Tiết lộ rợn người của gái bán dâm 'dày thành tích'

13/11/2012 15:36 Theo Bảo Nhi/VnMedia
Cuộc hôn nhân tan vỡ khiến Nguyên có cớ…nghiện. Vã thuốc, Nguyên buộc phải bán thân nuôi miệng. Chị ta như một cỗ máy tình dục, phục vụ tất thảy mọi ham hố của những gã đàn ông xa lạ…
Bố hóc xương cá, con bỏ học

Đặng Thị Nguyên (SN 1984, trú tại Cát Bà – Hải Phòng) xuất hiện trước tôi với một hình ảnh bùi bụi, phảng phất những nét cá tính mạnh của một người đàn bà giang hồ. Bộ đồng phục của Trung tâm phục hồi nhân phẩm vừa vặn, ôm sát cơ thể tròn lẳn của người đàn bà đang độ xuân sắc. Ống tay áo được xắn quá khuỷu, để lộ hình xăm tỉ mẩn trên cánh tay Nguyên. So với nhiều gái bán dâm, gái nghiện ngập tôi đã từng tiếp xúc, vẻ bề ngoài nửa đằm thắm đàn bà, nửa bụi bặm, cá tính của Nguyên để lại ấn tượng rất khác biệt.

Nguyên đã trở nên khá nổi tiếng ở nơi này vì “thành tích” nhập trại. Ba lần đi trại là ba lần khát khao làm lại cuộc đời của Nguyên “bùng cháy dữ dội” để rồi lại vụt tắt khi tái hòa nhập cộng đồng. Vào trại lần thứ tư này là do Nguyên tự xin cai chứ chẳng phải bị “gom” như những con nghiện hay gái bán dâm khác, bởi thế nên Nguyên cũng quyết tâm lắm, nhưng “lúc tỉnh táo thế này, con người tử tế em nghĩ đấy . Thế nhưng ra ngoài đời, nghiện ngập trở lại, chẳng nghĩ được gì đâu, đành kệ…” – Nguyên không giấu giếm sự thật trần trụi ấy.

Nguyên kể, người bố sinh ra Nguyên đã từng có một đời vợ, có con trai riêng. Mẹ con Nguyên là vợ lẽ, con thêm của người đàn ông ấy, sau khi bà cả qua đời. Ngày bé, hoàn cảnh đặc biệt của gia đình luôn khiến Nguyên tự ti, mặc cảm trước bạn bè. Bố Nguyên là công nhân, lương rất thấp còn mẹ cô chạy chợ kiếm thêm đồng ra đồng vào cho gia đình. Kinh tế nhà Nguyên ngày ấy khó khăn lắm, bố mẹ mải lo toan nên chẳng thể gần gũi, bảo ban Nguyên như những gia đình khác.

Khi Nguyên học lớp 5, một lần bố Nguyên bị hóc xương cá khi ăn cơm. Tai nạn ấy trầm trọng đến nỗi bố Nguyên phải lên Bệnh viện trên Hà Nội để mổ lấy dị vật ra. Bao tiền của, sự quan tâm lo lắng của gia đình phải dồn cả để lo cho bố Nguyên. Vốn bản tính ương bướng lại thiếu sự giám sát của bố mẹ trong khoảng thời gian ấy nên Nguyên bỏ học. Chẳng ai bảo được Nguyên đi học trở lại sau lần ấy nữa. Cô phụ giúp mẹ buôn bán lặt vặt kiếm sống qua ngày.

Năm Nguyên 18 tuổi, Nguyên quyết định lập gia đình với nột người đàn ông bằng tuổi, nhà ở Thành phố Cảng và nhanh chóng sinh đôi hai cô con gái khỏe mạnh, đáng yêu. Chồng Nguyên cũng chẳng học hành cao sang gì, nhờ gia đình có chút vốn liếng nên được tạo điều kiện ra huyện đảo Cát Bà kinh doanh du lịch. Anh ta không hề nghiện ngập, nhưng vài lần được ông bạn vàng vốn là “dân ke chuyên nghiệp” nhờ vả mua giúp ít hàng trắng từ nội địa mang ra huyện đảo vì “quen đường thuộc lối” nên bỗng chốc thành kẻ buôn ma túy chuyên nghiệp. Mỗi lần lấy hàng về, gã chồng Nguyên thường vô tư bày trước mặt vợ con mà kiểm đếm. Thế nên, thứ bột màu trắng ấy chẳng còn xa lạ gì với Nguyên.

Không lâu sau những phi vụ buôn bán ấy, chồng Nguyên bị bắt và cuộc sống hôn nhân của Nguyên cũng rơi vào bế tắc. Dẫu chưa ly hôn nhưng Nguyên và gã chồng cũng chẳng còn mặn mà, tình nghĩa gì. Nguyên dẫn theo hai đứa con nhỏ chưa đầy 2 tuổi về bên ngoại sinh sống. Có cớ để buồn, để suy nghĩ, Nguyên tự cho phép mình lao vào những cuộc chơi để tìm vui. Phút thiếu bản lĩnh, Nguyên nghiện như một lẽ tất yếu. Nghiện rồi, tình nghĩa, máu mủ ruột thịt cũng trở nên xa vời với Nguyên, trong những phút u mê của cuộc đời, chỉ có thứ độc dược chết người mới thực sự làm Nguyên thỏa mãn, chị ta làm tất cả, kể cả bán dâm để được sống trong phút chốc ảo giác.

15 cuốc khách/ngày…mới đủ “phê”

Ảnh minh họa

Nhờ lao động, những cô gái như Nguyên đã tìm lại cuộc sống đích thực


Bỏ lại con nhỏ cho cha mẹ già chăm sóc, Nguyên ra ngoài sống cùng chúng bạn xã hội. Nói là đi làm kiếm tiền nuôi con nhưng thực chất, số tiền Nguyên kiếm được cũng chỉ nhằm thỏa mãn những cơn vã thuốc: “Ban đầu em chỉ hút, sau đó thì hút chả đủ phê nên em trích. Ngày em trích khoảng 4 cữ thuốc, mỗi lần khoảng 200 – 300 nghìn. Gần đây em vừa chơi ma túy, vừa chơi cả đá nữa nên mỗi ngày phải ngốn hết khoảng gần 2 triệu. Ven tay giờ cũng chả lấy được nữa nên em trích vào chỗ kín. Không có thuốc vào người sẽ bị ủ rũ, đau bụng, mệt mỏi lắm nên buộc phải kiếm tiền thỏa mãn cơn vã… ” – Nguyên nói về “thành tích” của người trong giang hồ với vẻ bình thản đến lạnh người. Hỏi Nguyên lấy đâu ra từng ấy tiền để thỏa mãn nhu cầu ấy, chị ta thẳng thắn: “Em bán dâm”.

Cũng chẳng lạ, ở thời buổi đến cả những người có bằng cấp, học vị cao còn phải trầy trật xin việc làm thì để có tiền nhanh và nhiều, Nguyên chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài nghề bán dâm. Tôi buột miệng đưa ra con số 10 khách trong một ngày để ướm hỏi về tần suất “làm nghề” của Nguyên, chẳng ngờ Nguyên phủ nhận: “Nếu để mà nói đi 10 khách /ngày thì chả đủ em chơi. Mỗi ngày em phải chiều chuộng 15 người đàn ông mới đủ tiền cho những lần phê ma túy…”. Tôi thoáng rùng mình khi nghe con số thốt ra từ Nguyên, thấy thế, chị ta nhếch mép cười chua chát: “Chơi ma túy vào rồi thì còn biết gì mệt nữa đâu chị. Mà đâu có phải có cảm xúc mới đi khách được, bọn em làm thế thì làm gì có tình cảm đâu, công việc mà…”.

Bất cần, liều lĩnh và chịu chơi là thế nhưng cũng có khi Nguyên biết sợ hãi, đó là lúc đối diện với sức khỏe, sự sống của bản thân. Nguyên kể, vào trại tuy có được xét nghiệm máu để xác định về HIV/AIDS nhưng chẳng bao giờ những học viên như cô được biết kết quả, đó là nguyên tắc ở đây. Song với Nguyên, chị ta có phần yên tâm rằng hiện tại đã thoát “bản án tử” bởi một lần nhổ răng cách đây không lâu, Nguyên được bác sỹ trấn an rằng chị ta không sao. “Để mà chắc chắn thì em chưa chắc chắn, nhưng em cũng đỡ đỡ nghĩ hơn…” – Nguyên thoáng mừng rỡ trước sự may rủi của đời mình.

Nhắc đến con cái, giọng Nguyên trùng hẳn, chẳng còn cứng cỏi như khi nói về cơn phê thuốc hay cuốc đi khách của chị ta nữa. Sự lao động, rèn luyện trong môi trường giáo dục đặc biệt đã giúp đầu óc Nguyên tỉnh táo để trở về đúng với bản năng của một người mẹ khi nhớ con. “Năm nay con gái em đã sang tuổi 11 rồi. Có lần mẹ em đưa cả hai đứa chúng nó vào đây thăm em. Dù chẳng ai nói lý do tại sao em phải vào trại với chúng nó, nhưng hình như chúng nó hiểu. Khi chúng nó hỏi, mẹ ơi bao giờ mẹ về, sao mẹ cứ ở đây mãi thế…em chỉ biết khóc.” – Nguyên rưng rưng.

Và Nguyên cũng như bao bà mẹ khác, chẳng giấu nổi niềm tự hào về con cái khi khoe với chúng tôi rằng, hai đứa con của chị ta rất ngoan và xinh xắn. Chúng được thừa hưởng khuôn mặt tròn tròn của mẹ và những nét đẹp của người cha. Nguyên bảo, nhìn hai đứa con chị ta có thêm quyết tâm để cai nghiện, lần thứ tư Nguyên xin vào cai tự nguyện cũng là vì thế.

Nguyên khác nhiều gái bán dâm, gái nghiện khác, chị ta chẳng nói những lời hoa mỹ, chẳng thề thốt quyết tâm làm lại cuộc đời. Tự Nguyên cũng xác định, chẳng thể chắc điều gì bởi “trong trại tỉnh táo thì ý thức được về cuộc sống, lúc ra ngoài đời, nghiện trở lại thì chả nghĩ được gì…”. Nhưng chắc chắn một điều, Nguyên thực sự khát khao ngày về nẻo thiện, bởi thực sự khát khao nên lần thứ tư Nguyên đã nhập trại trong tâm thế của một người sẵn sàng làm lại cuộc đời từ chính những sai lầm của mình. Và tôi tin, còn những ước mơ tốt đẹp ở đời, ắt còn thành công chờ đợi phía trước.

* Tên nhân vật đã được thay đổi
Theo Bảo Nhi/VnMedia