Vì nhiệt tình, yêu thương trò mà giáo viên phải lạy phụ huynh và bồi thường sao?

Giáo dục 24h

Thùy Linh

(GDVN) - “Hiện nay, hình phạt ghi tên vào sổ đầu bài không còn hiệu quả nữa bởi trong một học kỳ vừa qua, học sinh lớp tôi đã “xử lý” xong 3 cuốn sổ".

Bài viết "Con là cục cưng của bố mẹ, cô mà đánh con, bố con sẽ đuổi cô ra khỏi trường!” của tác giả Phan Tuyết đăng tải trên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam ngày 1/3/2016 đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của đông đảo bạn đọc.

Đặc biệt là những thầy cô đang ngày ngày đứng lớp và những bậc phụ huynh đang có con trong độ tuổi đến trường. 

Sau mỗi vụ việc phụ huynh lên tiếng kiện cáo khi thầy cô giáo dục con cái họ bằng roi vọt thì mỗi giáo viên rút ra cho mình nhiều bài học sâu sắc thậm chí nhiều thầy cô còn đưa ra quan điểm khi tới trường là "bỏ qua cho an toàn". 

Một kỳ học mất 3 cuốn sổ ghi đầu bài

Thầy Cao – một giáo viên một trường Trung học cơ sở thuộc tỉnh An Giang tâm sự:

Sau mỗi kì nghỉ dài như Tết Nguyên Đán, vì có nhiều thời gian vui chơi, giao du với các đối tượng bên ngoài nên khi Tết ra nề nếp trường, lớp bị xáo trộn. Nhưng giáo dục các em không hề dễ dàng chút nào. 

Vì chỉ cần đụng tới trò để mong muốn các em chấn chỉnh những việc làm sai trái cũng như giúp học trò tập trung vào việc học thì y rằng ngay ngày hôm sau sẽ thấy cảnh phụ huynh hầm hổ vào gặp thậm chí họ còn lên gặp thẳng Ban giám hiệu để lên tiếng, để kêu la này nọ nên giờ chúng tôi không muốn đụng vào học trò
”.  

Sổ đầu bài từ trước đến giờ được xem như là tài liệu để đánh giá, xếp loại học sinh, thi đua của lớp nên khi học sinh không học bài cũ, không chuẩn bị bài, mất trật tự…thì giáo viên sẽ trừ điểm hoặc ghi tên vào sổ. 

Chỉ vì nhiệt tình, yêu thương trò mà giáo viên phải lạy phụ huynh và bồi thường (Ảnh: baobinhthuan.com.vn)

Nếu là vi phạm lần đầu thì sẽ nhắc nhở, vi phạm các lần tiếp theo theo thì tùy mức độ mà giáo viên chủ nhiệm sẽ xử lý như: hạ hạnh kiểm, phạt trực nhật, lao động, mời phụ huynh, đình chỉ học...

Tuy nhiên, “hiện nay hình phạt này đã không còn hiệu quả bởi trong một học kỳ vừa qua, học sinh lớp tôi đã “xử lý” xong 3 cuốn sổ đầu bài”, anh Cao chia sẻ. 

Hơn nữa, do cách sống của người miền Nam rất thoáng từ cách suy nghĩ đến hành động nên việc thấy cô giáo dục học trò càng khó hơn. Bởi lẽ, khi học sinh nghỉ học, thầy cô vào tận nhà vận động thì chứng kiến ngay cảnh bố mẹ đang chơi bài bạc mà không quan tâm tới lời giáo viên nói.

Khi hàng năm Bộ Lao động Thương binh và xã hội luôn công bố con số sinh viên ra trường không kiếm được việc làm ngày càng gia tăng khiến phụ huynh không thiết tha với việc học của con cái mình.

Cho nên, nhiều trường hợp khi thầy cô tới vận động thì phụ huynh cho rằng: “Con ông A, con bà B học Đại học xong giờ vẫn về đi cày, đi cấy…vậy học có tác dụng gì?”.

Triết lý của giáo viên khi đến trường: “Bỏ qua cho an toàn”


Liên hệ với cô H. – cô giáo Tiểu học trú tại tỉnh Đắk Lắk, cô kể: “Sự náo loạn của học sinh và phụ huynh hiện nay bị ảnh hưởng nhiều theo số đông.

Bởi nghe một trường hợp nào giáo viên đánh học sinh thì phải kiện nên cứ đà đó họ thấy con họ bị đụng nhẹ là cũng đưa sự việc ra để kiện cáo. Giờ dạy con người ta khổ lắm”.

Nghề giáo - xưa thì cao quý, nay bạc như vôi

(GDVN) - Khi chẳng may gặp chuyện thì giáo viên chẳng có ai để chia sẻ về mặt tư tưởng. Dần dần họ trở nên cô đơn ngay chính trong ngôi trường của mình.

Cô H. kể rằng: “Cách đây vài năm trường tôi có trường hợp giáo viên phải lạy phụ huynh và bồi thường 80 triệu đồng (tương đương với khoảng 2 năm đi dạy không ăn không uống) đồng thời bị chuyển nơi công tác chỉ vì sự nhiệt tình. 

Năm đó, cô giáo ấy dạy lớp 1, trong lớp có một bé nữ không chịu học mặc dù cô giáo đã kèm cặp nhiều ngày nhưng em đó vẫn lì, không học. 

Như mọi ngày, khi tan lớp nhưng cô vẫn cặm cụi hướng dẫn nhưng do học sinh không học nên cô dọa “nếu không học thì cô nhốt lại trường” rồi cô bước ra ngoài và đóng cánh cửa lớp. 

Vì thấy cô bước ra, học sinh ngoái cổ trông theo qua cửa sổ. Không may, em đó bị mắc cổ ở cửa sổ và khóc thét lên, người dân chạy ra hô hoán rồi gia đình kiện buộc cô giáo và Ban giám hiệu phải xuống nhà xin lỗi nhiều lần và đền tiền, chuyển trường
”.

Kể từ đó, giáo viên cả trường, cả vùng xem đó như bài học để đời, không ai dám đụng vào học sinh và triết lý của thầy cô hiện nay là: “Bỏ qua cho an toàn”. 

Hơn nữa, theo quy định của Bộ GD&ĐT về phổ cập giáo dục đang trở thành rào cản khiến việc dạy dỗ của giáo viên trở nên khó khăn. Vì ở độ tuổi nào thì buộc phải cho học ở lớp tương ứng nên dù học sinh có học yếu, ý thức không tốt, đạo đức kỷ luật kém thì vẫn cho lên lớp. 

Con là cục cưng của bố mẹ, cô mà đánh con, bố con sẽ đuổi cô ra khỏi trường!

(GDVN) - Và thế là giáo viên giờ đây “có tiết thì vào lớp, hết giờ bước ra, học sinh muốn làm gì thì làm”...

Cứ như thế, thành tích thi đua của giáo viên, của nhà trường cùng với sự nuông chiều con cái của phụ huynh đang khiến học trò không được dạy dỗ đến nơi đến chốn tạo nên một lỗ hổng lớn về kiến thức, kỹ năng sống nằm ở con số 0. 

Giáo viên vùng cao vui mừng vì chưa phải chịu áp lực gì từ phụ huynh

Hơn 30 năm đứng trên bục giảng, cô M. - Hiệu trưởng của một trường thuộc tỉnh Cao Bằng nhận định: “Giáo dục mỗi nơi sẽ có những đặc điểm riêng và thực sự địa bàn nơi chúng tôi công tác chưa chịu áp lực gì từ phía phụ huynh. 

Ở đây chưa có chuyện giáo viên bạo hành học sinh và phụ huynh mải lo việc nương rẫy nên họ rất tin tưởng nhà trường và hầu như coi việc giáo dục các em là của thầy cô. 

Do vùng sâu vùng xa nên học sinh từ lớp 3 đã bắt đầu biết phụ giúp bố mẹ việc nhà , chăn trâu, thả bò chứ không có chuyện được ngồi chơi máy tính, Ipad hay điện thoại nên việc du nhập văn hóa không lành mạnh hầu như là không có. 

Dạy ở địa bàn điều kiện kinh tế còn gặp nhiều khó khăn nên thầy cô chưa dám kì vọng nhiều vào việc các em sẽ học thật giỏi mà chỉ mong các em sẽ học được gì trong nhà trường khi ứng xử với mọi người
”. 

Thùy Linh
Từ khóa :
giáo viên , bạo lực , kiện cáo , ứng xử , học tập , đền tiền
Vì nhiệt tình, yêu thương trò mà giáo viên phải lạy phụ huynh và bồi thường sao?
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
Linh Quân-Hà nội
0

Tôi không phải là GV nhưng tôi có vài chia sẻ thế này: Tôi có cậu con trai thứ 2 rất nghịch, khi cháu vào lớp 1 tôi có nhắn nhủ với cô chủ nhiệm: cháu nhà chị hơi nghịch có gì cô cứ vụt vào mông cháu nhé và sau gần hết học kỳ 1,1 hôm khi tắm cho con tôi thấy cháu cứ rụt tay lại ko cho mẹ động đến, mẹ càng cố con càng dấu, và nói đau.khi lật tay con thì toàn bộ mu bàn tay trái cháu tím ngắt và sưng phồng. Xót con, người tôi run cầm cập và hỏi cháu lý do, cháu chỉ nói mỗi 1 câu: cô giáo đánh Là 1 người mẹ, lúc đó có ai ko xót con? Tôi cũng thế, rất nhiều ý định trong đầu xảy ra, nhưng cuối cùng tôi quyết định, sáng mai chồng đưa con đi hoc và nhẹ nhàng hỏi cô lý do cháu "bị phạt", và cũng dặn luôn chồng: anh đến nói với cô nhẹ nhàng nhé nếu em đi em sợ ko giữ được bình tĩnh Sáng hôm sau chồng tôi làm y lời vợ dặn và cô bảo cháu nhà anh bướng lắm em nhắc 3 lần nhưng vẫn mất trật tự nên em vụt vào tay cháu. Chồng chỉ hỏi thế thôi rồi về và gọi điện thoại cho tôi Chiều tôi đến đón con coi như ko có chuyện gì xảy ra và nhắc khéo Cô lần sau cô phạt cháu xong rồi báo cho gđ biết để kết hợp dạy con. Được lời như cởi tấm lòng, Cô giáo nói luôn đầu năm chị cũng dặn em con hư thì phạt mạnh vào.... Đây là câu chuyện rất thật của gđ mình, sau đó mình có chụp bàn tay cháu và đưa cho 1 cô giáo khác cùng trường xem, cô ấy cúng rất buồn vì đồng nghiệp đã sử sự như thế. Chuyện đã qua lâu rồi,hiện nay cháu đã vào cấp 2 mình chia sẻ để mọi người có cái nhìn đa chiều từ 2 phía

lanlan
2

tôi không có ý định cải nhau. nhung thấy bạn ĐM có quan điểm hay đấy. bạn thuộc các thông tư điều lệ vậy thì đi thi giáo viên giỏi chắc đậu đấy.sau khi đưa học sinh í đi chụp cắt lớp ở bv tỉnh Thanh hóa, hóa ra em í chẳng có gãy xương gi cả. tội cho ông thầy quá. người ta nói gieo cây gì thì hái quả ấy, cha mẹ em í giáo dục con kiểu này thì mai kia tha hồ mà hái quả nhỉ.bạn ĐM yên tâm nha.tôi thấy việc gì cung nên suy xét kỹ 1 chút. nếu thầy giáo đánh con mình thì phải có lý do nào đó. nếu lí do hợp lí thì ok. còn nếu đánh vì thích đánh thì phải trả giá thôi. trong cuộc đời đi dạy gần 20 năm đôi khi tôi chưa đánh học trò bao giờ dù có em tôi rất muốn đánh. tôi mong các thầy cô hãy cố gắng kiềm chế. cố gắng dạy các em. mình đã cố gắng hết sức mà k cứu đc thì đành bó tay.mình cũng nên thương thân mình một tí.

Mai Đình Sáu
1

Mình dạy toán thì thường cho bài kiểm tra nhanh cuối giờ với hình thức làm theo nhóm 2-4 HS nhưng mỗi HS phải nộp 1 bài (không làm chung), nếu bài khó thì cho HĐ nhóm tùy chọn. Với hình thức đó HS có quyền thảo luận nên cả thầy lẫn trò đều thoải mái. Lúc đầu HS còn chép bài của nhau, mình chỉ nhắc nhở rằng điểm thì không quan trọng, hãy thảo luận tìm ra cách giải rồi tự làm, nếu chép của bạn thì mãi mãi học rốt hơn bạn!Về sau HS học khá hơn sẽ có lòng tự trọng, có đưa bài giải hay cho chép mấy đứa cũng không thèm chép. Vậy là mục tiêu của mình đã đạt mà giờ làm việc nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ có điều về nhà phải chấm bài, mình cưn cứ vào điều kiện của bản thân và HS để ra đề bài với đơn vị kiến thức phù hợp tùy từng thờ điểm!

Bui văn Thiểu
3

Vi học sinh lớp 9 nội trú đi chơi uống rượu rồi bị giáo viên tát một cái mà phải đền 120 triệu. Vì muốn con cái họ tốt hơn mà tát một cái thôi mà phải trả giá đắt vậy sao?

ngốc nhi
2

theo mình bạn Đức Minh đưa ra 3 trường hợp cũng có cái đúng... nhưng bạn có từng suy nghĩ 1 người có đi học có mang trong mình bản chất sư phạm 1 người cũng từng ngồi trên ghế nhà trường. nếu không bị thúc ép hay 1 lý do nào khác họ có làm vậy với học sinh không. ở đây tôi không bao biện cho những vụ lùm xùm của giáo viên nhưng nếu như ngày xưa chỉ cần trò sai thầy đánh thì 1 roi 2 roi là cùng. giờ thì trò làm sai thầy phải khuey6n bảo rồi sai phạm lần 2,3 cung dùng chữ khuyên. r học sinh càng ngày càng hỗn khi mà thấy giáo viên chỉ dám nói chứ làm gì dám làm gì minh.. cha mẹ là nơi ma con cái tiếp xúc nhiều nhất nhưng có chắc cha mẹ lại chìu hết theo con? xu hướng là như vậy cả r.bạn nói chúng tôi vì tiền nên ép con bạn r ngoài nhưng bạn thấy có bao nhiêu trường hơp.. và với những yêu cầu cảu nhà nước là ko cho dạy bù dạy thêm giờ. chúng tôi chấp nhận dạy thêm giờ phụ huynh thì nói con ngta về hết r mà ko cho con họ về. khi nói với họ thì họ nói con ngta về thì con tôi về tôi ko có thời gian đi rướt. bạn gnhi4 sao. bạn nói chúng tôi vì tiền đúng đi làm thì để kiếm tiền mà bạn thử nghĩ đi dạy 1 tháng lương còm cõi 3tr mấy 4tr đủ chi tiêu ko mà kêu chu1g tôi ko kiếm thêm.. mong bạn suy nghĩ

Trực Ngôn
2

Gửi bạn ngốc nhi! Tôi cố gắng đọc hết 11 dòng bình luận (đầy lỗi chính tả) của bạn mà không hiểu ngọn ngành các nội dung mà bạn đề cập. So sánh với Đức Minh tôi thấy bạn đó diễn đạt trôi chảy hơn nhiều, chỉ có điều là Đức Minh nhìn nhận vấn đề thiếu vô tư, không tìm hiểu kĩ "vụ việc" mà luôn chê trách GV nên không thuyết phục được người đọc. Thật là hết chán nọ lại gặp buồn kia !

Trần Trâm
3

có lẽ Bộ giáo dục cần cụ thể hóa cách giải quyết từng lỗi của HS( VD nói chuyện riêng thì được phép xử lí thế nào? ... mời phụ huynh ko tới thì sẽ xử lí ra sao? Lúc đó GV chỉ áp dụng, ai sai đâu thì xử lí đó! chứ cứ chung chung thế này có sự cố xảy ra là lên án lẫn nhau, mà người chịu tai tiếng vẫn là người GV, hiệu quả GD sẽ bị ảnh hưởng, tinh thần yêu nghề của Gv sẽ bị lung lay! vì HS có vô vàn đối tượng, mà ngành giáo dục là phải dạy dỗ tất cả không chừa đối tượng nào?

A.Bao
3

Tại sao các thầy cô lại bình luận về bạn Đức Minh như thế nhỉ. Các thầy cô ko nên tranh luận như thế. Nhớ ngày xưa, khi tôi chưa nên người, mỗi khi tôi phạm lỗi thì thầy tôi bắt tôi nằm lên bàn để đánh tôi. Tôi rất phẫn nộ vì điều đó. Ba tôi thì lại nói với thầy "Thầy cứ phạt cho nó nên người". Thật sự thì lúc đó tôi rất ghét giáo viên. Nhưng cho đến ngày hôm nay, người mà tôi tôn trọng và nhớ nhất, cũng là người đã cho tôi một suy nghĩ tích cực nhất cũng là thầy đó. Thầy có quan tâm tôi thì thầy mới thấy được điểm sai của tôi. Tôi thấy bạn Đức Minh có những suy nghĩ rất giống tôi thời tiểu học đó các thầy cô ạ. Các thầy cô không nên trách những kẻ chưa nên người như Đức Minh. Người Việt Nam ta thường có câu "Trong cái lí có cái tình" Đức Minh chưa đủ trình độ để hiểu được cái tình của mấy thầy cô đâu. "Kính mong quý thầy cô thông cảm bỏ qua cho!"

Xem thêm bình luận
Tin khác