Rửa ghế hay con đường tẩu tán sai phạm?

Xã hội

Trương Khắc Trà

(GDVN) - Đối với trộm cắp vặt thì chúng quẳng con dao, đem bán hoặc cầm cố tài sản, còn với những kẻ cắp đội lốt “quan phụ mẫu” thì họ “rửa ghế” để tẩu tán sai phạm.

Khoa học hình sự dùng thuật ngữ “rửa tiền” để mô tả những hoạt động được tiến hành nhằm cố ý hợp thức hóa những khoản tiền, tài sản có nguồn gốc từ các hành vi phạm tội.

Theo các sử gia, thương nhân Trung Hoa đã biết đến thủ thuật “rửa tiền” hơn ba ngàn năm trước để tránh thuế của triều đình.

Tuy nhiên, hoạt động này đã bùng nổ với toàn cầu hóa, gây nhiều hậu quả nghiêm trọng về kinh tế và xã hội, đặc biệt ở các nước đang phát triển hoặc chuyển tiếp.

Ngày nay, hoạt động “rửa tiền” còn mạnh bạo và phổ biến hơn, giả dụ, một ông quan tham nhũng, đục khoét của công đem tiền mua biệt thự, lâu đài, chi phí cho con cái học hành tận nước ngoài, hoặc mở những tài khoản ngân hàng đứng tên người khác… đó chính là hoạt động “rửa tiền”.

Rửa tiền (Ảnh: infonet.vn).

Nói một cách ngắn gọn, lấy tiền của nhân dân rồi “phù phép” thành của mình thì gọi là “rửa tiền”.

Nói về “rửa ghế”, đây không phải là một động từ mà là một tính từ mô tả trạng thái, tính chất của sự việc, đó là tình trạng “nhảy cóc” qua nhiều vị trí chức vụ khác nhau nhưng khi gặp “trục trặc” ở khâu nào đó khiến cơ quan chức năng vào cuộc thì sai phạm ở những chiếc “ghế cũ” mới lòi ra.

Binh pháp quan trường, kế thứ 6 – “Đòn gió bẻ măng”

Hiện tượng này gieo vào suy nghĩ của nhiều người nghi vấn: Phải chăng đã xuất hiện tình trạng “tẩu tán” sai phạm bằng cách nhảy lên những vị trí chức vụ khác nhau?

Và ở chức vụ mới, “ghế mới” đương sự lại khoác tấm áo mới bóng bẩy để tha hồ tung hoành ngang dọc, để rồi những sai phạm “lót đường” trước đây sẽ tan tành theo năm tháng!?

Dĩ nhiên, những người thăng tiến bằng năng lực, trình độ, dù nhanh đến mức nào thì không gọi là “nhảy ghế” hoặc “rửa ghế” theo nghĩa bóng.

Vụ việc Trịnh Xuân Thanh vỡ lở từ chiếc Lexus mang biển xanh làm “nhức mắt” thiên hạ, và kết quả là một đại án tham nhũng kinh thiên động địa bị phanh phui cùng một loạt các tên tuổi có “máu mặt”.

Một trong những diễn tiến của vụ án khiến dư luận đặc biệt quan tâm là mặc dù ở chức vụ, cương vị nào ông Thanh cũng gây ra sai phạm, thất thoát lớn nhưng sự nghiệp của ông ta không những không chùng lại mà càng phất nhanh như diều gặp gió, “kinh” qua nhiều vị trí, đỉnh điểm là Phó Chủ tịch tỉnh và trúng cử Đại biểu Quốc hội khóa XII.

Nếu không có cái “tuýt còi” kịp thời của Tổng Bí thư và các cơ quan chuyên trách thì chắc giờ này ông ta vẫn chễm chệ ở phòng Diên Hồng – đại diện cho nhân dân bàn quốc gia đại sự.

Dư luận chắc chưa quên cái nhà máy đầy tai tiếng, đó là Xơ sợi Polyester Đình Vũ – Hải Phòng có vốn đầu tư hàng ngàn tỷ, làm tốn không ít giấy mực của báo chí, bất kể làm ăn bết bát, thua lỗ chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ, nhưng “tác giả” của “tác phẩm” này vẫn “thăng quan tiến chức” đều đều.   

Thậm chí coi thường kỷ cương, tự ý vắng mặt nhiều ngày ở nơi làm việc không có lý do!?

Vì sao ông Duy vắng mặt bất thường?

Ai đã chống lưng cho nhân sự này có thể trụ lại lâu ở vị trí cao như vậy? Dư luận thừa tinh tường để biết những “râu ria” liên quan đến ngành dầu khí luôn là nơi rủng rỉnh tiền bạc.

Cụ thể, trong 2 năm sau khi rời khỏi chức vụ Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Hóa dầu và Xơ sợi Dầu khí (PVTex), để lại dự án Nhà máy Xơ sợi Polyester Đình Vũ đối mặt thua lỗ nặng, 2.000 tỷ đồng vốn chủ sở hữu gần như mất, ông Vũ Đình Duy được luân chuyển qua nhiều vị trí khác nhau với những quyết định bổ nhiệm để lại nhiều điều tiếng. [1]

Người Việt có câu thành ngữ “cùng hội cùng thuyền”, có phải vì sợ “chìm thuyền” sẽ chết cả lớn lẫn bé nên cố bưng bít, bao che cho nhau, những “mắt xích” yếu nhất được vá víu bằng cách luân chuyển “đúng quy trình”.

Đó là biểu hiện rõ ràng của lợi ích nhóm, chúng cấu kết với nhau chống lại chính sách, chủ trương của Đảng, pháp luật của Nhà nước, gây mất đoàn kết nội bộ và tạo hình ảnh xấu đối với nhân dân.

Lại thêm một câu chuyện về nhân sự liên quan đến tỉnh Hải Dương - trong khi sự việc Sở Lao động Thương binh và Xã hội tỉnh này có 44 lãnh đạo trong tổng số 46 người đang được làm rõ, mà theo như giải thích của vị Giám đốc Sở này (đã luân chuyển) bổ nhiệm như vậy là… vì nhân dân!?

Có vì nhân dân hay không thì phải đợi kết luận, nhưng xem ra vị lãnh đạo này đã làm nhân dân… nóng đầu!

“Dính nhiều sai phạm vẫn được bổ nhiệm làm lãnh đạo cơ quan chống… tham nhũng” [2], ông Vũ Quang Sang, nguyên Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Bình Giang, được bổ nhiệm làm Phó Chánh Thanh tra tỉnh Hải Dương khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên, bởi ông này đã từng dính sai phạm về tài chính cùng những sai phạm khác.

Theo đó, ông Sang có nhiều sai phạm trong công tác giải phóng mặt bằng, tuyển dụng viên chức ngành giáo dục, bổ nhiệm nhân sự… mà theo kết luận số 88-KL/UBKTT của Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy tỉnh Hải Dương là “trái với quy định của pháp luật hiện hành về quản lý, sử dụng công chức, viên chức”. [3]

Vì sao hai ông lãnh đạo lại vô trách nhiệm, hỗn với dân đến thế?

(GDVN) - Khi một cán bộ lãnh đạo phát biểu thành lời rằng việc làm của mình là “vì cán bộ” thì có thể thấy nói họ “vô trách nhiệm” vẫn còn quá nhẹ.

Các tiêu chuẩn về bổ nhiệm, luân chuyển, đề bạt cán bộ ở đươc quy định rất rõ trong Luật Cán bộ, Công chức và các Chỉ thị, Nghị quyết, Thông tư dưới luật.

Với những tội trạng rõ như ban ngày thì những vị quan trên có thể nhận 1 trong 4 hình thức kỷ luật, cộng với chủ nghĩa lý lịch nặng nề như hiện nay thì đến đời con cháu chưa chắc đã “rửa sạch” chứ đừng nói là nghiễm nhiên thăng chức và… tự nhiên sạch tội.

Năm 2014, có một sự việc liên quan đến nhân sự, tuy cấp thấp nhưng nực cười và ngược đời không kém.

Đó là chuyện ông Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư Đảng ủy xã Chàng Sơn (Thạch Thất- Hà Nội), quyết định tuyển dụng Phí Đình Hưng, và Nguyễn Văn Thiết, là hai trong số 3 tù nhân đang thụ án tù treo theo bản án số 58/2013/HSST vào làm việc tại Uỷ ban Nhân dân xã Chàng Sơn với các vị trí: Phí Đình Hưng làm kế toán, Nguyễn Văn Thiết là tổ trưởng văn phòng. [4]

Sự việc chưa có tiền lệ này khiến ta lầm tưởng nó chỉ xuất hiện đâu đó ở một thế giới khác chứ không phải Việt Nam, nơi muốn vào công chức phải chứng minh được lý lịch “trong sáng” về chính trị, phẩm chất đạo đức chuẩn mực chứ chẳng ai dám nghĩ tù nhân có thể “rửa sạch” tội trạng bằng cách chuyển nghề làm… công chức!

Theo lẽ thường, mỗi khi cần trút bỏ tội trạng thì đương sự phải tẩu tán sai phạm, đối với trộm cắp vặt “đầu trâu mặt ngựa” thì chúng quẳng đi con dao, đem bán hoặc cầm cố tài sản, còn với những kẻ cắp đội lốt “quan phụ mẫu” thì tìm cách “rửa ghế” để tẩu tán sai phạm?.

Tài liệu tham khảo:

[1] http://dantri.com.vn/kinh-doanh/bo-cong-thuong-thua-lo-nghin-ty-van-thang-tien-chong-mat-20160811104628605.htm

[2], [3] http://dantri.com.vn/xa-hoi/dinh-nhieu-sai-pham-van-duoc-bo-nhiem-lam-lanh-dao-co-quan-chong-tham-nhung--20161103112339518.htm

[4] http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/thue-tu-nhan-lam-can-bo-va-chuyen-la-nuoc-viet-198079.html

Trương Khắc Trà
Từ khóa :
lợi ích nhóm , rửa tiền , tham nhũng , Trịnh Xuân Thanh , Tổng bí thư
Rửa ghế hay con đường tẩu tán sai phạm?
Chủ đề : KINH TẾ CHÍNH TRỊ
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Đinh Hồng Thắng
4

phóng viên ở tỉnh mà viết như Xuân Dương, Khắc Trà thì nhận tiền nhuận bút xong rồi về quê bắt cua là cái chắc

Thanh Hoa
10

Công nhận Báo giáo dục có Trương Khắc Trà và Xuân Dương viết những bài rất hay.

quynh lan
13

cảm ơn tác giả, tác giả đã nói đúng những suy nghĩ của người dân

Xem thêm bình luận
Tin khác