Chùm thơ về ngày nhà giáo Việt Nam 20/11

20/11/2013 16:00 TS Lê Thống Nhất
(GDVN) - Báo điện tử Giáo dục Việt Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ của TS Lê thống Nhất viết về thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

Người thầy của tôi

Kính tặng thầy Đặng Hữu Thiều

Bao nhiêu năm của cuộc đời

Bấy nhiêu năm nhớ từng lời thầy xưa

Đời đôi khi gặp nắng, mưa

Lời thầy che chở dẫn đưa con về

Đời còn có lúc tái tê

Lời thầy tiếp sức, đam mê chẳng lùi

Đời may mắn được  niềm vui

Lời thầy chia ngọt, sẻ bùi cùng con

Dạy con chớ mải lối mòn

Tư duy xem liệu có còn cách hay

Dạy con đừng vội làm ngay

Nhỡ sai lầm sẽ loay hoay tắc đường

Dạy con kết quả phi thường

Góp  từ những cái bình thường mà nên

Bao năm thầy vẫn nhớ tên

Làm sao con lại thể quên được thầy

Tóc thầy bạc trắng như mây

Mà nhiệt huyết vẫn tràn đầy trong tim

Mỗi học trò – mỗi cánh chim

Về đây  một chút lặng im nghẹn ngào

Bao kỷ niệm – bỗng tuôn trào

Cho con nhớ những ngày nào tuổi thơ

Thầy ơi ! Từ đấy tới giờ

Đã chèo bao chuyến cập bờ thành công

Bao cây xanh đã vun trồng

Thành rừng cây của non sông nước mình

Bên tên trường  : Trần Đăng Ninh

Chúng con thấy mãi lung linh tên thầy !

  Sáng 13/11/2010  (chuẩn bị ghi hình  chương trình  về thầy )


Thơ vui nghề giáo!

Chẳng đi tu cũng gọi là “Sư”
Không ở tù cũng kêu là “Phạm”
Thời gian khổ chúng tôi thường hay tán
“Ăn sư”, “Ở phạm”- đám chúng mình.
 
“Kỹ sư tâm hồn”
Bốn chữ sáng lung linh.
“Người lái đò”
Ba chữ buồn vơ vẩn.
“Bán cháo thổi”
Nghe sao mà rùng rợn.
Có lúc bâng quơ
Hay mình đã … “cùng sào”?
 
Chúng tôi thường an ủi với nhau
“Gõ đầu trẻ” cũng oai ra phết
Sản phẩm của mình mang tên đặc biệt
Sản phẩm nào hơn sản phẩm CON NGƯỜI !
 
Xung quanh chúng tôi là ánh mắt nụ cười
Đâu chỉ có bảng đen và phấn trắng
Trước mắt chùng tôi là sân trường rực nắng
Chỉ chúng tôi mới hiểu cánh phượng hồng.
 
Và điều này các bạn có biết không?
Chúng tôi sống giữa những tâm hồn trẻ
Trong giấc mơ ai thì thầm khe khẽ
Ở nơi xa … Em sẽ nhớ về…
 
Dù lái đò chúng tôi vẫn say mê
Bờ tương lai vẫn đi về… tiễn khách
Trọn cuộc đời đều hướng vào trang sách
Dòng chữ kia hay chính mạch máu mình?!
 
Nếu vì đời
Ai mà chẳng hy sinh?!!

                    Năm 2000



Tâm sự một đêm
 Tặng các em học sinh lớp 10 Chuyên Toán ĐH VInh khoá 1986-1989

Đêm đã khuya
Giáo án soạn xong rồi
Tôi bỗng thấy bồi hồi khó ngủ
Bao khuôn mặt các em
Hiện lên rất đủ
Hai mươi chín học trò
Hai chín đứa em yêu

Nhìn các em tôi muốn nói bao điều

Như nói với chính tôi thời xa ấy

Thời làm toán cho quên đi cái đói

Hát bên nhau một chiều tối xa nhà

Những anh chàng, cô bé tuổi mười bốn, mười ba

Ôi!Cuộc đời các em đẹp như hoa

Đâu có phải cứ đến mùa hoa nở

Sau mùa hoa còn giữ gì lại nữa

Tôi băn khoăn như người thợ trồngvườn

Đêm trở mình nghĩ bài giảng hay hơn

Bởi tôi muốn sau mỗi bài đại số

Những chắt chiu cuộc đời tôi ở đó

Các em quên, hay sẽ nhớ lấy lời.

Lời khen đúng mang đến một niềm vui

Lời phê sai cản con người đứng lại

Làm người thầy đừng dễ dãi một câu

Hai tháng trời tôi nào hiểu hết đâu

Hai mươi chín mái đầu

Hai chín lòng tuổi trẻ

Hai mươi chín tâm hồn

Hai chín dòng suy nghĩ

Đang chờ tôi như hồi bé tôi chờ

Những người thầy dạy tôi tuổi ấu thơ

Các em sẽ bay xa

Những cánh chim khôn lớn

Bao miền quê

Cánh cửa đời rộng đón

Ở nơi đây

Một đêm trắng soạn bài

Tôi nhìn trời nhìn theo các em tôi./.

2h sáng ngày 13/11/1986

TS Lê Thống Nhất