Sự đơn độc của người thầy!

Giáo dục 24h

Nguyễn Cao

(GDVN) - Mấy trăm năm trước, cụ Nguyễn Trãi (1380-1442) đã từng viết: “Hoa thì hay héo, cỏ thường tươi” và có lẽ câu thơ ấy vẫn đúng đến tận bây giờ!

LTS: Trong thực tế, nhiều thầy cô giáo đứng lên chống tiêu cực thường bị trù dập, xa lánh. Đây là thực trạng đáng buồn trong nền giáo dục nói riêng và xã hội nói chung.

Thầy giáo Nguyễn Cao phản ánh những điều mà giáo viên nhận được sau khi đấu tranh chống tiêu cực.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết!

Vụ "30 năm độc quyền làm Hiệu trưởng, một thầy giáo ở Cà Mau bị tố nhiều sai phạm" đã kéo dài nhiều tháng qua nhưng xem chừng vẫn còn phải chờ kết quả xử lý.

Hiệu trưởng vẫn tiếp tục lộng quyền và “hành” giáo viên một cách vô lí, gây nên bất bình cho dư luận. 

Tại sao những sai phạm của ông Trần Vũ Cương (Hiệu trưởng Trường THCS Thanh Tùng, huyện Đầm Dơi, Cà Mau) không được giải quyết dứt điểm mà cứ nhì nhằng mãi để làm khổ giáo viên trong trường và làm ảnh hưởng đến uy tín của cả địa phương. 

Và, cũng chính từ vụ việc này cho ta thấy được sự lẻ loi của giáo viên - những người dám đứng lên… để phản ánh sự thật.

Từ lâu, dư luận đã từng chứng kiến rất nhiều trường hợp của các cá nhân dám đứng lên tố cáo những sai phạm của các cơ quan chủ quản, sau đó bị trù dập, kiểm điểm và thậm chí là sa thải không còn là chuyện hiếm nữa. 

Điều này cho ta thấy rằng công tác phòng chống tham nhũng, tiêu cực nói chung và ngành giáo dục nói riêng không dễ dàng chút nào, không phải chân lí bao giờ cũng thắng được cái sai trái, cái xấu.

Thầy Đỗ Việt Khoa từng nhiều lần đứng lên tố cáo tiêu cực. (Ảnh trên giaoduc.net.vn)

Ngược dòng thời gian ta đã từng chứng kiến thầy giáo Đỗ Việt Khoa (Hà Tây cũ) đứng lên tố cáo những tiêu cực trong thi cử, sai phạm trong quản lí của Ban giám hiệu nhà trường.

Ông đã được Bộ giáo dục tặng bằng khen, được làm khách mời chương trình Người đương thời.

Nhưng, sau đó là rất nhiều hệ lụy đau lòng. Đó là bị bôi nhọ, trù dập, không tăng lương đúng qui định, thậm chí là bị đánh dằn mặt tại nhà mình và đe dọa không được can thiệp vào công việc nhà trường … và cuối cùng không chịu đựng được nữa, năm 2010 thầy Khoa phải làm đơn thôi việc…!

Thầy giáo Trương Hoài Phương - giáo viên bộ môn Sử trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn, tỉnh Bình Định có ý định mổ bụng tự sát ngay tại buổi lễ kỉ niệm 15 năm thành lập trường do phẫn uất bị đối xử không công bằng trong tập thể, bị trù dập có hệ thống trong nhiều năm liền, sau khi đã tố cáo những vi phạm của nhà trường.

Cô giáo Trần Thị Huyền có đơn tố cáo bà Phạm Thị Ánh Ngọc (Hiệu trưởng trường Mầm non Đắk Djrăng, Mang Yang, Gia Lai) lên nhiều cấp.

Trong một góc nhìn về sự học

Sau đó, Thanh tra tỉnh Gia Lai, huyện Mang Yang đã xác định rõ ràng sai phạm của hiệu trưởng Phạm Thị Ánh Ngọc. 

Nhưng, khi bà Ngọc chưa bị xử lý thì cô Huyền (người kiện) điều chuyển dạy trường Mầm non xã Đắk Trôi, cách nhà khoảng 50km.

Thầy giáo Lê Vân ở Trường THPT Sơn Tịnh 1 (huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi) gửi đơn tố cáo đến các cơ quan chức năng về những sai phạm của hiệu trưởng.

Sau đó, hiệu trưởng Nguyễn Tấn Cảnh ký quyết định “buộc thôi việc”...

Những sự việc giáo viên đứng lên tố cáo rồi bị hành lên hành xuống không phải là ít. Vì thế, những sai phạm mà giáo viên biết thì cũng chỉ để biết mà thôi. 

Họ không dám tố cáo bởi một lẽ đương nhiên là đấu tranh những sai trái, những bất cập thì ai bảo vệ họ? Và, có mấy khi chân lí đứng về người tố cáo đâu. 

Nhiều đơn thư được gửi đi rồi lại được gửi lại cho đơn vị có người tố cáo hoặc khi thanh tra cấp trên về thì phần lớn kết luận là Ban giám hiệu đúng, còn bản thân người tố cáo là… thiếu cơ sở, thậm chí là vu khống, gây mất đoàn kết nội bộ. 

Những sự việc nếu thanh tra có phát hiện sai phạm cũng chỉ nằm ở mức khiển trách, rút kinh nghiệm, cùng lắm là điều chuyển công tác. 

Vì thế, sau một đợt thanh tra là dịp để người bị tố cáo có dịp “quan tâm” đến người tố cáo. Nên, cô giáo Mai Lệ Cẩm, giáo viên trường THCS Thanh Tùng (Đầm Dơi, Cà Mau) đứng ra phản ánh với báo chí về việc mình bị Hiệu trưởng Trường THCS Thanh Tùng “đá như trái banh” cũng là một lẽ thường tình… mà dư luận đang chứng kiến.

Nỗi cơ cực của thầy giáo kêu cứu vì bị trù dập do chống tiêu cực nhưng bị bỏ rơi

Có một thực tế là khi cán bộ thanh tra hỏi giáo viên khác thì không mấy ai dám bênh vực giáo viên tố cáo, bởi lẽ họ phải nghĩ đến tương lai của họ, đến miếng cơm manh áo, cho dù là lương tâm cắn dứt. 

Hỏi công đoàn, đoàn thanh niên, thanh tra thì cũng là chỗ thân thiết với Ban giám hiệu, hơn nữa đây là các đối tượng được Ban giám hiệu nâng đỡ và gắn chặt quyền lợi với nhau. 

Và, thường là thanh tra thì đa số là chỗ quen biết hoặc bạn bè thân thiết của các Ban giám hiệu nên chỉ cần có đơn tố cáo là mọi thông tin Ban giám hiệu đã nắm được, họ đã có thời gian chuẩn bị để hợp thức hóa tất cả các loại hồ sơ sổ sách để che đi những sai phạm (nếu có) của mình.

Trong công tác, nhiều giáo viên có ý kiến góp ý những sai trái của Ban giám hiệu thì sau đó là họ được gì?

Được dự giờ thường xuyên, được kiểm tra thường xuyên, được phân công những lớp có nhiều học sinh cá biệt, được bố trí thời khóa biểu rải rác ở các ngày trong tuần.

Thậm chí, họ "được" bố trí sai chuyên môn để làm những công việc hành chính và trong xét thi đua thì được đưa ra mổ xẻ từng những việc nhỏ nhất để cắt thi đua, có khi là xếp không hoàn thành nhiệm vụ như nhiều trường hợp mà báo chí đã nêu trong thời gian qua.

Ngành giáo dục không phải không có người dám đấu tranh, nhưng đấu tranh thì tương lai của những thầy cô ấy đi về đâu?

Chợt nhớ, cách đây hàng mấy trăm năm, cụ Nguyễn Trãi (1380-1442) đã từng viết: “Hoa thì hay héo, cỏ thường tươi” và có lẽ câu thơ ấy vẫn đúng đến tận bây giờ!

Nguyễn Cao
Từ khóa :
đấu tranh , Mai Lệ Cẩm , thầy Đỗ Việt Khoa , tiêu cực , ngành giáo dục
Sự đơn độc của người thầy!
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Chủ đề : Tiêu cực trong giáo dục - đào tạo
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Xuân Vii
2

Những gv chống tiêu cực là chông lại phần lớn đồng nghiệp.Họ bị cô lập là điều tất nhiên.Chỉ ph,hs ủng hộ thì lại o giúp được gì.Đau lòng quá.Bao giờ gd trở lại trong sạch,cao quý như ngày xửa ngày xưa.

Nguyên Thị Sâm
4

Nhờ tòa soạn gửi số dt của tôi tới thầy Cao tôi muốn chia sẻ nhiều vấn đề tiêu cực trong ngành gd ở địa phương tôi

Nguyên Thị Sâm
3

Bài viết của Thầy Cao rất đúng nó đã và đang tồn tại trong ngành gd

bùi minh thuận
4

Nhờ tòa soạn gửi dùm số điện thoại của tôi(Bùi Minh Thuận): 0905 368 058, đến Thầy Nguyễn Cao. Cám ơn tòa soạn, vì tôi cũng là nhà giáo. Kết bạn với thầy Cao để chia sẽ nhiều vấn đề về giáo dục, mong muốn cùng nhau cất lên tiếng nói để làm trong sạch môi trường giáo dục.

Trần Đình Anh
10

Từ cổ chí kim giáo dục là tương ai của dân tôc. Một nên giáo dục dối trá sẽ manh nha cho một xã hội rối loạn và tàn bạo , dối trá. Giáo dục Viêt Nam dù đã làm nên nhiều thành tích nhưng những hạt sạn đó nếu không loại bỏ sẽ làm tan nát cả một sự nghiệp. Mong sao Quôc hội sớm có giải pháp thiết thực

Lệ Hằng
7

Ôi sao TG Nguyễn Cao không nhắc tới Hiệu trưởng độc quyền gian dối mà PV Phương Linh đã đăng bài khi nói về Trường THCS Tân Tạo quận Bình Tân TPHCM, một trong số những Hiệu trưởng tham nhũng, độc đoán và có bề dày thành tích nguỵ biện và luồn lách khéo léo để tồn tại đã làm bức xúc cho tập thể cán bộ giáo viên nhân viên toàn ngành cùng bậc phụ huynh học sinh. Nói ra để thấy rằng trong xá hội hay môi trường giáo dục cũng còn rất nhiều tấm gương sáng có tâm có đạo đức nhà giáo, đạo đức nghề nghiệp dám đứng lên đấu tranh tố cáo lãnh đạo của mình khi có quá nhiều sai phạm nghiêm trọng. Qua đó rút ra một điều cán bộ ngành

Mai Nhu Quyen
6

Đấu tranh là ĐÁNH TRÂU mà ở VN con TRÂU là đầu cơ nghiệp nên khó ạ! Cảm ơn bài viết của thầy!

bùi minh thuận
23

Rất mến phục thầy Cao, muốn được kết bạn với thầy để chia sẻ nhiều vấn đề về GD.Xin thầy số ĐT nhé. Tôi cũng rất băn khoăn và trăn trở nhiều về nền GD của nước nhà, vì sao mà những chuyện mà báo chí lâu nay đã vạch trần cái sự giả dối, những chuyện tham nhũng, những bất cập về chuyện dạy thêm học thêm, những sự lộng hành của cán bộ quản lý cùng sự thủ đoạn của họ... đã làm cho sứ mệnh giáo dục không được cao đẹp vẫn còn tồn tại. Đáng lý những rác rưởi ấy phải được quét đi để cho môi trường GD được trong sạch. Nhiệm vụ này giáo viên gánh không nổi đâu, vì họ phải lo dạy, phải lo cho cuộc sống mong manh của mình, họ nhìn ra vấn đề hết, họ dế bị tổn thương cho nên họ đang quay lưng như là không thấy không biết. Trách nhiệm này thuộc về ai?

Xem thêm bình luận
Tin khác