Cảm ơn Thầy đã đánh con, Thầy ơi!

Giáo dục 24h

Sơn Quang Huyến

(GDVN) - Thầy tôi đã mất, tôi vẫn tiếc nuối chưa một lần được khấu đầu trước mặt Thầy. Cảm ơn Thầy đã đánh con! Thầy ơi.

LTS: Từ câu chuyện thật của cuộc đời mình, với mong muốn giúp cho mọi người và các bạn đồng nghiệp có cái nhìn khác về việc giáo dục học sinh bằng đòn roi, tác giả Sơn Quan Huyền đã gửi đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài viết.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết này.

Nhà tôi có hai chị em, hơn kém nhau đúng ba tuổi. Ngày chị đi học “vỡ lòng” tôi cũng đi học ké, ngồi cạnh chị. Cô giáo xếp chị ngồi ngoài cùng bên phải của bàn để tiện “trông em”.

Tôi học đọc, học viết cùng chị, kể từ đó có thói quen viết tay trái,  tay “không thuận” của mình.

Đủ tuổi, tôi được học “vỡ lòng”, cô giáo dạy tôi cũng là cô giáo dạy chị.

Có một người thầy như thế

Lên lớp một, tôi đọc thông, làm toán thạo, duy chỉ có “cái chữ” nó không theo ý tôi, vẫn cực kỳ “đẹp”.

Bài chính tả đầu tiên, tôi được “nêu gương” về thành tích ấy.

Hôm sau, thầy giáo gọi tôi lên bảng, thầy cầm cây bút giơ về phía tôi:

- Con cầm lấy.

Tôi giơ tay phải ra cầm cây viết. Thầy lại hỏi:

- Con thuận tay phải à?

- Dạ, vâng ạ.

- Vậy từ nay trở về sau con phải tập viết tay phải nhé.

Tôi hứa với thầy nhưng rồi cũng đâu vào đấy, lại viết tay trái. Một hôm thầy gọi tôi lên, bảo đặt tay trái lên bàn.

- Từ nay trở đi nếu còn viết tay trái thầy sẽ đánh tay em cho chừa.

Cùng với tiếng “chừa” là cây thước lim trên tay thầy vung xuống, hai đầu ngón trỏ và ngón giữa tay tôi tóe máu. 

Mọi đứa trẻ ở tình huống như vậy đều đã rụt tay lại, riêng chị em tôi được giáo dục từ nhỏ nên chấp nhận, vì vậy “lãnh đủ” đòn hù dọa của thầy.

- Sao con không rút tay lại như các các bạn?

Hành hung học trò chỉ có thất bại!

Thầy rút vội sợi dây thun quần của mình, quấn quanh hai ngón tay tôi cho bớt chảy máu, cõng tôi băng cánh đồng trước trường đến trạm xá.

Lưng thầy túa mồ hôi, thở hổn hển, tôi thích chí không chịu xuống mà vẫn ở trên lưng bắt thầy cõng để “trả thù”.

Băng bó xong, thầy đưa tôi về nhà, vừa đến ngõ đã thấy bố tôi cầm cái roi mây “gia pháp”, tôi nghĩ phen này thầy ăn roi là cái chắc. Thầy vào ngõ, bố tôi khoanh tay, cúi người:

- Chào thầy ạ, con xin lỗi thầy, để cháu làm khổ thầy.

Té ra thằng bạn hàng xóm đã phóng như bay về nhà báo cho bố tôi biết.

Bố tôi đã nấu một nồi khoai và ấm trà xanh để đón thầy vào trưa hôm đó nhưng không ngờ thầy đã đưa tôi về ngay.

Tôi bị phạt đứng vào góc nhà vì tội “bắt thầy đánh” và “bắt thầy cõng”.

Ngón trỏ và ngón giữa móng tay mọc vẹo sang phải kể từ ngày ấy (Ảnh: tác giả cung cấp).

Tôi giận bố tôi lắm vì không bênh con, mà lại bênh thầy.

Thầy về, bố cầm cái tay băng trắng của tôi lên xem, bố ôn tồn bảo:

- Bố biết con đau, bố cũng đau lắm, nhưng thầy đánh là muốn con nên người, muốn sau này bố còn có con mà nhờ, phải cảm ơn thầy con ạ.

Cũng từ lần đấy, tôi không thấy thầy dùng cây thước lim nữa.

Nhờ vậy tôi chuyển sang viết tay phải, chữ ngày một đẹp dần lên. Đôi lúc nhớ chuyện cũ, nhìn hai ngón tay “bị tật” của mình tôi lại thầm cảm ơn thầy.

Số phận run rủi, lớn lên, đi bộ đội tôi lại làm “thầy giáo quân hàm xanh”, ra quân tôi chọn  nghề dạy học. 

Đã ba mươi năm đứng lớp, tôi chưa hề dùng đến một hình phạt nào cho học trò của mình.  Mỗi khi quá giận, tôi lại nhớ đến lời thầy nói với bố tôi:

Trò ơi! Còn đó những yêu thương!

Với thầy không có học trò dốt, mà chỉ có học trò chưa học. Không có học trò hư, mà chỉ tại mình chưa tìm ra phương pháp dạy thích hợp.

Thầy chỉ dọa thằng Cu nhà con thôi, nhưng mà nó không rụt tay lại như những đứa khác.

Trong dạy học, tôi luôn cố gắng tìm ra những ưu điểm dù nhỏ nhất của học sinh mình, chan hòa nhưng không quá trớn với chúng.

Với bọn trẻ cũng như mọi người lớn, được khen thưởng thì vui vẻ mà phấn đấu, mà dấn thân, mà hy sinh.

Khen thưởng đúng, là “hình phạt” tốt nhất trong dạy học.

Mỗi đứa con là một báu vật của cha mẹ, thế nhưng cha mẹ không nên biến con thành “vua con”,  cha mẹ hãy làm gương “tôn sư, trọng đạo” thì lúc đó con cái mình mới “học đạo” để sau này có “hiếu” với mình được. 

Thầy tôi đã mất, tôi vẫn tiếc nuối chưa một lần được khấu đầu trước mặt Thầy. Cảm ơn Thầy đã đánh con! Thầy ơi.

Sơn Quang Huyến
Từ khóa :
luyện viết chữ , tập đọc , giáo dục học sinh , thầy giáo , đánh học sinh , khen thưởng , dạy học , bạo lực học đường , tình thầy trò
Cảm ơn Thầy đã đánh con, Thầy ơi!
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Bình luận
Nguyễn Công Điền
1

Một lần nữa tôi nhắc lại là tôi không cổ súy việc đánh học sinh (ngoài việc tôi nhớ lại việc anh tôi bị phạt cách đây gần 50 năm vì hồi đó luật cho phép và ghi rất cụ thể: trốn học, nói dối: bao nhiêu roi, không thuộc bài: chép phạt bao nhiêu lần...). Điều tôi mong muốn là trong thời gian tới nhà nước ban hành một bộ qui tắc ứng xử học đường đủ chi tiết để mọi người tuân thủ. Bộ qui tắc học đường không chỉ qui định đối với học sinh mà phải bao gồm cả cán bộ quản lý, giáo viên và phụ huynh... Khi một người vi phạm thì cứ chiếu theo đó mà thi hành, ai sai đến đâu xử lý đến đó. Và nội dung này cần được đưa vào chương trình sư phạm như một môn học độc lập (hiện nay có một số tiết "tình huống sư phạm" nhưng chưa nhiều). Hơn nữa, theo tôi nghĩ, việc xử lý học sinh vi phạm nên là trách nhiệm chính của giám thị hơn là giáo viên đứng lớp vì giáo viên đứng phải đối mặt với 40-50 học sinh, đôi co với học sinh vi phạm sẽ khiến lớp học mất trật tự, hơn nữa nếu không giải quyết suôn sẻ một vụ việc thì rất khó quản lý lớp sau này (trước 1975 ở miền Nam có chức danh Tổng giám thị (hiệu phó kỷ luật) đảm trách bộ phận này). Và Tôi không muốn sự việc đi xa hơn nữa.

Nguyễn Công Điền
0

Các bạn nên đọc bài "Các nước trên thế giới có hình phạt học sinh như thế nào" trên báo Nghệ An ngày 6/4/2018. Không đầy đủ nhưng cũng đủ để tham khảo rồi hãy bình luận "kỷ luật học đường ở Việt Nam khác (nặng hay nhẹ) so với các nước" và tác động của kỷ luật học đường...

Nguyễn Công Điền
1

Giáo dục, đặc biệt là giáo dục học sinh cá biệt hiện nay, chẳng khác nào là bảo tôi trồng cây mà không giao cuốc, xẻng... Giáo dục cần có một "bộ công cụ thực sự" (chấm điểm thi đua (cộng hay trừ điểm), kể cả khen thưởng chỉ là một hình thức chứ không phải là công cụ thực sự của giáo dục). Cũng như cây cối, nó cần xới đất, bón phân, tưới nước… chứ nó không cần những điểm 10 đẹp đẽ hay những vòng nguyệt quế treo lên nó... Trong thí điểm hay thực nghiệm giáo dục cần phải tiến hành ít nhất là 1/3 thời lượng trên những học sinh cá biệt (về học lực và hạnh kiểm) với việc xử lý những tình huống cụ thể (vắng học, không thuộc bài, nói chuyện trong lớp thường xuyên, đánh nhau...). Ghi nhận và tổng kết trước khi thực hiện đại trà. Có như vậy mới mong thay đổi chất lượng giáo dục và nề nếp học đường (Hiện nay đa phần là chúng ta thí điểm trên những lớp chăm ngoan, thậm chí là chuẩn bị trước).

Tuấn Du
14

Sai lầm của bạn Công Điền ở chỗ gom chung các cấp học mà nói, hs tih cần được bảo vệ hơn. Nói về GD thì các cấp học là phải uyển chuyển khác nhau. Nói rõ hs cấp 1 không giống hs cấp 2, 3. Nói hs cấp lớn hư hay bạo lực tôi không bênh. Thậm chí trừng phạt nặng tôi cũng không cản, tăng hình phạt tôi không cản. Nhưng cấp 1 mà kêu hs bất trị rồi áp dụng trung cổ như bà cô Đồng An thì là năng lực gv có vấn đề, không đổ oan uổng cho cha mẹ học sinh hay học sinh . Nhưng tôi cũng xin gửi tới bạn một câu hỏi thật lòng: đứng ở góc độ lương tâm con người nhìn vào ngay sau bài này là bài " Thầy giáo thể dục tát làm học sinh phải nhập viện cấp cứu vì tụ máu não" bạn có chút trắc ẩn nào không? Bạn đang đấu tranh cho ai, vì cái gì trong khi ngay cả tác giả, 1 người gv cũng xác nhận 30 năm không dùng đòn roi với học sinh?

Lân Ninh Thuận
11

@ Công Điền; Lúc bác viết seri comments này bác đọc bài "cô giáo Đồng An bắt trẻ uống nước từ giẻ lau" chưa? Gỉa sử đọc rồi còn cố lỳ viết vậy thì lên phi thuyền về lại hành tinh của bác ngay và luôn.

Nguyễn Công Điền
1

Và cũng vì không có những qui định xử lý cụ thể gây khó khăn cho cả thầy và trò (qui định khen thưởng và kỷ luật ban hành từ năm 1988 rất chung chung và không còn phù hợp với thời điểm hiện tại). Giáo viên đứng lớp cần một bộ qui tắc ứng xử cụ thể: Nói chuyện trong lớp xử lý thế nào, đánh nào xử lý ra sao, giáo viên đứng lớp không xử lý được thì ai là người phải chịu trách nhiệm xử lý tiếp theo (trong tất cả các ngành đều có qui định xử lý của tuyến trên, nhưng trường học hầu như đều đổ lên giáo viên trực tiếp đứng lớp)... chứ không nên nói chung chung.

Nguyễn Công Điền
0

Ai sai thì cứ theo luật mà xử lý.

Người mới đọc
13

Ngoài kia gv vẫn tiếp tục bạo hành trẻ nhỏ, ở đây có bác Điền không mệt mỏi cho ra đời một lô một lốc bình luận đòi quyền xử lý trẻ con, giọng này nghe quen quen. Bức xúc tột cùng kiểu nâng cao quan điểm của bác này! Xin lỗi tôi không năn nỉ bác phải làm theo qui định pháp luật nha. Bác cứ lặng lẽ làm nếu bác cảm thấy bác đủ khả năng chịu trách nhiệm trước pháp luật. Riêng việc sửa luật là việc của nhà nước, bác chưa đủ trình độ để yêu cầu ngược lại mong muốn chính đáng của hơn 90 triệu người còn lại. Gv còn không đồng tình với bác thì đừng trách tôi càng đọc càng chỉ muốn cười khinh.

Xem thêm bình luận
Tin khác