Kêu gọi "đừng thương người", có bất nhẫn quá không?

Xã hội

CÔNG TÂM

(GDVN) - Nếu đưa được hết những người ăn xin vào các Trung tâm Bảo trợ Xã hội, thì đâu phải bất nhẫn mà kêu gọi người dân không giúp đỡ, cho tiền họ ở ngoài phố?.

Tôi tình cờ đọc bài báo “TP.HCM kêu gọi người dân không cho tiền người ăn xin” trên báo Tuổi Trẻ Online. Hơi hoang mang, tôi vào mạng Google để tìm kiếm thông tin liên quan đến sự kiện này thì thấy nhiều báo mạng khác cũng đưa tin tương tự. Đọc bài báo mà tôi cứ có cảm giác có một điều gì đó rất khó diễn tả trong lòng mình. Hình như là một nỗi buồn, một nỗi xót xa…

Đọc đến phần ý kiến bạn đọc (comment), tôi thấy nhiều, rất nhiều người nêu ý kiến ủng hộ, tán thành với chủ trương “không cho tiền người ăn xin” của thành phố. Nhiều ý kiến cam kết “chấp hành nghiêm chỉnh”, “nhiệt liệt ủng hộ” chủ trương này!

Một số ý kiến còn đi xa hơn, cho rằng nhân đà này thành phố nên cấm luôn “nạn” bán vé số, đánh giày, bán hàng rong… Theo những ý kiến này thì nếu làm “luôn một thể” như vậy thì bộ mặt thành phố sẽ văn minh hơn, mỹ quan đô thị sẽ tốt hơn(?!)

“Lá rách ít đùm lá rách nhiều” (Ảnh: Lê Quang Thi)

Thú thật là tôi không cùng quan điểm như vậy. Nhưng vì thấy rất nhiều ý kiến ủng hộ nên tôi lưỡng lự “không dám” comment. Một ý nghĩ thoáng qua đầu tôi: “Thôi mình im lặng thì hơn. Một ý kiến khác quan điểm với đám đông phỏng được ích gì. Không chừng còn bị “ném đá” nữa.”

Thế nhưng sau thoáng lưỡng lự đó, tôi đi đến một quyết định: sẽ viết một bài báo để chia sẻ suy nghĩ của mình với mọi người.

Tôi nghĩ rằng, nếu TP HCM mà không có người lang thang ăn xin thì tốt quá! Nếu thành phố đảm bảo đưa hết những ăn xin vào các trung tâm bảo trợ xã hội, tạo cho họ một cuộc sống ổn định thì tốt quá!

Lúc ấy, thành phố không cần kêu gọi thì người dân có muốn cho người ăn xin cũng đâu có đối tượng để cho. Như vậy lời kêu gọi là không cần thiết.

Còn nếu thành phố chưa thể đưa hết người ăn xin vào các trung tâm bảo trợ xã hội, thì có nghĩa là còn một bộ phận người ăn xin vẫn còn lang thang “ngoài đời”. 

Giả định là nếu mọi người dân “chấp hành nghiêm chỉnh” chủ trương của thành phố, thì những người ăn xin sẽ làm sao để sống qua ngày?

Như vậy, lời kêu gọi là không hợp lý, lại càng không hợp tình.

Cứ cho là trong số những người lang thang ăn xin đó có những đối tượng giả dạng để trục lợi, thế còn những người thật sự có hoàn cảnh thương tâm, những thân phận thật sự cùng khổ, những kiếp đời thật sự bất hạnh… thì sao?

Theo tôi, nếu việc đưa người ăn xin vào các trung tâm bảo trợ xã hội là một việc nên làm, thì việc kêu gọi người dân không cho tiền người ăn xin là một chủ trương có phần vội vàng, thiếu cân nhắc.

Đồng nghiệp của tôi - một thầy giáo dạy Văn - cho rằng chủ trương này “thiếu tính nhân văn”.

 “Không thể kêu gọi đừng thương người!” - anh nói.

Xin mượn lời của diễn giả Huỳnh Minh Thuận để kết thúc bài viết này: “Có rất nhiều trường hợp thật sự khó khăn đáng được giúp đỡ. Nếu gặp trường hợp nào chúng ta cũng tránh xa thì khác nào trở nên vô cảm, điều đáng sợ nhất của xã hội hiện đại mà Việt Nam cũng đang mắc phải.

Mặt khác, việc cho tiền hay không cho tiền người ăn xin là quyền cá nhân của mỗi người và mỗi người tự chịu trách nhiệm với việc làm ấy”.

Bài viết là của một thầy giáo gửi tới Tòa soạn, thể hiện quan điểm, góc nhìn của cá nhân thầy. Trân trọng giới thiệu cùng độc giả và mong nhận được thêm nhiều ý kiến đóng góp với vấn đề này. 

CÔNG TÂM
Từ khóa :
thành phố hồ chí minh , người ăn xin , trung tâm bảo trợ xã hội , kêu gọi không cho tiền người ăn xin , không nơi nương tựa ,
Kêu gọi "đừng thương người", có bất nhẫn quá không?
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Trần Thành
4

Tính văn hóa của một con người ,tính nhân văn một xã hội là trong lòng con người đó, trong lòng xã hội đó Kẻ yếu thế được thương mến, chở che, đùm bọc ra sao chứ không phải giá trị của xã hội chỉ dựa vào mày râu nhẵn nhụi , áo quần bảnh bao" thôi đâu. Còn bọn chăn dắt ăn mày tràn lan ! Vậy vai trò an ninh đâu ? Chứ sao lại gây khó thêm cho người vốn đã bị bọn đầu gấu làm khổ .Còn bọn đầu gấu thì không ai dám nói gì cả !?

thanh
6

Baiviết rất hay,xin đừng lấy xa hội của nước ngoài mà so sánh , ghán ghép với với xã hội việt nam. Lòng thương người, tâm bác ái là truyền thống đạo đức của người việt chúng ta. Không có cái để ăn người ta mơíđi ăn xin, không có người thân ,người neo đơn mới bị ma cô ức hiếp,dẫn dắt, tại sao chính quyền tphcm không triệt những tên ma cô đó, mà lại đi triệt người ăn xin? Lập nên rất nhiều lực lượng bảo vệ an ninh để làm gì??? Hay vì Bắt đồ giả(ăn xin giả), bắt ma cô khó...hơn

Người dân
0

Bên cạnh lời kêu gọi đó là hành động cụ thể :thu gom những người ăn xin vào trung tâm .Nhiều người cũng cảm thấy không yên tâm ,nhưng sức 1 người không làm nổi việc lớn .Mong cho kế hoạch thu gom của thành phố có kết quả tốt .

Hoang Thuc An
7

Dù bạn có biện hộ cách nào đi nữa thì việc kêu gọi không giúp người ăn xin (đừng thương người) bản chất của nó là phi nhân tính rồi. Hãy thử tưởng tượng rồi đây xã hội sẽ đi về đâu khi tình người ngày một hao mòn và rồi dần dà sẽ dẫn tới sự hao mòn của tình nước.

Lê Minh Công
2

Nhiều người giờ sống bằng nghề ăn xin. Nhiều nhóm tội phạm tạo ra người đáng thương đi ăn xin về nuôi chúng hút, hít, trích,... Thương phải thương đúng cách. Trách nhiệm xã hội có cả quỹ cho người neo đơn, cho gia đình khó khăn, cho các trung tâm bảo trợ thì ta nên ủng hộ tích cực. Tôi chỉ mua ủng hộ tiền người bán hàng chứ không cho không họ vì như thế làm hỏng chính tương lai của họ. Lòng thương không phải là bố thí giúp người lê la người đường, bữa no, bữa đói thế cả đời là tốt cho họ sao?

cong phuong
6

Qua câu chuyện chủ trương của tphcm là "không cho tiền người ăn xin", không biết lòng dạ của lãnh đạo tphcm này nó có ác độc hay không nhưng lời tuyến bố rõ ràng như thế vừa mới nghe qua thấy nó tàn nhẫn làm sao? làm tôi nhớ lại trước đây không lâu tphcm cũng tự hào là địa phương có thương hiệu là thành phố "nghĩa tình" Hồ Chí Minh. vậy đâu là sự thật?? hay là chỉ nghĩa tình trong nội bộ chính quyền gọi là "con ông cháu cha" với nhau mà thôi?

phương
7

Việc đưa người ăn xin vào các trung tâm bảo trợ XH là một việc nên làm, thì việc kêu gọi người dân không cho tiền người ăn xin là một chủ trương có phần vội vàng, thiếu cân nhắc (tôi thống nhất). Nên làm mạnh tay đối với đối tượng là không phải nghèo khổ dúng nghĩa, thậm chí bỏ tù và bắt buộc lao động công ích vì lợi dụng sự nhân từ của những người có lòng trắc ẩn.

hải huynh
2

mình rất thích đọc những bài viết báo giáo dục, nhưng bài này mình thấy " viết để gọi là có " ,nó thiếu chi tiết nổi bật nhất của lời kêu gọi không cho tiền người ăn xin " Khi phát hiện người xin ăn, người dân có thể gọi vào các số đường dây nóng để cơ quan chức năng tập trung đưa họ vào các cơ sở xã hội." phải chăng người viết bài này quá non kinh nghiệm hay đang thực tập mà ko nhắc tới việc đó

Xem thêm bình luận
Tin khác