Hệ thống tên lửa phòng không HQ-9 của Trung Quốc.

Tờ “Daily Telegraph” Anh vừa có bài viết “Coi Trung Quốc là kẻ thù” cho biết, về việc làm thế nào ứng phó với sự trỗi dậy của Trung Quốc, Washington (và phương Tây) có sự bất đồng nghiêm trọng. Đây là vấn đề quan trọng nhất địa-chính trị thế kỷ 21. Chúng ta không thể gánh được cái giá khi ứng phó không thỏa đáng, sai lầm của hôm nay sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn.

Báo Quang Minh của Trung Quốc viết, theo những người kêu gọi “ngăn chặn Trung Quốc”, sức mạnh ngày càng tăng lên và tư thế nước lớn của Trung Quốc làm cho thế giới đối mặt với mối đe dọa tiềm tàng to lớn, Mỹ phải tái vũ trang và tái tổ chức hệ thống đồng minh của họ. Dưới đây là các lý do kiên trì chính sách “ngăn chặn” của phái diều hâu:

Từ năm 1996-2008, tỷ lệ tăng trưởng GDP hàng năm của Trung Quốc là 9,6%, ngân sách quốc phòng lại tăng với tốc độ 12,9%. Quân đội Mỹ đang yếu đi nhanh chóng, Trung Quốc đang phát triển sức mạnh quân sự “phi đối xứng” đặc biệt là nhằm vào Mỹ, bao gồm tên lửa đạn đạo chống hạm chuyên dùng để ngăn chặn Mỹ đến Thái Bình Dương; Trung Quốc lộng hành ở biển Đông.

Sau vài năm, Hải quân Trung Quốc sẽ có khả năng vươn ra ngoài chuỗi đảo thứ nhất và chuỗi đảo thứ hai (Guam) và Ấn Độ Dương; Trung Quốc bất ngờ hạn chế xuất khẩu đất hiếm cho thấy họ “lộ nguyên hình” và không chịu tuân thủ quy tắc thương mại.

Tàu ngầm thông thường lớp Tống do Trung Quốc tự sản xuất.

“Phái tiếp xúc” với Trung Quốc thì cho rằng, quan điểm trên bị thổi phồng hoặc hết sức vô lý:

Bộ Quốc phòng Mỹ thổi phồng chi tiêu quân sự của Trung Quốc. Tỷ trọng chi tiêu quân sự của Trung Quốc trong GDP từ trước đến nay ổn định, tỷ lệ tăng trưởng này thống nhất với tỷ lệ tăng trưởng kinh tế.

Do tính năng của tàu ngầm hạt nhân Trung Quốc kém, tiếng ồn quá lớn khiến cho nó trở thành những “mục tiêu ngồi chờ chết”. Máy bay ném bom hạt nhân của Trung Quốc đã lỗi thời, máy bay chiến đấu tàng hình mới có được khả năng chiến đấu còn phải có thời gian.

Tỷ lệ đầu đạn hạt nhân giữa Trung-Mỹ là 186/1550; về quân sự Trung Quốc cơ bản ở trạng thái cô lập, còn Mỹ có rất nhiều đồng minh; Trung Quốc đang thông qua ASEAN tăng cường cải thiện quan hệ với các nước láng giềng; các quan chức Trung Quốc phổ biến cho rằng Liên Xô sụp đổ do tiến hành chạy đua vũ trang mang tính hủy diệt với Mỹ; Bắc Kinh hoàn toàn không lấy trái phiếu chính phủ Mỹ làm biện pháp gây sức ép.

Hơn nữa, Trung Quốc còn là một xã hội già hóa nhanh chóng, các gia đình Trung Quốc sẽ không dễ dàng hy sinh con một cho sự phiêu lưu quân sự. Trong lịch sử hiện đại, Trung Quốc cũng chưa từng tiến hành bành trướng lãnh thổ.

Ngư lôi của máy bay trực thăng Z-9C - Hải quân Trung Quốc.

Việc so sánh giữa Đức trước Chiến tranh thế giới thứ nhất với Trung Quốc hiện nay là không công bằng.

Trước đây, Đức phát triển nhanh chóng và ngang hàng với Anh về công nghệ và thu nhập bình quân đầu người, và bắt đầu tạo ra thách thức tuyệt đối với Hải quân Hoàng gia Anh. Hoàng đế Đức có ý đồ lật đổ trật tự châu Âu.

Còn Trung Quốc vẫn là một nước nghèo, trong vài năm nữa Trung Quốc sẽ đối mặt với “bẫy thu nhập trung bình”.

Bắc Kinh phải nhanh chóng chuyển từ sao chép công nghệ sang đi đầu sáng tạo, thách thức này đã khiến cho rất nhiều nền kinh tế bị thất bại và rất nhiều dự tính trở thành trò cười.

Trước khi phát triển với tỷ lệ tăng trưởng “bình thản” hơn, Trung Quốc phải loại bỏ khối u ác tính khoản vay quy mô lớn 5 năm qua, sẽ trải qua một “cơn say” rất không thoải mái.

Trung Quốc chắc chắn sẽ trở thành một nước lớn về kinh tế, nhưng không đủ mạnh để làm đảo lộn trật tự thế giới hiện nay. Cách làm coi Trung quốc là kẻ thù của phe diều hâu ẩn chứa những rủi ro rất lớn, sẽ cổ vũ cho lực lượng phái cứng rắn ở Trung Quốc.

"Bảo bối" - con một của các gia đình Trung Quốc.

Đông Bình (Theo báo Phương Đông)
Đang tải tin...