"Tôi bận lắm, nó hư, nó học dốt, cô cứ cho vài cây vào người là xong”

Giáo dục 24h

Phan Tuyết

(GDVN) - Việc học tập của các em không thể phó mặc hoàn toàn vào các giáo viên khi gia đình mới chính là điểm tựa vững chắc cho các em đến lớp.

LTS: Gia đình là tế bào của xã hội, là cái nôi nuôi dưỡng, chăm sóc những đứa trẻ trong khi người thầy là người dẫn dắt các em đến với đỉnh cao của tri thức nhân loại.

Tuy nhiên, nếu việc đến giờ đưa con đến lớp, hết giờ lại nhận con về mà thiếu sự quan tâm, uốn nắn nhịp nhàng của phụ huynh với các giáo viên thì việc giáo dục cũng khó đạt được hiệu quả đồng bộ.

Bài viết của cô giáo Phan Tuyết thể hiện quan điểm trên.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả!

Một trong những biện pháp giúp học sinh học tốt, chăm ngoan là việc giáo viên chủ nhiệm thường xuyên liên lạc chặt chẽ với gia đình học sinh.

Nhờ mối liên lạc này, giáo viên cũng thông báo đến gia đình các em những điểm mạnh của các con ở trường, những tồn tại, khó khăn mà các con chưa thể vượt qua hoặc những biểu hiện lệch lạc trong suy nghĩ và hành động của những học sinh lớn…

Từ đó, phụ huynh sẽ có những biện pháp như khích lệ hoặc giúp các em biết khắc phục những khó khăn ấy.

Ngược lại, phụ huynh cũng thông tin đến giáo viên về tình hình của con em ở nhà để cùng thầy cô nhắc nhở, giúp đỡ các em một cách kịp thời nhất.

Thế nhưng thực tế một số nơi, địa phương hiện nay, phụ huynh đang “khoán trắng” cho giáo viên việc học hành, dạy dỗ con mình.

Đưa con đi học (Ảnh: TTXVN).

Không ít người còn xem đây là trách nhiệm của các giáo viên và không có sự liên lạc thường xuyên, thậm chí còn trốn tránh khi được mời hay không cung cấp số điện thoại cho giáo viên.

Đầu năm học mới, trong công tác chủ nhiệm của mình, giáo viên nào cũng phát cho học sinh một tờ giấy kê khai lý lịch như họ tên cha mẹ, nghề nghiệp, hoàn cảnh gia đình… số điện thoại cần liên lạc.

Cô H.A, một giáo viên ở trường Phước Hội, Bình Thuận chia sẻ:

Đừng nghĩ cứ đưa con đến trường là cha mẹ hoàn thành trách nhiệm!

Một số phụ huynh lớp em không cung cấp số điện thoại mặc dù hỏi các bé thì được biết đều dùng di động.

Hôm qua, có bé bị mệt muốn liên lạc với phụ huynh chở về đi khám mà không biết liên lạc cách nào”.

Có phụ huynh cho số điện thoại nhưng khi cần, giáo viên chỉ nghe tiếng tít… tít hoặc không liên lạc được, có điện thoại chuông đổ từng hồi không ai nhấc máy…

Không có số điện thoại, nhiều giáo viên buộc phải viết giấy gửi học sinh đem về nhưng không phải phụ huynh nào cũng tranh thủ lên gặp thầy cô.

Người làm thinh, người lên tỏ thái độ khó chịu: “Tôi bận làm ăn nên không có thời gian rảnh lên hoài. Nó hư, nó học dốt, cô cứ cho vài cây vào người là xong”.

Khi nào thầy cô cần liên lạc với phụ huynh?

Học sinh lên trường thường hay cảm sốt bất thình lình, đau bụng, nôn ói khắp lớp, em ho khản cả tiếng, em chạy nhảy bị té gây thương tích…

Học sinh lớn hơn có em đánh nhau với bạn, cúp tiết đi chơi…

Khi không liên lạc được với giáo viên, có thầy cô phải bỏ lớp dạy để chở học sinh về nhà, có gia đình ở xa lại đi làm vắng, thầy cô đành chở học sinh vào trạm xá, bệnh viện…

Nguyên nhân nào phụ huynh tránh giáo viên?

Giá như bố mẹ, thầy cô hiểu con cái, học trò hơn!

Qua tìm hiểu một số phụ huynh được biết, cũng có phụ huynh không cho giáo viên số điện thoại vì sợ giáo viên gọi kể tội con mình (điều này thì họ biết vì hầu như toàn rơi vào những học sinh cá biệt).

Có người chưa lo được tiền nộp cho con lại sợ bị thầy cô gọi nhắc nhở, điều này là thực tế, và giáo viên cũng chẳng hào hứng gì khi phải sử dụng đến kiểu liên lạc này. Nhưng không thể không gọi khi mọi khoản tiền cần phải đóng mà các em vẫn chưa chịu đóng tiền.

Có phụ huynh còn quan niệm chuyện trên trường thuộc trách nhiệm của giáo viên nên không có lý do gì để liên lạc vì họ rất bận, không liên lạc được với phụ huynh, giáo viên thật sự gặp khó khăn trong dạy học và giáo dục các em hằng ngày.

Phan Tuyết
Từ khóa :
chất lượng giáo dục , trách nhiệm phụ huynh , họp phụ huynh , giáo viên
"Tôi bận lắm, nó hư, nó học dốt, cô cứ cho vài cây vào người là xong”
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Liêm Hồng
4

Bài viết của phan tuyết quá đúng. Tôi là một gv tại một thành phố ( loại 2)nên nhiều người nghĩ gv thành phố thì sướng lắm, kêu cái gid. Cách đây 2 năm, tôi nhận chủ nhiệm một lớp. đâu năm tôi cũng phát sơ yếu lí lịch cho hs nhưng có 1 hs gia đình chỉ ghi địa chỉ là tổ dân phố.., phường...chứ không ghi số nhà và tên đường cụ thể . Mục số điện thoại vẫn có ghi (nhưng thiếu 1 số). qua tìm hiểu tôi thấy gia đình em có 6 anh em đang theo học và em có học lực quá kém. Tôi đã viết giấy mời nhiều lần nhưng phụ huynh không bao giờ đến, viết lời phê vào vở học sinh yêu cầu về cho bố mẹ kí, ghi lại số đt nhưng họ cũng không chịu kí...Gv chúng tôi dạy 2 buổi/ngày nên cũng khó có thời gian đến từng nhà hs mà gọi điện thì không bao giờ gọi được vì thiếu 1 số...nghĩ buồn quá...thôi thì... mình làm theo tâm của mình thôi. Trường hợp thứ 2là một hs gia đình buôn bán thuộc loại dư ăn nhưng thích ăn cơm "chùa". Các năm trước bố mẹ bói với gv là nhà tôi xa, không đưa đón cháu về ăn trưa được nhưng cũng không co tiền nộp tiền ăn...và các năm trước em này đã "qua mặt" ăn cơm chùa của nhà trường. Đến năm tôi nhận lớp, biết được tình hình nên tôi cương quyết mời bố mẹ đón em về vì nhà truwongf chứ không phải trại mồ côi...nhưngmới vào học, chưa thu tiền ăn nên chưa có lý do chính đáng. Không may, sau khi ăn cơm trưa thì hs này kêu đau bụng và bảo mẫu gọi điện thoại thì mấy phút sau phụ huynh đã có mặt (như vậy lý do đi làm xa nên không đón con được chỉ là nguỵ biện để ăn cơm chùa).

Trần bình An
1

Gia đình cũng tùy hoàn cảnh tùy điều kiện để có thể cùng nhà trường dạy bảo học sinh, nói ra thì dài dòng nhưng tóm lại ta thấy hầu hết học sinh bây giờ đều học 2 buổi trong ngày,thậm chí các em không còn thì giờ để vui chơi lúc nào cũng cắm đầu vào học thêm,học dãn ...Có một điều rất khó giải thích ví dụ trường hợp của gia đình mình ,bản thân mình đã từng là giáo viên dạy tiếng Anh và cũng từng là phiên dịch nhiều năm nhưng các cháu nhà mình học tiếng Anh ở trường rất tồi mình muốn dạy thêm cho các cháu nhưng các cháu lại phải đi học thêm ở trường hoặc ở nhà cô giáo nếu không thì rất phiền toái ,kết quả một lần gặp các cô nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh ở sân trường thấy các cô nói sai và nói ngọng nhiều quá .Với kiểu thầy cô như vậy thì chất lượng học sinh kém là đúng thôi.

Nhật Vinh
3

Người VN nhiều người lạ lắm, dạy con không giống ai, ngay từ nhỏ đã khuyến khích con không chấp hành luật giao thông, không đội nón mũ gì cả, cha mẹ đã làm cho chúng hiểu rằng hãy cứ phạm luật đi nếu có thể. Đó là một kiểu dạy con cực kỳ sai lầm nếu như không muốn nói là ngu ngốc.

Minh Hung
3

Có 1 phụ huynh tiểu học ở TPHCM khi được GV mời làm việc về "thành tích" của cháu đã mắng cháu: "... không học được thì nghỉ đi, khỏi đi học, về bán vàng với tao... có chết đâu mà sợ" . Thế này mà đổ lỗi cho GV thì tội quá

Thiên An
8

Ừ, thầy cô cứ đánh nhưng đánh xong là thầy cô có chuyện đấy!

nghiencuu
2

Gia đình phải trách nhiệm nhiều hơn nhà trường mới phải! Con em mình mà mình khoán trắng thì thật là đau lòng. Lại có trường hợp chỉ trách mắng các em chút xíu đã giận đùng đùng. Mong rằng các quý ông, quý bà nên quan tâm con em mình ủng hộ nhà trường, quản lí chặt chẽ, giáo dục về đạo đức, về nhân cách. Thầy cô nào cũng đều muốn trò mình phải giỏi, phải tốt cả. Không có thầy cô nào muốn học trò mình hư cả. Hãy tin tưởng nhũng thầy cô chân chính các bạn ạ.

Xem thêm bình luận
Tin khác