Bi kịch chị bán em vào “động quỷ”

18/01/2013 13:54
Bị lừa bán sang Trung Quốc từ khi còn rất trẻ, Ngoan may mắn được các lực lượng chức năng giải cứu về Việt Nam. 

Không công ăn việc làm, trong lúc bí bách và túng quẫn, Ngoan đã đẩy chính cô em họ của mình vào “động quỷ” phía bên kia biên giới để lấy tiền.

Đánh mất mình từ khi còn trẻ

Giờ đây, khi đối diện với bốn bức tường trại giam, Đinh Thị Ngoan (SN 1992) mới thực sự nuối tiếc, ân hận và day dứt. Nhưng, tất cả đã quá muộn màng. Cái giá cô phải trả cho hành vi tội lỗi của mình là bản án 9 năm tù. Không những thế, bi kịch mà do chính cô tạo nên sẽ còn ám ảnh rất nhiều người. Trong đó, không chỉ nạn nhân và gia đình của họ, mà ngay cả những người thân của cô cũng sẽ còn lâu lắm mới xóa bỏ được những nỗi đau.

Câu chuyện của Ngoan phản ánh lên một thực tế đau lòng: Ngày nay, có quá nhiều cô gái trẻ chỉ vì hiểu biết nông cạn mà bị kẻ xấu lừa bán qua biên giới làm gái mại dâm. Nhưng, sau khi tìm cách trốn thoát hoặc được giải cứu về Việt Nam, không ít trong số họ lại trở thành thủ phạm lừa bán các nạn nhân khác. Chỉ vì tiền, những kẻ buôn người ấy đã đánh mất lương tâm, để mình trượt vào tội lỗi. 

Bi kich chi ban em vao dong quy

Giờ đây, Ngoan chỉ biết nhìn đời qua song sắt

Quê Ngoan đồng chua nước mặn. Học hết cấp 2, cô rời bỏ mảnh đất Ninh Bình lên Hà Nội kiếm công việc làm thuê. Ban đầu là làm may, sau nhờ ngoại hình xinh đẹp, ưa nhìn, cô được chủ một cửa hàng quần áo thời trang thuê với mức thu nhập khá. Mới chân ướt chân ráo ở quê lên đất thủ đô, Ngoan choáng ngợp và bị “thôi miên” trước những cám dỗ phồn hoa. Cô bắt đầu học đòi ăn diện và giao du với “những người bạn trên thành phố”. Năm 2008, cũng vì quá cả tin vào một người bạn mới, cô bị lừa bán qua biên giới làm gái mại dâm.

Sau khi được giải thoát về Việt Nam, Ngoan đã không xác định làm lại cuộc đời đã dang dở của mình. Cô không trở lại quê hương Ninh Bình mà ở lại Hà Nội thuê nhà trọ tìm việc làm. Vì khi đó, Ngoan nghĩ rằng, hơn một năm phiêu dạt nơi đất khách, gia đình không thể biết cô bị lừa bán. 

Bằng cấp không có, trình độ thì không, thu nhập từ những công việc lặt vặt của Ngoan nhiều khi chỉ đủ tiền thuê trọ. Đúng lúc túng quẫn và bí bách nhất, Ngoan gặp lại một người bạn cũ quê ở Hữu Lũng, Lạng Sơn. Cô gái đó cũng đã từng là nạn nhân của bọn buôn người, và được giải thoát về Việt Nam cùng đợt với Ngoan. Bạn bè đồng cảnh, sau những giây phút hàn huyên, hai cô gái trẻ bàn tính việc kiếm tiền bằng việc lừa bán phụ nữ qua biên giới. Sau nhiều đêm trằn trọc đắn đo, Ngoan quyết định lao vào con đường phạm pháp. Kể từ đó, cô thường xuyên lang thang lên mạng chat chit làm quen. Chủ yếu cô nhằm vào các đối tượng là thiếu nữ trẻ ở nông thôn có thói quen đua đòi, ham chơi, thích phiêu lưu. Ngoan đã dùng chính thủ đoạn trước đây bọn buôn người đã lừa bán mình, đẩy mình vào bi kịch để “săn mồi”.

Tuy tính toán là thế, nhưng việc “săn mồi” của Ngoan cũng không được thuận buồm xuôi gió. Suốt mấy tháng trời lang thang, lặn lội trên mạng mà không có kết quả, Ngoan chợt nghĩ đến đứa em gái con chú ruột của mình đang là sinh viên ở quê nhà. Sau khi rủ được em lên Hà Nội chơi, Ngoan và bạn cô đưa thẳng “con mồi” lên Lạng Sơn. Đến đây, lấy cớ là vào thăm nhà bạn ở một bản nhỏ giáp biên, Ngoan đưa tiếp em mình sang Trung Quốc bán cho một chủ chứa với giá 30 triệu đồng. Số tiền đó, Ngoan và cô bạn chia nhau.

Như kết cục được báo trước dành cho những kẻ vì ham làm giàu, thu lợi bất chính mà bất chấp luật pháp, Ngoan bị Công an Lạng Sơn bắt sau khi cô em họ trốn thoát về Việt Nam và đâm đơn tố cáo. Cùng bị bắt với Ngoan là “cô bạn vàng” ở Hữu Lũng.

Nhan sắc ngậm ngùi sau song sắt

Ngoan kể, lúc tra tay vào còng, cô bải hoải, rụng rời. Khi đó, cô hoàn toàn bất ngờ vì nghĩ tội lỗi của mình sẽ khó bề bị phát giác. Bởi, chính cô đã từng trải qua những tháng ngày tủi nhục, đọa đày nơi đất khách. Cô đã từng sống trong cảnh quản thúc chặt chẽ của đám tay sai trong nhà chứa, nên cô biết chuyện gái mại dâm trốn thoát được khỏi những nơi như thế để tìm về quê hương là chuyện xưa nay hiếm. Ngoan không hề lường được rằng, cô em họ của mình “đào thoát” khỏi “địa ngục trần gian” ấy chỉ trong vòng có vài ngày.

Thời gian đầu nhập trại, mỗi khi nhắm mắt nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ phải mặc áo tù dài đằng đẵng, Ngoan tỏ ra chán nản, bi quan. Đến khi nhận được sự quan tâm, giáo dục của các cán bộ trại giam, cô mới dần bình tâm lại. Khi được hỏi, cô nghĩ gì mà lại lừa bán đứa em con chú  ruột của mình. Nó là khúc ruột trên khúc ruột dưới, chú như cha, đứa em ấy có khác gì em ruột?  Tại sao cô lại lạnh lùng, tàn nhẫn với chính đứa em của mình như thế? Ngoan chỉ lặng lẽ khóc...

Cô bảo, giá như không bị lóa mắt vì tiền, không bị những cám dỗ về vật chất lôi kéo, thì cô đâu phải đón nhận cái kết cục như ngày hôm nay. Cô ân hận vì đã đẩy mình và cả gia đình vào bi kịch, đẩy đứa em “con chú, con bác” vào chính nơi nhơ nhớp mà cô vừa mới thoát ra.

Mới đây, TAND tỉnh Lạng Sơn đã đưa Đinh Thị Ngoan ra xét xử, HĐXX đã tuyên phạt Đinh Thị Ngoan 9 năm tù.

Suốt phiên tòa hôm ấy và cả sau khi bị dẫn giải về trại giam, Ngoan khóc rất nhiều. Những giọt nước mắt sám hối muộn màng. Cô tâm sự ruột gan rằng, "Nếu biết trước cái giá phải trả, nếu biết gia đình, người thân phải đối mặt với trăm ngàn điều tiếng, tủi hổ, đau đớn đến thế, em đã chẳng dám liều. Vào đây rồi, em mới thấy cuộc sống tự do đáng quý biết bao! Giờ đây, em chỉ muốn nói lời xin lỗi bố mẹ, cô chú và đứa em đã bị em lừa bán. Tuổi em còn trẻ, em sẽ cố gắng cải tạo, ăn năn, hối cải để sau này sớm có ngày được trở về với cộng đồng, làm lại cuộc đời”.

Theo Công lý