền ra khắp cả nước, đến mức hai vị lãnh đạo cấp cao trong quản lý văn hóa tư tưởng, tuyên truyền và quản lý báo chí phải lên tiếng thì tối 19/4 chính quyền địa phương mới vào cuộc tạm thu giữ toàn bộ những bức ảnh và ấn phẩm trưng bày”.

“Nó lú” nên sẽ bị xử lý vi phạm hành chính, còn “chú nó” có bị xử lý không? Một sự việc có thể nói là vô văn hóa xảy ra ngay tại trung tâm thành phố mà chỉ khi “cộng đồng mạng bày tỏ phẫn nộ” thì chính quyền phường, quận mới biết vậy họ ngồi đó để làm gì?

Chính quyền cấp phường, xã là nơi gần dân nhất, ở một số xã người ta ăn chặn tiền cứu trợ thiên tai, mì tôm, gà, nhím… của người nghèo, cũng may là chưa có phường nào ở thành phố lại khuyến khích người dân chăn nuôi gà, nhím!

Baodatviet.vn ngày 16/12/2013 có bài “1 phường có 400 cán bộ hưởng lương”[3]. Bài báo cho biết tỉnh Quảng Ninh có hơn một triệu dân, nhưng có đến hàng vạn người được hưởng lương từ ngân sách. Mỗi năm tỉnh này phải chi trả lương hàng nghìn tỉ đồng. 

Quảng Ninh chắc không phải là trường hợp cá biệt, không biết phường Bến Nghé TP Hồ Chí Minh có số cán bộ hưởng lương kiểu như cấp phường xã ở Quảng Ninh hay không? 

Song điều không nghi ngờ là vụ “Hoa nơi chiến trường” chính là một dẫn chứng bác lại ý kiến của một vị Bộ trưởng khi ông cho rằng “chỉ khoảng 1% cán bộ, công chức không làm được việc, còn chuyện 30% người ngồi chơi chỉ là tin đồn” [4].

Xử lý nghiêm khắc công ty Thuận Lê phải đi kèm với xử lý nghiêm khắc sự yếu kém của đội ngũ cán bộ cơ sở, còn nếu mà chỉ “nghiêm túc rút kinh nghiệm” hay “nghiêm túc viết kiểm điểm” thì biết đâu sau “Hoa nơi chiến trường” sẽ xuất hiện những biến tướng khó lường về “Hoa” mà những người theo khuynh hướng “tham có văn hóa” mong muốn tận dụng?

Tiếng chuông báo động đã được gióng qua bài Mũ chụp quá tai, hay bệnh mới ỡm ờ giả mù giả điếc. [5]

Tài liệu tham khảo:

[1] http://baodatviet.vn/the-gioi/quan-he-quoc-te/ukraine-noi-loan-chau-au-tra-gia-vi-chu-nghia-phat-xit-3264502/

[2] http://motthegioi.vn/quoc-te/khung-hoang-ukraine/tong-thong-nga-putin-trach-ukraine-va-ba-lan-vo-dao-duc-165684.html

[3] http://baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/tin-tuc-thoi-su/quang-ninh-1-phuong-co-400-can-bo-huong-luong-2362212/

[4] http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/chi-1-can-bo-cong-chuc-khong-hoan-thanh-nhiem-vu-2882984.html 

[5] http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Mu-chup-qua-tai-hay-benh-moi-om-o-gia-mu-gia-diec-post157531.gd

XUÂN DƯƠNG
Từ khóa :
phỉ báng lịch sử , ít học , lịch sử , đen và trắng , giáo dục việt nam , triển lãm ảnh , hoa nơi chiến trường , từ thiện , cán bộ , 40 năm , thống nhất , hàng hoa
Phỉ báng lịch sử - không đơn giản là sự ít học
Chủ đề : Góc nhìn
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Nông Dân Tôi
0

Phỉ báng Lịch sử là những người học cao, họ có đủ tư duy biện luận và được sự tài trợ ngầm nào đó với ý đồ gây dụng một cuộc chiến lâu dài. Mà xã hội đương đại đang phát triển tốt đẹp đi đúng tính chất tinh hoa của dân tộc họ

Lê Tuyến
2

Bài viết rất hay, mang tính giáo dục rất cao!

dongho
26

Bản chất của chiến tranh là đối kháng, tìm mọi cách để tiêu diệt đối phương và giành chiến thắng cho mình. Vấn đề là có còn cách nào để tránh chiến tranh không? Nếu đánh nhau thì đánh vì mục đích gì? Đánh vì đất nước hay đánh vì một nhóm người ? Nếu đánh vì sự tồn vong của đất nước, vì sụ hùng cường của đất nước, điều đó chỉ có thời gian và những việc làm thực tế mới có câu trả lời đúng .Trên thế giới có một số nước luôn tự cho mình là tài giỏi, là đúng đắn, luôn tự tôn tự đại, luôn cho vị thế của mình ngày một nâng cao,......, thực tế thế nào thì ai cũng thấy. Dân trí bây giờ cao rồi, nói để ru tai nhau, để lừa phỉnh, bịp bợm cũng chỉ mua vui được một vài trống canh.

Biển Đông
19

Một số bạn học nhiều nhưng có lẽ là học lệch nên nhận thức lùn quá, không phân biệt được thế nào là Nghệ Thuật Vì Cuộc Sống, không phân biệt được thế nào là Tự Do Trong Khuôn Khổ. Các bạn ấy bênh vực "đó là kinh doanh", "không thích thì đừng đến" thậm chí còn gây mất đoàn kết dân tộc khi nói "sự thực thì sao" (Ý muốn bênh vực chính quyền miền Nam không phải ngụy đấy!). Nếu hiểu theo cách của các bạn thì không cần cấm tiêm hóa chất vào thực phẩm (đấy là kinh doanh, không thích thì đừng ăn) không cần cấm buôn ma túy (Không thích thì đừng tiêm)... Nếu các bạn ấy là họa sỹ, có lẽ các bạn ấy vẽ Luyện cầm hoa quệt vào bố mẹ và cháu bé trong tiệm vàng. Các em gái (nữ sinh đánh nhau) cầm hoa vuốt lên đầu nhau. Máy bay Mỹ thả gạo và bánh mỳ xuống Khâm Thiên chăng???!!! Xin nói với các bạn: Đừng nhân danh tự do cá nhân mà phỉ báng cả một dân tộc.

phú dân
5

40 năm đã qua, vết thương chiến tranh đã lên da non dù chưa lành hẳn ta nên khép lại quá khứ đi. cùng chung tay xây dựng đất nước cho dân giàu nước mạnh sánh cùng khu vực. hòa hợp hòa giải mà chúng ta cứ tranh luận đúng sai làm gì trong khi các nước quanh ta đã đi đến đâu? và ta đang ở đâu? tranh luận quá khứ có làm ta giàu lên dân ta có ấm no hơn, đồng bào có hạnh phúc hơn không? là người trẻ hãy gác lại đi cùng một lòng hướng về phía trước.

hongky
22

Chúng ta hay sa đà nâng quan điểm hoặc chụp mũ sự việc, ít khi chúng ta xem xét trên góc độ chuyên môn, tôi nghĩ đơn giản họ là doanh nghiệp kinh doanh trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, họ được quyền có ý tưởng sáng tạo, nhưng ý tưởng sự sáng tạo tốt hay sấu, thành công hay thất bại họ là người chịu trách nhiệm đầu tiên, hy vọng rằng chúng ta có cách nhìn nhân văn hơn.

Hoàng Huy
0

Xin nhớ rằng, nghệ cần sự "điên" của nó, mà điên là điên nghệ thuật chớ không phải điên của bệnh

hongky
14

Thưa bạn Tran Quoc dân, có thể tôi vô cảm? Nhưng không vô cảm đến mức lấy cái ác này để biện minh cho một sự việc khác, trong tự do sáng tạo có tốt và chưa tốt, những ý tưởng có lợi cho xã hội thì được xã hội vinh danh còn chưa tốt phản ứng là việc bình thường họ sẽ điều chỉnh cho những lần sau, chúng ta nên tránh nâng quan điểm hoặc chụp mũ họ, nhiều khi khoác cho họ chiếc áo quá khổ không phù hợp, chỉ là ý kiến cá nhân không liên quan đến vụ này.

Xem thêm bình luận
Tin khác