Những dấu hiệu bất thường “kỳ án hiếp dâm” Hà Đông

08/12/2011 13:30 Hải Hà (tổng hợp)
(GDVN) - Gần 10 năm đằng đẵng sau chấn song nhà giam, 3 thanh niên Tình, Lợi, Kiên vẫn không hiểu nổi tại sao số phận nghiệt ngã lại phũ phàng với họ vậy...

Gần 400 lá đơn, một số được viết bằng máu ròng rã kêu oan trong gần 10 năm của 3 chàng thanh niên  Nguyễn Đình Tình (SN 1981), Nguyễn Đình Lợi, Nguyễn Đình Kiên (SN 1980) ở phường Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội, những hy vọng được “giải oan” có nguy cơ rơi vào…hư vô, khi Hội đồng xét xử giám đốc thẩm TAND tối cao ngày 7/12/2011 bác kháng nghị của VKS cùng cấp về việc họ bị kết tội hiếp dâm, cướp tài sản 10 năm trước.

Ba thanh niên xếp đơn kháng cáo (Ảnh đời sống pháp luật)

Một bác sĩ ở bệnh viện Đa khoa Hà Đông, lương y Phạm Thị Hồng sau nhiều lần khám bệnh cho Lợi trong thời gian bị giam giữ cũng cung cấp bằng chứng về việc anh chưa từng quan hệ với phụ nữ, sao có thể là tội phạm hiếp dâm. Nhiều người khác cũng nêu những bằng chứng ngoại phạm cho 3 thanh niên trong thời gian xảy ra vụ án. Vụ án phải đưa ra xử đi xử lại nhiều lần bởi có quá nhiều tình tiết mâu thuẫn, không rõ ràng.  

Những mâu thuẫn khó tin trong hồ sơ vụ án

Theo thông tin từ Đời sống pháp luật, hồ sơ vụ án có nhiều điều mâu thuẫn. Trước hết là lời khai hành vi cướp tài sản, , tại các bút lục 206, 220, 225, 230, lời khai của Lợi hoàn toàn mâu thuẫn nhau. Lúc thì Lợi nhận trong khi Tình hiếp chị H. H thì Lợi tháo đồng hồ, khuyên tai, nhẫn vàng của chị rồi sau đó mới cầm tuýp sắt sang khống chế anh C.H thay Kiên, sau khi anh C.H đưa ví cho Lợi (trong ví có 200.000 đồng) thì Lợi dùng tuýp sắt vụt vào tay anh C.H gây thương tích 21%.

Lúc khác, Lợi lại khai là sau khi dùng tuýp sắt vụt anh C.H khi anh bỏ chạy, quay sang chỗ Tình, Kiên đang khống chế chị H.H rồi mới tháo trang sức của chị. Có lúc, Lợi lại khai dùng dao khống chế anh C.H và thò tay vào túi áo ngực của anh lấy được 180.000 đồng sau đó Lợi mới tháo trang sức của chị H.H và dùng gậy gỗ đánh anh C.H...

Tương tự như vậy, lúc thì Tình khai Lợi dùng dao khống chế  anh C.H  và lấy ví, còn Tình dùng điếu cày vụt vào tay anh C.H khi anh bỏ chạy làm anh ngã sấp xuống bờ mương. Tình lại khai Lợi lục soát người anh C.H lấy từ túi quần sau của anh một tập gì đấy và cất vào túi quần, còn Tình không lấy gì của anh C.H. Khi anh C.H bỏ chạy, Tình dùng gậy đánh làm anh ngã chúi xuống. Số tiền trong ví thì Tình khai là có 317.000 đồng.

Kiên là người tự thú ngày 16/12/2000 và được đánh giá là khai báo thành khẩn. Kiên khai bản thân không cướp được gì của đôi trai gái. Lợi dùng dao khống chế và Tình lục soát người anh C.H lấy được tiền. Lợi tháo trang sức của chị H.H cho vào túi quần đùi kéo khoá lại... Sau đó Lợi đếm tiền được 300.000 đồng, đưa cho Kiên 80.000 đồng. 

Ba chàng trai Tình, Lợi, Kiên (Ảnh: VTC News)

Về hiện trường

Vụ án xảy ra khoảng 20h30 ngày 24/10/2000, nhưng đến 14h20 ngày 25/10, CQĐT mới tổ chức khám nghiệm hiện trường (KNHT). Khi KNHT không có người bị hại, người chứng kiến. Nhân chứng là  một số cán bộ, bộ đội của đơn vị M5 và A40 (những người trực tiếp tới hiện trường vụ án đưa đồ vật của người bị hại, vật chứng mà thủ phạm bỏ lại về đơn vị) lại không được yêu cầu tham gia KNHT, mặc dù CQĐT đã ghi lời khai của họ trước khi tiến hành KNHT.

Vì thế không có căn cứ xác định vị trí các đồ vật tại hiện trường và cũng không có căn cứ xác định đó là hiện trường thật nơi xảy ra vụ án.

Tại biên bản xác định hiện trường, CQĐT lại xác định hiện trường nơi xảy ra vụ án ở một địa điểm khác. Công tác KNHT của CQĐT CA tỉnh Hà Tây (cũ) đã vi phạm điều 125 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 1988 (nay là Điều 150 BLTTHS năm 2003). Do đó không có giá trị pháp lý. CQĐT cũng không dựng lại hiện trường và thực nghiệm điều tra là bỏ qua một hoạt động điều tra hợp pháp theo quy định của pháp luật tố tụng hình sự có ý nghĩa quan trọng để củng cố các tài liệu đã thu thập được, định hướng điều tra đúng nhằm tìm ra sự thật khách quan của vụ án.

Về vật chứng vụ án

Vật chứng duy nhất trong vụ án là chiếc áo phông thủ phạm bỏ lại tại hiện trường, có giá trị truy nguyên thủ phạm. Chiếc áo này được chị H.H và một số người ở đơn vị M5 và A40 trực tiếp xem, xác nhận là chiếc áo phông màu đỏ, cổ bẻ, có sọc ngang màu vàng, xanh.

Chị H.H đã mang chiếc áo đến trình báo sự việc tại CA xã Dương Nội ngay trong đêm 24/10/2000, nhưng hồ sơ không thể hiện việc thu giữ chiếc áo này của CA xã Dương Nội, CA huyện Hoài Đức và CA tỉnh Hà Tây. Trong báo cáo sự việc của CA xã Dương Nội với CA huyện Hoài Đức cũng không có nội dung thu giữ chiếc áo này. Tại biên bản KNHT ngày 25/10/2000 của CQĐT ghi nhận đã phát hiện, thu giữ chiếc áo phông xác định là của thủ phạm bỏ lại hiện trường.

Nhưng đó lại là áo phông cộc tay màu đỏ, cổ chui, có các sọc ngang màu vàng, xanh, đen, khác hẳn chiếc áo phông mà chị H.H đã nhặt của thủ phạm bỏ lại hiện trường.

Việc CQĐT tổ chức cho các nhân chứng cùng các bị cáo nhận dạng vật chứng mà không có người chứng kiến; người nhận dạng không mô tả được đặc điểm riêng biệt của vật được đưa ra nhận dạng, lý do vì sao lại nhận dạng ra chiếc áo đó và khẳng định đó là áo của bị cáo Lợi là vi phạm nghiêm trọng điều 114 BLTTHS năm 1988 (nay là Điều 139 BLTTHS năm 2003), do đó không có giá trị pháp lý và chứng minh trong vụ án. 

Thêm vào đó, lời khai của nạn nhân về thủ phạm khác biệt so với bị cáo: Vợ chồng luật sư Phạm Thanh Bình và Nông Thị Hồng Hà (Đoàn Luật sư Hà Nội) , người bảo vệ cho ba bị can trong khi trả lời phỏng vấn Pháp luật TP.HCM, họ bày băn khoăn khi hồ sơ thể hiện án được phát hiện qua truy xét, chủ yếu dựa vào lời khai của bị hại, lời khai nhận tội của các bị cáo… nhưng so sánh thấy rất nhiều mâu thuẫn.

Chẳng hạn, lời kể đầu tiên của nạn nhân nam với những người tới cứu giúp là trong ba kẻ phạm tội, có một tên mặt choắt, nói giọng La Cả rất khó nghe. Nạn nhân nữ còn khẳng định cả ba tên đều nói giọng La Cả, trong đó có “một thằng già có ria mép”. Còn ba chú cháu họ Nguyễn Đình lúc ấy đều sàn sàn 18-19 tuổi và chẳng ai là người La Cả.

Cũng lời khai của nạn nhân và các bị can, hướng đi tới của những kẻ gây án khi thì từ hướng này, khi thì từ hướng khác. Các tình tiết liên quan đến hành vi hiếp dâm, lột đồng hồ, nhẫn vàng, khuyên tai, móc ví… cũng đầy mâu thuẫn về cả thứ tự và đối tượng thực hiện tội phạm.

Tương tự, thời gian xảy ra vụ án được kết luận là khoảng 21 giờ đêm, trong khi những nhân chứng đầu tiên nghe lời hô hoán, ra cứu giúp khẳng định là khoảng 22-22 giờ 30.

Tình tiết quan trọng "bị lãng quên"

Tiếp tục thông tin từ Đời sống pháp luật, trong Bản kháng nghị số 02 của VKSNDTC cũng như lời tự bạch của ba chú cháu: Tại cả hai phiên toà sơ thẩm, phúc thẩm và kể cả sau khi xét xử phúc thẩm, các bị cáo và nhiều nhân chứng có đơn xác nhận tối 24/10/2000, các bị cáo Tình, Lợi, Kiên trong khoảng thời gian xảy ra vụ án đang có mặt trong làng và có đến dự sinh nhật chị Doàn là người cùng thôn, khoảng 22h20 thì họ mới ở đó ra về.

Tuy nhiên, hội đồng xét xử trong hai phiên toà không quan tâm tới chi tiết trên mà chỉ tập trung vào các tình tiết buộc tội đã có trong hồ sơ vụ án để kết tội các bị cáo theo kết luận điều tra và quyết định truy tố. Theo những người tham dự phiên toà, việc xét hỏi tại cả hai phiên toà là phiến diện, không đầy đủ, dẫn đến kết luận hai bản án đều không đúng với những tình tiết khách quan của vụ án.

Xác định nghi phạm mới

Chiều 2/8/2010 trao đổi với báo chí, một lãnh đạo Văn phòng cơ quan điều tra Công an Hà Nội cho biết, Công an Hà Nội đã xác định được 3 nghi phạm ở xã Dương Nội, Hà Đông có đặc điểm hoàn toàn trùng khớp với những đặc điểm được mô tả trong vụ án. Đặc biệt, những người này có khuôn mặt, lời nói phù hợp với lời khai của các bị hại ngay sau khi vụ án xảy ra.

Với những bằng chứng khá rõ ràng, đầu năm 2010, sau khi điều tra, đánh giá lại toàn bộ tài liệu, chứng cứ của vụ án, Viện KSNDTC đã có quyết định cho 3 bị cáo được tại ngoại, đồng thời ra kháng nghị đề nghị xét xử lại theo hướng tuyên 3 bị cáo vô tội.

Thế nhưng, phán quyết ngày 7/12/2011 của Hội đồng thẩm phán TANDTC đã đưa số phận ly kỳ của 3 thanh niên làng Yên Nghĩa trở về điểm xuất phát. Họ đang đối mặt với việc bị bắt giam trở lại để thi hành nốt bản án, hoặc nói cách khác, họ lại bắt đầu đi tiếp con đường đấu tranh kêu oan còn dài dằng dặc, mà họ tưởng như đã đến được đích.
 

Hải Hà (tổng hợp)