Coi thường người Việt - du học sinh Nhật đang mất cội nguồn

Văn hóa

Vũ Tuấn Anh - Viện Quản Lý Việt Nam

(GDVN) - Tác giả khinh bỉ những người Việt Nam chỉ sạch trong nhà và bẩn ngoài phố. Tại Việt Nam, tác giả có sẵn sàng cầm chổi đi quét ở bên ngoài nhà hay không?

Nhật Bản và Việt Nam là hai quốc gia châu Á có những nét gắn kết rất đặc biệt. Cụ Phan Bội Châu đã có thời gian hoạt động tại Nhật Bản. Chúng ta còn nhớ Giáo sư Lương Định Của có người vợ Nhật Bản đã theo chồng về Việt Nam trong thời kỳ gian khó.

Tre Việt Nam (ảnh minh họa)
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, có rất nhiều binh sỹ Nhật đã sát cánh cùng Việt Minh. Những năm gần đây, Nhật Bản luôn luôn là quốc gia viện trợ và giúp vốn ODA nhiều nhất cho Việt Nam.

Trong cuộc sống hàng ngày các chuyên gia Nhật Bản hay những người dân Nhật Bản luôn luôn hiện diện tại các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, TP Hồ Chí Minh.

Đối với dân tộc Việt Nam, người dân Nhật luôn luôn có những thiện chí và tình cảm đặc biệt.

Cách đây vài ngày có bài báo tác giả tự nhận là người Nhật sống tại Việt Nam và có những nhận xét không tốt về văn hóa Việt Nam.

Cá nhân cũng như bất kỳ một quốc gia nào cũng có những điểm yêu và ghét. Người dân Nhật Bản cũng chẳng vì những hạt sạn trong hành xử của người dân Việt Nam để ghét toàn bộ dân tộc chúng ta.

Mỗi xã hội đều có những thành phần cần được chấn chỉnh và hoàn thiện. Quan trọng nhất là hai dân tộc cùng có những điểm tốt từ lịch sử chung để phát triển về tương lai.

Tác giả khinh bỉ những người Việt Nam chỉ sạch trong nhà và bẩn ngoài phố. Tại Việt Nam, tác giả có sẵn sàng cầm chổi đi quét ở bên ngoài nhà hay không.

Tại sao không thắc mắc có những người Nhật rất yêu Việt Nam và tới để giúp đất nước Việt Nam trở nên đẹp đẽ và hoàn thiện hơn.

Lòng thương người và tinh thần cộng đồng là những giá trị nhân bản cốt lõi nhất tạo ra văn hóa nước Nhật tác giả đang thụ hưởng.

Khi các bạn bè Nhật Bản đọc những suy nghĩ của bạn thì thái độ sẽ không vui khi thấy tác giả đang đánh mất đi cái cội nguồn của một con người – lòng thương người.

Tác giả thắc mắc vì 4000 năm văn hiến không được thể hiện trong văn hóa đối xử giữa người Việt Nam lẫn nhau. Chúng tôi cũng thấy và nhiều người khác cũng thấy.

Câu hỏi kế tiếp ở đây không nên nhắc lại những gì mọi người đã biết, đã nói mà quan trọng là tác giả hành xử như thế nào. Đất nước Việt Nam rất cần những người khách tới và mang lại những điều tốt đẹp cho chúng tôi.

Tác giả cũng viết rất nhiều những thói xấu của người Việt Nam. Điều đó đúng và chúng tôi không thỏa hiệp với những thói xấu đó.

Những hiện tượng mà tác giả nói đến thường xảy ra chứ không phải xảy ra liên tục. Bản thân chúng tôi cũng đang đấu tranh và hướng tới những điều tốt đẹp như bản thân nhân dân Nhật Bản đã làm và duy trì trong cuộc sống.

Sen Việt (ảnh minh họa)

Trong bài viết, tác giả có đề cập tới rất nhiều chữ nhất liên quan tới Nhật Bản. Đúng như vậy nhưng không một quốc gia nào chỉ có toàn chữ Nhất.

Những hiện tượng trong lòng Nhật Bản như kinh tế đang thiểu phát, sức sáng tạo của các tập đoàn Nhật Bảng đang dần bị mất đi, sức ép khủng khiếp lên vai những người lao động Nhật.

Những cái đấy người Việt Nam chúng tôi biết rất rõ vì thế giới là phẳng. Tuy nhiên chúng tôi không bao giờ phê phán chỉ trích một ai vì chúng tôi hiểu không ai lại muốn những vấn đề và nỗi khổ xảy ra với chính mình.

Cũng như thế, tôi tin rằng nhân dân Việt Nam cũng chẳng vì một thiểu số ít ỏi như bạn dẫn tới ác cảm với người Nhật Bản vì chúng tôi hiểu rằng nhân dân Nhật Bản luôn yêu quý và giúp đỡ nhân dân Việt Nam.

Điểm “mù" trong y khoa là điểm mà mắt chúng ta không nhìn thấy được do cấu tạo của mắt. Điểm “mù" tồn tại khách quan với chúng ta.

Rất ngạc nhiên tới năm 1668 mới phát hiện ra điểm mù (1) trong thị giác. Tất cả con người đều có những “điểm mù" cố hữu nhưng nếu chúng ta hiểu nó và chấp nhận nó thì cuộc sống vẫn còn rất nhiều những điều tốt đẹp đang chờ đón bạn. “Mù" hay không “Mù" chỉ khác chúng ta đứng ở góc độ như thế nào và nhìn vào cái gì. Cuộc sống vẫn tốt đẹp bất chấp những suy nghĩ hằn học và thiếu thiện cảm của một cá nhân.

 

Bức tâm thư được cho là của một du học sinh Nhật Bản được nhiều cư dân mạng chia sẻ có tên Việt Nam - nhà giàu và những đứa con chưa ngoan.

"Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục - ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất". Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?".

 

 

Vũ Tuấn Anh - Viện Quản Lý Việt Nam
Từ khóa :
Khinh người Việt - du học sinh Nhật đang mất cội nguồn của con người , du học sinh Nhật , người Việt , cội nguồn
Coi thường người Việt - du học sinh Nhật đang mất cội nguồn
Chủ đề : Thư của du học sinh Nhật - Việt Nam và những đứa con chưa ngoan
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
C.A Đất tổ
1

Rất là đúng..chả có gì sai..đọc đi mà thấm

Vũ Quỳnh Hương
6

Ai nói bài viết này của sinh viên người Nhật có 04 năm ở Việt Nam? Bạn hãy đọc kỹ đi, đó là ngôn ngữ của người Việt, cách viết và cả cách tư duy của người Việt, cả cái cách giải quyết vấn đề cũng là của người Việt nốt, chỉ "vạch ra rồi để đấy"... Tác giả đang phán xét mọi chuyện như là mình "chẳng có gì liên quan", thậm chí với cái nhìn của người từ trên xuống. Vậy nên, tôi thì lại thấy đây là những thông điệp thiếu trách nhiệm

TamCanh
20

Tôi đã một lần viết ý kiến về bài này nhưng không được đăng. Nội dung giống rất nhiều ý kiến của các bạn đọc. Bạn người Nhật nhận xét đau thật nhưng nó bổ ích cho chúng ta hơn nhiều lời khen xã giao.

Bigboy hanoi
18

Người viết bài này thừa đủ thông minh và am hiểu cuộc sống, để biết được khi mình viết ra sẽ nhận được những phảm ứng thế nào của người Việt, từ những người bị cảm thấy bị xúc phạm, phẫn nộ, dè bỉu chê bai, đến những người ủng hộ, thông cảm, chia sẻ....Cám ơn bạn đã dũng cảm lên tiếng. Điều bạn đề cập đến đa phần mọi người đều biết. Người Việt biết mà hành động, cải tạo từ chính bản thân mình, góp phần cải tạo cả xã hội tốt đẹp hơn. Bạn rất khách quan.Cảm ơn bạn.

Việt Anh
54

Bài nhận xét của (du học sinh Nhật ???) nói rất đúng về lối sống mất phương hướng của một bộ phận đáng kể trong xã hội chúng ta hiện nay, dù cách diễn đạt có phần thô và thái quá... Nhưng sự thật là thế, cần cầu thị, có tật xấu thì phải sửa, không chịu sửa sẽ xấu thêm, không nên thấy người ta thẳng thắn góp ý mà nổi khùng tự ái, đả kích lại như vậy. Mắc bệnh sĩ, còn nguy hiểm hơn cả bệnh tim !./.

Nhật Tú
15

Cái đó gọi là tự ti đấy bạn ơi, nhân rộng là nữa tự ti dân tộc. Đó cũng là 1 tật xấu của người VN, tự ti kinh khủng. Luôn coi mình giỏi hơn người khác, không giỏi được thì chà đạp bằng mọi cách. 1 ví dụ điển hình như bội nhọ các nước khác bằng những cái tên như "Hàn xẻng" "Nga ngố".....

nguyen
32

Một người bạn tốt không phải là người chỉ biết khen ngợi ta mà là người thẳng thắn chỉ cho ta biết những thiếu sót của mình

trương minh le
27

Chắc chắn bài này không phải là của người Nhật ,mà là nỗi đau của một người Việt nam không dám tự mình nhận là người Việt,vì nếu bài này là của người Việt tác giả sẽ bị ném đá của chính người Việt,dù sao cũng đáng khen dám viết lên được.

Xem thêm bình luận
Tin khác