11 năm tới lớp bằng nạng và ước mơ trở thành lập trình viên

Cần giúp đỡ

Nam Phong

(GDVN) - “Chân của em không được lành lặn nên em nghĩ công việc của lập trình viên sẽ hợp với em. Em cố gắng đến trường bằng đôi nạng gỗ để sau này đỡ đần mẹ…”

Đó là tâm sự của cô học trò nghèo, đầy nghị lực vượt lên số phận Lê Thị Loan, học sinh lớp 11A8, trường THPT Mỹ Đức A (Hà Nội).

Sinh ra trong gia đình nghèo khó thuộc diện hộ nghèo tại thôn Thọ Sơn, Đại Nghĩa, Mỹ Đức. Gia đình em có ba người, tất cả chỉ biết chông chờ vào mình mẹ em. Người bác gái của Loan thì không được minh mẫn, thường xuyên đau ốm bệnh tật. Phần Loan thì từ khi sinh ra, em đã bị tật bẩm sinh. Đôi chân em dù đã qua 4 lần phẫu thuật nhưng vẫn không thể đi lại bình thường được.

Đã 11 năm qua, Loan đến trường bằng đôi nạng gỗ với niềm mơ ước trở thành lập trình viên.

Cô Lê Thị Chuyên (54 tuổi), mẹ của Loan nhớ lại những tháng ngày cơ cực, khi mà Loan vừa sinh ra, đôi chân của em bị liệt hoàn toàn, hai bàn chân thì quắp lại không thể nào duỗi thẳng ra. Khi cô sinh Loan ra, nhiều người đã khuyên cô bỏ em đi rồi đi xin đứa khác. “Nhưng không thể làm được điều ấy, làm như thế thất đức lắm. Con mình đẻ ra, dù có thế nào thì cũng là con mình. Mình không chăm được con thì còn đi xin ai?” Cô Chuyên nói.

Mọi sinh hoạt của gia đình nhỏ bé ấy hoàn toàn phụ thuộc vào sức lao động của cô Chuyên với những đồng tiền công ít ỏi mà cô đi phụ hồ có được. Tuy nhiên, do có tuổi nên không phải ngày nào cô cũng đi làm thuê được. Vì vậy mà nhiều khi nghỉ ốm ở nhà đến khi khỏe mạnh, xin đi làm lại thì đã có người khác thay thế. Cô lại đi làm thuê, bất cứ ai thuê gì thì cô làm nấy, miễn sao có tiền nuôi con ăn học.

Ngày Loan còn nhỏ, cô Chuyên chạy vạy hết chỗ nọ chỗ kia, vay ngân hàng để chữa trị cho Loan. Lúc nào cũng chỉ lo tiết kiệm, nhặt nhạnh don cóp trả nợ rồi lại đi vay đê đưa Loan ra bệnh viện Bạch Mai để chữa trị. Nhưng sau 4 lần các bác sĩ thực hiện mổ nắn chân cho em thì vẫn không giúp em lành lặn được đôi chân.

Loan ngày nhỏ. (Ảnh gia đình cung cấp)

Mọi sinh hoạt hằng ngày của Loan đều phải dựa vào đôi nạng gỗ. Chuyện đi lại với đã là rất khó khăn nhưng, em đã không vì thế mà bỏ học. “Càng khó khăn, em càng phải cố gắng để mai này cuộc sống của em và mẹ mới bớt khổ được.”

Không buổi học nào Loan chịu ở nhà dù trời gió rét hay mưa gió thì em vẫn quàng áo mưa, đội nón tới trường. Cô Chuyên tâm sự, “chưa bao giờ em nó chịu nghỉ học, kể cả ốm đau. Tôi lắm lúc thương em nó, khuyên em nó nghỉ một buổi nhưng Loan nhất định không chịu, nhất quyết đi học. Thương con, tôi lại dắt xe đèo con ra lớp với các bạn.”

Cô Chuyên vừa nhấp chén trà vừa nói: “Gia đình thì nghèo khó, trước đây có mỗi gian nhà lụp xụp ba mẹ con bác cháu nương tựa, đùm bọc lẫn nhau. Mới đây được nhà nước quan tâm, hỗ trợ giúp đỡ để gia đình xây gian nhà lợp tôn nhưng vẫn còn phải nợ 8 triệu đồng tiền đi vay để làm nhà.

Gia tài của tôi chẳng có gì để cho con, có mỗi thứ quý giá nhất là tình cảm mẹ con và tôi vẫn nói với em nó “mẹ chả có gì ngoài việc cho con ăn học. Con học được đến đâu mẹ nuôi con ăn học đến đó.”” Nói đoạn, cô Chuyên xoa đầu Loan nhìn âu yếm và đầy hãnh diện về cô con gái chăm ngoan học giỏi.

Những tấm giấy khen của Loan được treo rất nhiều trên tường nhà

Ngoài việc học, mỗi khi không phải lên lớp, Loan ở nhà còn giúp đỡ mẹ giặt quần áo, quét nhà. Một tay em chống nạng, một tay quét nhà. Khi mẹ đi làm, Loan nói với mẹ, múc sẵn nước để ở chậu và đặt cho em sẵn chiếc ghế gần đó. Khi nào học bài xong, em sẽ giặt đồ và phơi đồ.

Nghị lực của Loan đã được chứng minh bằng những tấm giấy khen học sinh giỏi, học sinh tiên tiến, giấy khen của UBND huyện Mỹ Đức về thành tích học tập và nghị lực vươn lên số phận. Chưa một năm nào mà em không nhận được giấy khen về thành tích học tập của mình.

Cô Nguyễn Thị Tuyết Minh, giáo viên chủ nhiệm lớp 11A8 cho biết, Loan là cô học trò rất tự tin, dù đôi lúc có mặc cảm bản thân nhưng em Loan vẫn đến lớp học tập. Đó là một nghị lực rất lớn, không những thế, kết quả học tập của Loan luôn đạt loại khá. Trong lớp các bạn cũng rất quý mếm và thường giúp đỡ Loan.

Mong rằng, những nỗ lực không biết mệt mỏi của Loan sẽ được đền đáp xứng đáng và ước mơ trở thành lập trình viên của em sẽ trở thành hiện thực.

Mọi sự giúp đỡ xin gửi về:

1. Em Lê Thị Loan, học sinh lớp 11A8, trường THPT Mỹ Đức A, huyện Mỹ Đức, Hà Nội.

Mẹ là chị Lê Thị Chuyên, thôn Thọ Sơn, xã Đại Nghĩa, huyện Mỹ Đức, Hà Nội

- Mã số: 5

2. Hoặc gửi về Quỹ Tấm Lòng Việt Nam - Báo điện tử Giáo dục Việt Nam

- Địa chỉ: số 147 Mai Dịch, Cầu Giấy, Hà Nội

- Tel: 04.6261.0666 – 04.6261.0888

3. Qua Ngân hàng:

- Tên Tài khoản: Báo điện tử Giáo dục Việt Nam

- Tài khoản số: 1507201058249 tại Ngân hàng Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, chi nhánh Cầu Giấy

- Email: tamlongvietnam@giaoduc.net.vn

Lưu ý:

- Khi chuyển tiền ủng hộ cho một hoàn cảnh cụ thể, đề nghị Bạn đọc ghi rõ tên hoàn cảnh hoặc Mã số của hoàn cảnh.

Ví dụ:

Ủng hộ cháu Lê Thị Loan hoặc Ủng hộ Mã số 5

Nam Phong
Từ khóa :
lập trình viên , mẹ , đôi chân , Mỹ Đức , sinh ra , hay mưa , có người khác , nương tựa
11 năm tới lớp bằng nạng và ước mơ trở thành lập trình viên
Chủ đề : Tiêu điểm
Chủ đề : Tấm lòng Việt Nam: Những địa chỉ cần giúp đỡ
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xem thêm bình luận
Tin khác