Bôn ba phận gái miền Tây: Thành gái bán dâm vì thiếu giấy tạm trú

26/08/2012 06:36 Duy Chiến
(GDVN) – Vốn có chút nhan sắc nên cô bị đám thanh niên, đàn ông quấy rầy. Vì phận gái quê, không hiểu biết nhiều nên khi lên thành phố cô không chủ động làm đơn xin tạm trú tạm vắng. Lợi dụng thế khó của cô, anh chàng cảnh sát khu vực biến chất gây khó dễ đủ điều để bắt cô phải “chiều” anh ta.
LTS: Cố nhà văn Sơn Nam là bộ bách khoa toàn thư về xứ sở Đồng bằng sông Cửu Long. Ông không biết chạy xe, chỉ biết đi bộ, vậy mà ông đã rảo khắp ngóc ngách vùng sông nước này đến tận cùng. Bài viết dưới đây hé lộ một góc nhìn của cố nhà văn về hoàn cảnh của các cô gái miền Tây vào buổi thị trường mở cửa.

Hơn 10 năm trước, nhà văn Sơn Nam tá túc trên tầng 3 căn gác trọ ở đường Nguyễn Văn Nghi, quận Gò Vấp, TP.HCM. Gần nơi ông trọ, có một cô gái cùng quê Kiên Giang với ông. Cô gái gặp cảnh khó khăn dưới quê, lên thuê phòng trọ để buôn bán rau ngoài chợ mưu sinh.

Mỗi buổi sáng, cô thức dậy từ lúc 3 – 4h, mua rau từ ngoại thành chở vào bán lại kiếm sống.

Vốn có chút nhan sắc nên cô bị đám thanh niên, đàn ông quấy rầy. Quấy rầy nhất và làm khổ cô nhất là anh chàng… cảnh sát khu vực! Vì phận gái quê, không hiểu biết nhiều nên khi lên thành phố, cô không chủ động làm đơn xin tạm trú tạm vắng (hồi ấy thủ tục nhiêu khê hơn hiện nay gấp nhiều lần) nên đành phải ở “chui”.

Sau bao ngày suy nghĩ, cuối cùng cô gái trở thành nhân viên quán karaoke nổi tiếng trên đường Quang Trung, quận Gò Vấp, TP.HCM.


Lợi dụng thế khó của cô, anh chàng cảnh sát khu vực biến chất kia gây khó dễ đủ điều để bắt cô phải “chiều” anh ta. Những lần đi nhậu về, anh ta đều tạt vào phòng trọ bắt cô gái “chiều”. Không chấp nhận là anh ta dọa “bắt nhốt”, “trục xuất ra khỏi địa phương”! Vì đơn thân độc mã, cô gái quê mùa phải cắn răng chịu đựng.

Cô gái xa xứ cam phận chịu đựng một thời gian thì vô tình gặp nhà văn Sơn Nam. Biết là cùng quê, nhà văn và cô gái nhanh chóng thân quen, xem như chú cháu. Dần đà, cô gái kể hết nỗi khổ tâm đang mắc. Nhà văn nghe xong vô cùng bất bình. Nhưng ông biết làm gì bây giờ, nhà văn cũng chỉ là thường dân như bao người bình thường khác?

Sau bao ngày suy nghĩ, cuối cùng cô gái trở thành nhân viên quán karaoke nổi tiếng trên đường Quang Trung, quận Gò Vấp bởi cô nghĩ: “Thà làm ở nhà hàng karaoke chứ tội gì phải khổ cực “phục vụ” miễn phí”.

Ông già 80 tuổi lụm khụm chăm em bé

Những cô gái dưới quê lên tìm chốn mưu sinh tại thành phố được nhà văn Sơn Nam đồng cảm, xót thương tới cùng.

Gần nơi ông ở có vài cô gái miệt vườn hành nghề “ôm” ở các quán karaoke, quán nhậu. Ông chia sẻ với họ nỗi buồn phải làm “nàng Kiều” nơi chốn thị thành.

Có một cô “đi khách” không biết cách “đề phòng” nên dính bầu. Khi phát hiện đã quá muộn đành để vậy sinh con. Đứa trẻ ra đời, người mẹ cũng hết tiền sinh nhai đành phải đi làm. Một mình ở nơi thị thành, đứa bé không biết gửi đâu. Nhà văn Sơn Nam lúc ấy đã gần 80 tuổi xót xa cho mẹ con cô gái, bèn nhận lời giữ cháu bé mới sinh! Ai thấy cũng cảm thương cho “ông già ốm yếu, lụm khụm chăm em bé nhỏ xíu”.

"...Lên thành thị không nghề nghiệp, kiếm việc làm ra tiền nuôi thân không dễ. Thôi thì…”.

 Một tờ báo lớn ở thành phố Hồ Chí Minh đã có bài viết về cảnh ngộ “cười ra nước mắt” của ông lúc ấy. Tuy nhiên, với nhà văn Sơn Nam đó là niềm vui lớn của ông.

Căn phòng trọ của ông sống cùng với những người dân, sinh viên tứ xứ dồn về thành. Gần 10 năm cuối đời, ông sống như khách trọ với bao người dân nghèo nơi phố thị. Nhiều người chẳng biết ông là ai, cứ nghĩ là ông già bị bỏ rơi, cô đơn. Cho đến khi kỷ niệm 300 năm thành lập Sài Gòn, xem ti vi, họ mới biết đấy là nhà văn hóa lớn của vùng đất Nam Bộ.

Trong một lần ngồi cà phê bụi với ông, hỏi về thân phận những cô gái miền Tây lên thành phố mưu sinh bằng nghề “hương phấn”, ông ngậm ngùi: “Đàn bà xứ dưới (tức miền Tây – PV) hồng nhan bạc mệnh. Con gái da trắng, ngộ lắm. Ngày xưa còn nghèo, thiếu thốn, sáng thức dậy làm gì có bàn chải đánh răng như bây giờ, phải lấy cau khô chà răng cho trắng. Vậy mà mấy thằng Tây chết mê chết mệt. Nay vật chất nhiều, hổng thiếu thứ gì bán đầy xung quanh nhưng làm ra tiền ở dưới khó khăn lắm. Đàn ông xứ dưới ăn nhậu tối ngày, sao lo nổi cho người đàn bà. Mà nhậu nhẹt hoài thì sanh đủ chứng đủ tật, người phụ nữ phải chịu đựng hết.

Bởi vậy, con gái lớn lên thấy cảnh vậy buồn lo, sợ đời mình cũng phải chịu đựng những điều chướng tai gai mắt nên tìm cách thoát thân. Lên thành thị không nghề nghiệp, kiếm việc làm ra tiền nuôi thân không dễ. Thôi thì…”.

Tới đây, giọng ông chùng xuống. Ông đã bất lực khi thấy cô gái đồng hương trong cảnh ngặt nghèo phải đi vào chốn phấn hương mưu sinh...


* Trích dẫn, đăng tải lại toàn bộ hoặc một phần thông tin từ bài viết này phải chịu trách nhiệm và ghi rõ "theo báo Giáo Dục Việt Nam" hoặc "theo Giaoduc.net.vn". Box thảo luận ở phía dưới là diễn đàn để độc giả gửi comment, đánh giá, nhìn nhận và chia sẻ ý kiến. Báo Giáo Dục Việt Nam luôn đón nhận các ý kiến khách quan, có tính chất xây dựng, tôn trọng pháp luật, thuần phong mỹ tục... của tất cả bạn đọc gửi về. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu để quá trình biên tập và đăng tải được thuận tiện. Chân thành cảm ơn độc giả!




Duy Chiến