Hành trình đến với lớp học tình thương của “thầy giáo” 9X

Giáo dục 24h

Thùy Linh

(GDVN) - “Ngày đầu đứng lớp tôi rất run, không biết phải làm thế nào vì chưa bao giờ cầm phấn dạy học, cũng như chưa từng nghĩ đến một ngày mình sẽ là “thầy giáo"".

Thượng úy Lê Văn Cường không chỉ là chiến sĩ Bộ đội Biên phòng Cửa khẩu Cảng Bến Lức (Bộ đội Biên phòng tỉnh Long An) mà còn là thầy giáo dạy chữ cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. 

Tốt nghiệp Học viện Biên phòng, anh Lê Văn Cường (sinh năm 1992) nhận công tác tại Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Trị. 

Công tác được một năm, anh Cường mạnh dạn viết đơn tình nguyện khi biết tin có đợt tăng cường quân số các tỉnh phía Nam và được phân công về Đồn biên phòng cửa khẩu cảng Bến Lức (Long An) rồi trở thành thầy giáo ở lớp học tình thương xóa mù chữ kể từ đó. 

Mặc dù chuyên môn sư phạm không có mà cũng chẳng được đào tạo một buổi nào nhưng vì thương các em nhỏ nên hằng ngày sau giờ làm việc chuyên môn Thượng úy Lê Văn Cường tự mày mò, tìm kiếm trên Internet hay qua các giáo viên để học cách “truyền đạt” sao cho hiệu quả. (Ảnh: Thùy Linh)

“Ngày đầu đứng lớp tôi rất run, không biết phải làm thế nào vì chưa bao giờ cầm phấn dạy học, cũng như chưa từng nghĩ đến một ngày mình sẽ là “thầy giáo mang quân hàm xanh”. 

Mới đầu mình viết chữ xấu do không quen viết bảng các em không đọc được. Thậm chí viết lệch dòng, xiên vẹo. Ngay chỉ việc ghi thứ/ngày/tháng trên bảng cũng không ghi được cho thật rõ ràng.

Để khắc phục, tôi đi sớm hơn giờ vào lớp liền 1 tuần chỉ để đứng tập viết trên bảng và rồi dần cũng quen”, anh Cường nói. 

Quà 20/11 là một bông hoa, chiếc cốc làm tôi xúc động

Các em nhỏ đến lớp học của thầy Cường học xuất phát từ nhiều hoàn cảnh khác nhau, chủ yếu là con công nhân từ các tỉnh miền Tây lên sinh sống, làm việc. Phần đa bố mẹ các em đều làm công nhân nên điều kiện rất khó khăn. 

“Có nhiều em vì gia đình quá khó khăn phải trở thành lao động chính. Nhiều bố mẹ không muốn cho con đến lớp mà chỉ muốn ở nhà đi bán vé số kiếm thêm thu nhập cho gia đình.

Có nhiều em đang học thì phải bỏ ngỏ giữa chừng vì bố mẹ chuyển chỗ làm khác hoặc về quê.

Do đó chúng tôi phải thường xuyên đến nhà các em để thuyết phục vận động, khuyên răn”, anh Cường kể.

Mặc dù chuyên môn sư phạm không có mà cũng chẳng được đào tạo một buổi nào nhưng vì thương các em nhỏ nên hằng ngày sau giờ làm việc chuyên môn anh tự mày mò, tìm kiếm trên Internet hay qua các giáo viên để học cách “truyền đạt” sao cho hiệu quả.

Anh Cường cho biết thêm, lớp học tình thương nhận được sự đồng hành những chiến sĩ khác trong đơn vị, cô giáo già đã về hưu tình nguyện dạy các cháu học bài, người chủ nhà tốt bụng cho mượn căn phòng làm lớp học… 

Chắc tay súng giữ gìn biên giới, mềm tay bút dạy trẻ hàng ngày

Các chiến sỹ còn thường xuyên trích tiền lương để mua bút, vở, bánh kẹo, tổ chức trò chơi cho các em sau mỗi buổi học. 

Có lẽ, vì tình cảm ấy, các trò có động lực để lên lớp đều đặn hơn đến nay tổng số học sinh là 28 em.

Số lượng học sinh ngày càng tăng cũng khiến cho anh Cường có thêm động lực rằng việc vận động và giảng dạy có hiệu quả.

Ngoài dạy văn hóa, thầy Cường cũng trang bị cho các em kỹ năng sống, giáo dục các em không sa vào các tệ nạn xã hội và phòng, chống trẻ em vi phạm pháp luật.

“Tôi mong rằng sẽ có nhiều hơn nữa những lớp học tình thương, những lớp học xóa mù chữ được mở ra ở những nơi còn khó khăn, nơi mà trẻ em vẫn chưa được đến trường để phần nào đó cho các em có được con chữ làm hành trang bước vào đời”, anh Cường chia sẻ.

Thượng úy Lê Văn Cường cũng chính là người trẻ nhất được tuyên dương trong chương trình “Chia sẻ cùng thầy cô” do Trung ương Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam với Bộ Giáo dục và Đào tạo tổ chức tháng 11/2017 vừa qua. 


Thùy Linh
Từ khóa :
lớp học tình thương , thầy giáo mang quân hàm xanh , đơn tình nguyện , môn sư phạm
Hành trình đến với lớp học tình thương của “thầy giáo” 9X
Chủ đề : Gương sáng cô thầy
Bình luận
Xem thêm bình luận
Tin khác