Người Việt nói và viết sai tiếng Việt thành quen

Văn hóa

Nguyễn Văn Lự

(GDVN) - Việc nói và viết chuẩn chính tả vừa tình yêu tiếng mẹ đẻ, vừa là trách nhiệm của toàn xã hội, của mỗi gia đình, mỗi nhà giáo, là của tôi và của bạn!

Bây giờ, hình như người Việt ta nói sai ngữ âm và viết sai chính tả đang có nguy cơ trầm trọng hơn thế kỷ trước.

Từ nhà đến trường, từ chợ đến cơ quan, nhà máy… không mấy ai còn chú ý đến nói và viết đúng chính âm và chính tả.

Cuộc sống số trôi đi mau lẹ, tất bật cuốn đi nhiều thứ chuẩn mực và người Việt đã quen và chấp nhận nó như một tồn tại khách quan.

Dù nói thế nào, dù viết tắt hay sai chính tả thế nào, người ta vẫn hiểu. Nhưng nếu không sửa lỗi chính âm và chính tả, tiếng mẹ đẻ của chúng ta sẽ ra sao?

Người phát âm sai nhưng viết lại đúng nhiều hơn người viết sai, phát âm sai. Phần lớn họ đổ tại mạch đất của làng, ai cũng nói thế viết thế.

Cũng có người sửa được, nói và viết chuẩn đúng.

Thầy cô chính là thủ phạm viết sai chính tả!

Thầy cô giáo là người có tác động quyết định đến việc làm giảm các lỗi chính tả hiện nay, sau đó là các bậc phụ huynh bố mẹ, ông bà, anh chị, là các công chức, viên chức trong cơ quan nhà nước và người làm công việc in ấn, xuất bản...

Thực tế, nếu vấn đề chính tả được thống nhất và thực hiện chỉ trong phạm vi sách giáo khoa hay trong ngành giáo dục, mà không được lan tỏa rộng rãi toàn xã hội thì tiếng Việt có nguy cơ bị xé nát.

Ai cũng biết, bàn đến ngôn ngữ tiếng Việt là bàn về tiếng nói và chữ viết của dân tộc.

Tiếng nói có trước và chữ viết có sau. Tiếng nói đúng thì gọi là chính âm, chữ viết đúng thì gọi là chính tả.

Nói không đúng so với tiếng chuẩn gọi là lỗi chính âm, viết không đúng so với từ/tiếng chuẩn gọi là lỗi chính tả.

Chính tả là viết đúng, viết chuẩn theo quy tắc của một ngôn ngữ nhất định.

Tiếng Việt là thứ tiếng ghi âm bằng công cụ chữ quốc ngữ, có đặc điểm cơ bản là chữ ghi âm, không biến hình, biến âm khi sử dụng như tiếng Anh, tiếng Nga...

Viết thế nào đọc thế nên tình trạng nói sai dễ dẫn đến viết sai và ngược lại viết sai sẽ nói và hiểu sai ý nghĩa.

Tiếng nói ở cả ba vùng phương ngữ Bắc - Trung - Nam hầu hết đều có lỗi chính âm và lỗi chính tả.

Để định hướng chuẩn khi nói và viết, người ta buộc phải chọn các phát thanh viên truyền thanh, truyền hình trung ương của cả ba miền với yêu cầu khắt khe về tiếng Việt.

Sản phẩm sửa lỗi của học trò. Ảnh: Văn Lự

Mỗi vùng phương ngữ lại có những lỗi khác nhau, cách ngụy biện khác nhau và hợp thức hóa những sự sai ấy.

Từ người lớn đến trẻ em đều nói và viết sai những lại hiểu đúng thông tin nên việc góp ý, sữa chữa là điều không thể!

Để giảm các lỗi chính âm và chính tả chỉ còn biết trông chờ đội ngũ nhà giáo từ mầm non đến đại học.

Giáo viên có ảnh hưởng lớn đến việc nói và viết của người Việt ngay từ khi đến trường học nói và học viết tiếng mẹ đẻ.

Khi thầy cô nói và viết chuẩn sẽ tạo ra thói quen và hình thành kỹ năng nói đúng, viết đúng rồi nói hay và viết hay cho học trò. 

Thầy cô và cha mẹ chính là người uốn nắn và điều chỉnh việc dùng ngôn ngữ mẹ đẻ cho chính chuẩn ngay từ ban đầu.

Sinh viên Sư phạm đến từ nhiều vùng phương ngữ, thổ ngữ, cho nên lỗi chính âm, chính tả của họ rất phong phú. 

Việc bắt buộc sinh viên sư phạm nói và viết chuẩn cần được làm nghiêm túc.

Từ điển chính tả... sai chính tả

Một số nước phát triển đã đặt ra tiêu chuẩn khắt khe về ngữ âm và ngoại hình khi chọn tuyển sinh sư phạm nhằm đào tạo thầy cô đạt chuẩn về tính mô phạm của nhà giáo.

Thầy cô giáo có thể về quê nói theo giọng quê nhưng trên bục giảng buộc phải nói và viết đúng chuẩn tiếng Việt!

Lỗi chính tả người Việt mắc phải, không phân biệt vùng miền, như các phụ âm đầu cùng ghi một âm nhưng có nhiều cách viết khác nhau và đôi khi được công nhận thành quen: d/gi, ng/ngh, g/gh, c/k/q...

Chúng ta cũng khó áp đặt với hi vọng là thay đổi mặc định của ngôn ngữ từng vùng miền và các lứa tuổi.

Không ít người vẫn gọi theo sách thời học vỡ lòng [l/n] bằng lờ cao -lờ thấp; sờ nặng - sờ nhẹ, chờ nặng- chờ nhẹ,...

Một số vùng núi phía Bắc, hay miền Trung, miền Nam nước ta lại phát âm sai nghiêm trọng các dấu thanh sắc-ngã, nặng-hỏi làm cho viết cũng sai.

Giải pháp nói chuẩn, viết chuẩn ngay từ khi học nói và viết chữ của học sinh đã được làm rồi nhưng chưa hiệu quả và đang rất phổ biến.

Không ít thầy cô cũng sai nên không dám sửa cho ai. Bệnh thành tích cho lên lớp nhiều học sinh không biết đọc, biết viết và không viết đúng, nói đúng tiếng Việt còn rất phổ biến.

Thầy cô dạy Ngữ văn bỏ công sức sửa lỗi cho học trò nhưng chỉ như muối bỏ sông. Dường như số người nói chuẩn, viết chuẩn chỉ là con số lẻ của hơn 90 triệu dân ta?

Nhiều người sai lầm cho rằng lỗi chính tả là của thầy, trách nhiệm điều chỉnh là thầy cô Ngữ văn mà quên đi vai trò của gia đình “quen rồi, quê mình toàn nói thế”…

Khi người Việt chúng ta hội nhập thế giới, nếu không phát âm chuẩn và viết chuẩn các nguyên âm, phụ âm chắc sẽ dẫn đến nói và viết tiếng nước ngoài sai, máy dịch tự động cũng không thể dịch được.

Học tiếng nước ngoài, dùng tiếng nước ngoài mà không nói và viết đúng và chuẩn là làm mất đi lòng tự tôn dân tộc, làm mất đi gốc gác của chính mình!

Đành rằng, giáo viên Ngữ văn giữ vai trò quyết định trong việc nói, viết đúng và qua các giờ học, qua bài kiểm tra để phát hiện và yêu cầu học sinh chỉnh sửa.

Ai cần sửa lỗi chính tả?

Người viết bài này, giáo viên Ngữ văn, đã duy trì hàng chục năm nay hình thức chép lại để sửa lỗi chính tả cho học sinh. 

Số học sinh đã nhận biết và viết đúng, nói đúng tiếng Việt tăng lên. 

Học trò sửa lỗi bằng cách, nếu một chữ sai (bài kiểm tra viết) lớp 10, viết lại 200 chữ; lớp 11- 400 và lớp 12 là 600 chữ.

Bắt đầu từ bố mẹ, ông bà, anh chị dạy con tập nói đến trường Mầm non; từ việc trang bị tri thức về tiếng Việt đến kịp thời sửa sai, uốn nắn, điều chỉnh, rèn luyện các con thói quen nói - viết đúng chính âm - chính tả, tiến đến kỹ năng nói tốt, viết tốt tiếng Việt.

Việc sửa lỗi chính tả rất khó và lâu dài đòi hỏi sự hưởng ứng nhiệt tình và nỗ lực cùng hành động của mỗi người chúng ta trong bất cứ lĩnh vực nào của đời sống.  

Vấn đề thống nhất chính tả tiếng Việt là một việc bức thiết, cần làm ngay.

Các cơ quan truyền thông, ngành giáo dục và toàn dân cần thống nhất quan điểm hiểu đúng, dùng đúng và chuẩn về chính tả tiếng Việt theo quy định của Bộ giáo dục.

Việc nói và viết chuẩn chính tả vừa tình yêu tiếng mẹ đẻ, vừa là trách nhiệm của toàn xã hội, của mỗi gia đình, mỗi nhà giáo, là của tôi và của bạn!

Nguyễn Văn Lự
Từ khóa :
sai chính tả , tiếng Việt , nói và viết chuẩn chính tả , tiếng nói , chữ viết , lỗi chính âm , lỗi chính tả , nói ngọng
Người Việt nói và viết sai tiếng Việt thành quen
Bình luận
võ minh trí
0

Giọng nói là văn hóa của từng miền, không nên phê bình giọng nói. Nhưng nói sai không có nghĩa là viết sai. Bởi chính tả phải hiểu được nghĩa của nó thì mới viết đúng, chứ không phải nói thế nào thì viết thế đó. Tại sao nay cải cách giáo dục nhiều nhưng học sinh toàn viết sai lỗi chính tả. Trước đây thế hệ chúng tôi học rất ít người viết sai chính tả, thử hỏi tại sao và đến lúc chúng ta cần nghiêm túc xem lại bộ sách giáo khoa dạy cho các lớp mầm non và tiểu học về lỗi chính tả.

Nguyễn Thị Cận
5

Tôi nhờ tác giả bài viết (Nguyễn Văn Lự ) giải thích giúp thắc mắc sau: Với các địa danh Bắc Cạn/Bắc Kạn; Đắc Lắc/Đắk Lắk; Đắc Nông/Đắk Nông; Buôn Ma Thuột/Buôn Mê Thuật thì viết như thế nào là đúng ?

Nguyễn Thường
6

Đặc tính phát âm theo vùng miền ở nước ta là điều sẽ tồn tại lâu dài(!), rất nhiều người sống xa quê bao nhiêu năm vẫn giữ giọng nói của nơi mình sinh ra. Và có nhiều người tuy nói không chuẩn (lỗi sai chính âm) nhưng khi viết thì họ và cả người nghe họ nói vẫn viết đúng chính tả. Lý do là những người đó được rèn luyện từ bé nên rất nhanh chóng nhận biết ý nghĩa chuẩn xác của âm và viết đúng chính tả các từ đó. Trình độ nhận thức của mỗi người được thể hiện rõ ràng ngay từ cách viết đúng "chuẩn chính tả" của họ! Chính tác giả bài viết cũng thừa nhận có "vấn đề phương ngữ" và nhận định "Người phát âm sai nhưng viết lại đúng nhiều hơn người viết sai, phát âm sai". Vì lẽ đó tôi thấy trước tiên là chúng ta cần sớm chấn chỉnh tình trạng nói sai chính âm và viết sai chính tả với những lỗi nhầm lẫn phổ biến như n/l; s/x; ch/tr; d/gi; ng/ngh; g/gh; c/k/q ... Và cần thực hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng sẽ có tác dụng nhanh chóng và rộng rãi !

"GIÁO GÀN"
1

"Bây giờ, hình như người Việt ta nói sai ngữ âm và viết sai chính tả đang có nguy cơ trầm trọng hơn thế kỷ trước"; và hiện tượng "nói sai ngữ âm và viết sai chính tả" chắc chắn sẽ còn nguy cơ và trầm trọng hơn nữa khi mà "ông Bộ" bảo thủ duy trì đa số các môn thi TN THPT bằng hình thức trắc nghiệm! Trân trọng cảm ơn thầy Nguyễn Văn Lự và Báo ĐT GDVN.

Người Hà Nội
0

Trước năm 1960 học sinh rất ít khi nói và viết sai chính tả vì ngay từ bậc tiểu học, nếu không vượt qua được cửa chính tả thì khó mà lên lớp được. Cũng là những người xuất xứ từ Thái bình, Nam định, Hải dương, Bắc ninh... nhưng khi đã vào Đại học thì không thấy ai nói ngọng nữa. Ngày nay thì viết báo, viết văn cũng sai chính tả be bét. Đọc một bài báo mạng chỉ có chừng 10 dòng thì đã có 4-5 lỗi chính tả. Cô giáo bậc tiểu học rèn cho trẻ từ thuở ban đầu mà rất nhiều cô nói ngọng, viết một câu văn không hoàn chỉnh. Phải bắt đầu sửa ngay từ gốc, tức là nghiêm khắc trong tuyển sinh đầu vào ngành giáo dục thì may ra còn có cơ cứu vãn.

Việt Hưng
0

Sắp đến kỳ tuyển sinh vào đại học, cao đẳng, hy vọng báo chí, truyền hình đừng nói, viết kiểu như: "Năm nay Trường A tuyển abc chỉ tiêu"

Lê Hải Hưng, ĐHBK HM
6

Sai mãi thành quen. Ngay phát thanh viên hoặc MC trên phương diện thông tin công cộng còn không phát âm được vầ "ươu" (chữ rượu chẳng hạn), hay gần 100% các nhà báo, các bài báo (kể cả báo chính thống) đều viết từ "xiết chặt" thành "siết chặt". Và còn nhiều sai sót nục cười nữa. Tuy nhiên "lộng giả thành chân", đi mãi thành đường. Đành phải xin lỗi tiền nhân vậy, chúng ta khó lòng mà sửa được, nếu không nói là ngày càng mắc nhiều sau sít hơn.

Nguyễn Hội Tề
8

@Lê Hải Hưng,ĐHBK HM: - Bạn bình luận về chữ nghĩa nhưng bạn không thạo về chữ nghĩa! Xin kể ra nhiều sai sót trong bốn dòng bạn viết (được vầ "ươu", nục cười, nhiều sau sít hơn). Bạn nhận xét gần "100% các nhà báo, các bài báo (kể cả báo chính thống) đều viết từ "xiết chặt" thành "siết chặt" là sai đấy! Hai từ này có ý nghĩa khác nhau và không phải là mọi người đều viết sai cả, nếu có bạn hãy nêu dẫn chứng cụ thể. Nhân đây, xin hỏi ĐHBK HM nghĩa là gì vậy, có phải là Trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh không ?

Xem thêm bình luận
Tin khác