Ứng xử thế nào khi học sinh đánh, chửi giáo viên?

Tư vấn pháp luật

Thủy Trúc

(GDVN) - Trong ứng xử sư phạm, người thầy không được phép giận dữ. Khi la mắng không được, giận dữ cũng không cho phép. Ai có thể chia sẻ nỗi khổ này với chúng tôi?

Giáo viên ở các cấp học (tiểu học và hai bậc trung học) hằng ngày luôn phải đối mặt với khá nhiều tình huống ở nhiều cung bậc cảm xúc (vui, dở khóc dở cười và đặc biệt là những cảm xúc tức giận đến tuôn trào).

Nếu không học tính nhẫn, không biết kìm chế sẽ có khá nhiều kết cục buồn xảy ra.

Nhiều giáo viên luôn hết lòng với học sinh (Ảnh minh họa: Mai Khôi / Báo Tuổi Trẻ Thủ Đô)

Những điều này, mấy ai ngoài ngành hiểu được?

Xin được chia sẻ những tình huống “hỏa bốc trên đầu”

Trong khi cả lớp đang làm bài, em H. một học sinh lớp 4 cứ ngồi chọc phá bạn.

Giáo viên nhắc nhở liên tục và yêu cầu H. ngồi học cho nghiêm túc.

Thế nhưng bỏ ngoài tai lời nói của cô. H. tiếp tục có những hành động thách thức giáo viên.

Cô M. yêu cầu H. đứng lên, phải mấy phút sau, H. miễn cưỡng đứng dậy nhìn cô với ánh mắt chẳng lấy gì thiện cảm.

Cô bước đi, H. buông một câu chửi vừa đủ nghe “Đ…mẹ mày”!

Nhiều học sinh ngồi gần đấy thảng thốt quay qua nhìn H. rồi lại nhìn cô giáo chờ đợi một trận lôi đình xảy ra.

Nhưng cô M. nói mình lặng thinh xem chưa nghe câu chửi ấy.

Cuối giờ, cô gọi H. lên nói chuyện…H. cứ lầm lỳ, kênh kênh cái mặt, hỏi gì cũng lặng thinh và nhất quyết không trả lời.

Trò hư, cấp trên đè nén, lương thấp, không tiền... ai còn muốn làm thầy?

Một số giáo viên cho rằng, cô M. xử nhẹ thế nên trò không sợ và có nguy cơ sẽ tái phạm lần sau.

Cũng học sinh này, khi học với một giáo viên trẻ mới ra trường, nhiều lần trong giờ học H. nói chuyện, chọc phá bạn một cách rất tự do.

Cô V. biết H. chính là chủ mưu nên có ý nhắc nhở “Con ngồi học cho nghiêm túc, lần sau còn không chủ ý cô mời con ra khỏi lớp”.

H. tức giận buông câu “Bố khỉ! Nhiều đứa nói chuyện sao nhắc mình tao?”

Cô V. cũng phải tảng lờ như không nghe tiếng chửi và phải nén giận để dạy hết bài.

Cô báo sự việc lên giáo viên chủ nhiệm và Ban Giám hiệu nhà trường để mời phụ huynh làm việc.

Hình thức kỉ luật được áp dụng cũng chỉ là nhắc nhở, rút kinh nghiệm, và thế là đâu lại vào đấy. 

Thầy giáo D. giáo viên dạy một trường trung học cơ sở cho biết, trong giờ học Sử học sinh M. mang sách Anh văn ra làm bài.

Sau nhiều lần nhắc nhở không được, thầy D. mời M. ra khỏi tiết dạy của thầy.

Giờ ra chơi, bất ngờ M. cầm theo cái cây dài đuổi đánh thầy trên sân trường.

Không dám đứng lại vì sợ mình nóng tính sẽ xảy ra chuyện không hay, thầy D. bỏ chạy về phía văn phòng.

Và còn nhiều, rất nhiều những tình huống mà bất kỳ giáo viên nào cũng dễ “bốc hỏa”. Thế nhưng, nhiều thầy cô luôn phải dặn mình, dặn đồng nghiệp nhẫn nhịn hết sức có thể.

Ai có thể chia sẻ nỗi khổ của giáo viên chúng tôi?

Nắm đấm với thầy cô, sự hư hỏng của các ông bố, bà mẹ

Sau khi sự việc xảy ra, Ban Giám hiệu nhà trường, giáo viên chủ nhiệm thường mời phụ huynh học sinh lên làm việc.

Một điểm chung thường thấy, phụ huynh những học sinh này cũng không quan tâm nhiều đến các em.

Chính phụ huynh cũng có những thái độ, lời nói bất cần với nhà trường.

Có người còn phủi trách nhiệm “dạy dỗ học sinh là việc của nhà trường”.

Người tỏ ra thách thức “Nhà trường không dạy được, chúng tôi cho cháu nghỉ học ra làm bụi đời”.

Người lại chẳng cần giấu giếm “Thầy cô dạy dỗ dùm, nó có sợ chúng tôi đâu?”

Xin nói rằng, những học sinh như thế cũng không phải là ít, lớp ít có vài ba em, lớp nhiều có tới dăm em.

Tiến sĩ Bích Hồng giảng viên Trường Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh cho rằng, trong nguyên tắc ứng xử, tính mô phạm giao tiếp có văn hóa và nghệ thuật của giáo viên là nghiêm khắc, thuyết phục và nên biết “mỉm cười bày tỏ sự khoan dung với học sinh phạm lỗi”.

Nếu giáo viên nóng giận, vội vàng xử lý sai, có nghĩa là đổ cái sai từ học sinh sang cái sai cho mình.

Nguyên tắc “vàng” mà Tiến sĩ Hồng khuyên là: “Nếu bạn đúng, bạn không cần nổi giận.

Nếu bạn sai, bạn không có quyền nổi giận”.

Cho nên trong giao tiếp ứng xử sư phạm, đằng nào thì người thầy cũng không thể có sự giận dữ được”. {1}

La mắng không được, giận dữ cũng không cho phép. Ai có thể chia sẻ nỗi khổ này với chúng tôi?

Tài liệu tham khảo:

https://thanhnien.vn/giao-duc/ung-xu-the-nao-khi-tro-bao-thay-la-do-mat-day-1073839.html{1}

Thủy Trúc
Từ khóa :
áp lực nhà giáo , học sinh hư , trách nhiệm , gia đình , nhà trường , thầy cô , lương tâm nhà giáo
Ứng xử thế nào khi học sinh đánh, chửi giáo viên?
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Bình luận
Phạm Sinh
0

Thật khó xử khi lớp học có những trò quá nghịch ngợm hay lấc láo nhưng hãy đặt bản thân vào các em để hiểu và cố gắng thật sự để tìm hiểu nguyên nhân để đưa ra những lời khuyên hiệu quả và hướng các em tới những hoạt động tập thể hoặc thể thao mà các em yêu thích! Các em rất cần sự gd đúng đắn bằng cả tấm lòng của thầy cô!

khainguyen
0

Trong trường hợp thực tế hiện nay, không ít trường học ở Việt Nam tổ chức còn chưa quy cũ thì sao? Tôi không dám khuyên quý vị, mà tôi chỉ nói cách của tôi lúc còn đi dạy tại một trường ở vùng sâu vùng xa thuộc tp HCM. Đó là tôi "làm lơ" những em tôi nghĩ rằng thuộc dạng "mất dạy" hay bất trị. Một khi các em đã không thể hay không muốn học thì tốt nhất xem như các em không tồn tại trong lớp. Đối với tôi học hành thế nào thì điểm số thế ấy, làm không được hoàn toàn thì tôi cho điểm "0". Đừng ai năn nĩ tôi dù chỉ 0.25! Tuy nhiên trước khi "ngó lơ" quý vị thử chủ động trò chuyện với các em xem thế nào cái đã, nếu nhẹ nhàng khuyên bảo được thì nên làm, nên uốn nắn suy nghĩ của các em nếu được. Nên tránh nói nặng các em vì các em xốc nổi dễ có những phản ứng bất lợi cho quý thầy cô.

khainguyen
0

Chúng ta cần thống nhất với nhau một điểm: Bất kỳ môi trường tập thể nào cũng cần có KỸ LUẬT, chính vì vậy mới có các quy tắc buộc tất cả thành viên của tổ chức đó phải tuân theo, nếu không muốn bị chế tài! Nếu không có kỹ luật thì tổ chức đó không thể hoàn thành nhiệm vụ của nó. Nhà trường là một tổ chức có nhiệm vụ giáo dục học sinh cả 3 phương diện: Đức dục (trật tự, ứng xử văn minh), Trí dục ( nắm vững tri thức và thực hành những gì đã học), và Thể dục ( chơi các môn thể thao, rèn luyện sức khỏe). Nếu các thành viên của nhà trường ( học sinh và giáo viên) muốn làm gì thì làm, vô nguyên tắc thì sự hoàn thành nhiệm vụ trở thành bất khả thi. Do đó nhà trường phải có bộ phận giữ an ninh, trách nhiệm của họ bảo vệ trật tự trong trường. Người ngoài vào trường gây rối thì mời ra ngay hay báo cho cảnh sát địa phương tới bắt giử lập tức. Học sinh gây rối thì buộc ra khỏi lớp và xuống văn phòng, đồng thời mời phụ huynh tới. Nếu xét thấy nguy hiểm thì nhờ công an can thiệp. Giáo viên phải có cái quyền TỪ CHỐI DẠY NHỮNG EM KHÔNG MUỐN HỌC. Rõ ràng không vì những con sầu như thế để làm hỏng nồi canh, vì có rất nhiều học sinh cần một không khí học tập có kỹ cương. Nếu cần thì phải loại bỏ những con sâu đó thôi vì quyền lợi họp lý của số đông.

An Hòa
1

Tôi góp thêm: Thầy khảo bài, học trò không thuộc, thầy phê bình, cho điểm kém, trò liền cầm cuốn tập tát vào mặt thầy. May, thầy đỡ kịp, nên chưa nhục lắm, (dù đủ nhục lắm rồi). Sau đó, thầy lơ luôn coi như không có gì xảy ra

Phan Toại
1

Đi dạymà gặp học sinh hỗn hào như thế là đi tong sự nghiệp, nhà trường có học trò như thế, coi như mất thương hiệu. Phải có phg án nào đó, nhịn như vậy có thỏa đáng ko?

Nguyễn Văn Pha
2

Theo tôi, vấn đề đầu tiên là phải giữ nghiêm kỷ luật của nhà trường và của lớp, xây dựng và bảo vệ được cái UY của giáo viên. Nhiều khi sợ động chạm, sợ mất điểm thi đua, nhà trường không dám làm căng nên để học sinh nhờn luật, thầy cô mỗi người một tính, có người chịu nhịn, có người thiếu chữ nhẫn nên gặp những trường hợp như trên thường nổi cáu. Giận mất khôn nên gặp họa, chúng tôi rất thông cảm với các thầy cô, có nhiều người không dạy nổi con trong đó có người quyền cao, tiền nhiều, con hư ở lớp bị thầy cô la mắng thì đổ mọi tội lên đầu cô.

Xem thêm bình luận
Tin khác