Nỗi khổ của những giáo viên môn phụ

Giáo dục 24h

Thuận Phương

(GDVN) - Những thầy cô giáo dạy “môn phụ” ngoài đồng lương bèo bọt, luôn bị mọi người coi thường, bị học sinh xem nhẹ dẫn đến việc các em không chịu hợp tác trong việc.

LTS: Đồng cảm với những giáo viên dạy môn phụ, cô giáo Thuận Phương chia sẻ nỗi khổ của họ khi sự phân biệt môn chính môn phụ khiến họ bị coi thường, thậm chí bị nhiều học sinh còn coi nhẹ.

Cuộc sống kinh tế của những giáo viên dạy môn phụ cũng khó khăn hơn giáo viên dạy môn chính khiến họ phải xoay thêm rất nhiều nghề để kiếm thêm.

Tòa soạn trân trọng gửi đến cùng độc giả bài viết.

Về lý thuyết thì môn học nào trong nhà trường cũng có vai trò và tầm quan trọng ngang nhau nhưng trong thực tế thì đang tồn tại suy nghĩ “môn chính” “môn phụ”. 

Những thầy cô giáo dạy môn học được coi là môn chính không chỉ có thu nhập gấp dăm bảy lần những thầy cô giáo dạy môn phụ mà còn được mọi người “vị nể”, học sinh “e sợ”. 

Ngược lại, những thầy cô giáo dạy “môn phụ” ngoài đồng lương bèo bọt, luôn bị mọi người coi thường, bị học sinh xem nhẹ dẫn đến việc các em không chịu hợp tác trong việc học gây nên nhiều nỗi buồn phiền và thất vọng cho các thầy cô giáo. 

Giáo viên môn chính “sang chảnh”

Những thầy cô dạy Toán, Anh văn, Lý, Hóa ngoài giờ lên lớp đều mở lớp dạy thêm ở nhà. Người nhiều vài chục em, thậm chí hàng trăm em nên số tiền kiếm được hàng tháng có giáo viên lên tới vài chục triệu đồng. 

Những thầy cô dạy ít hơn cũng gấp hai lần lương chính. Càng có thu nhập cao, người ta càng “say” kiếm tiền. 

Tại trường học, vẫn còn sự phân biệt giáo viên môn chính giáo viên môn phụ. (Ảnh minh họa: Báo Lao động)

Lúc này, không phải là kiếm tiền vì lương quá thấp, mà vì những nhu cầu xa xỉ hơn như nhà lầu, xe hơi, con đi du học, sắm sửa trang thiết bị đắt tiền, những chuyến du lịch thường xuyên… 

Để không mất những món lợi từ dạy thêm, một số giáo viên đã giở đủ “chiêu trò” để chiêu mộ và giữ học sinh. 

“Chiêu trò” không chỉ áp dụng với học sinh và chính cả với những đồng nghiệp của mình.

Như việc công khai thầy (cô) ấy dạy dở, những đơn tố cáo nặng danh cũng bắt đầu xuất hiện. Với học sinh, cho đề ôn tập "nhá đề" kiểm tra, dễ dãi trong việc cho điểm…

Giáo viên môn phụ vật vã kiếm sống

Ngược lại với những giáo viên được coi là môn chính, những giáo viên dạy Sử, Địa, Giáo dục công dân, Kĩ thuật, Thể dục… lại luôn vật vã kiếm việc mưu sinh để tăng thu nhập. 

Có người chạy xe ôm sau giờ lên lớp, người làm thợ chụp hình, đi bán bảo hiểm, bán hàng đa cấp, chạy bàn đám cưới, làm ruộng, làm rẫy… Dù thế cuộc sống vẫn cứ thiếu trước hụt sau. 

Thầy ăn lương vợ, tranh thủ việc trường, làm ngoài là chính

Nỗi khổ về kinh tế lại chẳng thấm đâu với sự phân biệt, xem nhẹ của đồng nghiệp, thể hiện rõ nhất bằng việc phân công chuyên môn. 

Nếu thiếu giáo viên các môn Toán, Lý, Hóa thì giáo viên dạy chính môn học ấy được dạy tăng tiết chứ tuyệt nhiên không có sự phân công dạy chéo môn như giáo viên Hóa dạy Toán, giáo viên Tin dạy Lý...

Riêng những môn học Sử, Địa, Giáo dục công dân, Kĩ thuật..., Ban giám hiệu sẽ phân bất kì giáo viên nào mình thích. Giáo viên Anh văn dạy Sử, Địa, giáo viên Toán dạy Giáo dục công dân, dạy Thể dục...

Họ thường suy nghĩ và lý giải những môn phụ thì ai mà chẳng dạy được.
Một số người còn tỏ thái độ coi thường đến mức xúc phạm và làm tổn thương đồng nghiệp. 

Một cô giáo dạy môn Giáo dục công dân ở trường trung học phổ thông khi trao đổi việc học lơ là của con một thầy giáo dạy Toán, bất ngờ cô nhận được lời nói như gáo nước lạnh tạt qua người:

Tôi nói thật với cô nhé! Tôi nói với nó chỉ nên đầu tư vào mấy môn chính để thi đại học, những môn phụ như thế không cần phải học nhiều”.

Sự xem nhẹ và ghẻ lạnh của học sinh

Bất kì giáo viên dạy môn học nào bị xem là môn phụ đều than phiền vì học sinh không chịu học. 

Trên lớp, nhiều em không chú ý tập trung nghe giảng, có em mang vở Toán, Anh văn ra làm bài. Mỗi câu hỏi của thầy cô đưa ra hiếm hoi lắm mới có vài cách tay giơ lên. 

Thầy cô cứ khan cổ trên bục giảng, trò lơ là không tập trung dưới lớp. Em ngồi nói chuyện, ăn hàng, lén mở điện thoại chơi game thậm chí nằm gục xuống bàn ngủ một cách say mê. 

Giáo viên nhắc nhở, gặp phụ huynh trao đổi cũng chẳng thay đổi được gì bởi nhiều cha mẹ cũng đồng tình với cách học của con: “Môn ấy có thi đâu mà đầu tư cho mất thời gian vô ích”. 

Trước thực trạng đó, giáo viên mất đi sự nhiệt huyết, sự cảm hứng để cho những tiết học thăng hoa chứ tuyệt nhiên cũng không thể trách mắng hay phạt học trò. 

Chỉ tiêu nhà trường giao cho chất lượng học tập của học sinh môn đó phải đạt trên 90% từ trung bình trở lên nếu cứ thẳng tay sẽ không thể đạt kết quả quy định và như thế việc xếp loại của thầy cô cũng bị liên lụy. 

Thi kiểu gì thì giám thị và thí sinh vẫn việc ai nấy làm

Thế là, để tự “cứu” lấy mình, chính các thầy cô lại tạo cơ hội cho các em “không cần học vẫn đạt kết quả cao”. 

Chẳng hạn, kiểm tra miệng lần một không thuộc cho nợ, lần hai không thuộc dặn về học lại để kiểm tra lần ba... cứ thế đến khi nào thuộc mới lấy điểm.

Trường hợp có em kiểm tra nhiều lần không thuộc, thầy cô cũng đành “cấy” vào cho hợp lệ.
 
Tới kì kiểm tra một tiết, kiểm tra học kì, có giáo viên bật mí cho các em học vài bài sẽ cho trong đề thi, hoặc coi thi thì làm lơ cho học sinh tự ý quay bài vào...

Hy vọng với sự đổi mới về nội dung học và thi sắp tới sẽ xóa bỏ được khái niệm môn chính, môn phụ như hiện nay.

Thuận Phương
Từ khóa :
giáo viên môn phụ , giáo viên môn chính , coi thường , xem nhẹ , thất vọng , giáo viên dạy thêm
Nỗi khổ của những giáo viên môn phụ
Chủ đề : Góc nhìn Giáo dục
Viết bình luận của bạn về bài viết này ...
tuanlam
0

Đúng vậy, ngành giáo dục nên sớm loại bỏ những người có tư tưởng tiêu cực và làm việc kém hiệu quả, tại sao tôi lại có tư tưởng đó vì lúc trước cơ sở vật chất của trường còn thiếu thốn lạc hậu nhưng những tiết dạy của tôi luôn có cả đội ngũ học sinh hớp tác hổ trợ thầy giữ nề nếp, giúp các bạn khó khăn trong học tập, đến lớp tôi chỉ tìm cách làm sao cho các em tiếp thu bài nhanh nhất để còn thời gian luyện tập, thứ bảy và chúa nhật tôi đến trường để tổ chức rèn luyện cho các em nhằm phục vụ các buổi lễ kỷ niệm và giao lưu với các trường bạn trên tinh thần vì học sinh thân yêu. Còn hiện tại thì trái ngược hoàn toàn, tôi nghĩ chắc mình không còn đủ năng lực để đáp ứng công tác, không còn đủ uy tín để điều động học sinh nên hiệu quả tiết dạy đi xuống rõ rệt, đã tìm đủ mọi cách từ kết hợp với giáo viên chủ nhiệm đến trao đổi cùng phụ huynh học sinh rồi đâu lại vào đấy . Nếu ngày trước tiết dạy sinh động bao nhiêu thì ngày nay nó ồn ào bấy nhiêu và cũng bị phàn nàn từ các giáo viên dạy lớp kế bên. Hiện giờ , tôi đến nhà văn hóa huyện để sinh hoạt trong câu lạc bộ guitar, còn dạy thêm thì học sinh tiểu học đã học 2 buổi/ ngày làm gì có thời gian để quan tâm đến môn phụ này nữa chứ. Biết dạy thêm là vi phạm đấy nhưng tôi chưa thấy ai bị kỷ luật cả xin ngành giáo dục hãy sớm chấn chỉnh đi.

Thích tiếng Việt
1

Xin hỏi tác giả, các bạn bình luận... Tại sao lại có thể gọi là "môn chính?"... Người dạy "môn chính?" là "giáo viên chính?" sao?... Trân trọng cảm ơn!

Thiện Linh
2

Tôi xin góp một số ý về sự khác biệt giữa GV dạy môn chính và môn phụ. GV dạy môn chính có tiền dạy thêm, GV dạy môn phụ có nhiều thời gian làm thêm, áp lực dạy không cao. Dạy môn chính 1 học kì tới 8 cột điểm, môn phụ chỉ có 3,4 cột thôi, GV môn chính ra đề, chấm điểm liên tục còn GV môn phụ nhàn hơn. Có một số GV dạy môn phụ cho đề kiểm tra xong ra ngoài cửa lớp ngồi để HS thoải mái sử dụng tài liệu, điểm cao chót vót vì HS có hay không có kiến thức không quan trọng, có thi tốt nghiệp đâu mà lo. GV dạy môn thể dục, quốc phòng, tin học thì nhàn hơn nữa, dạy trễ và nghỉ sớm hơn các môn khác. Lúc GV môn chính đang ôn thi, chấm thi học kì thì các GV đó đi du lịch. GV môn chính hè phải đi ôn thi lại, chấm thi tốt nghiệp, GV môn phụ được nghỉ ở nhà. Còn việc hs bỏ bê môn phụ thì không có đâu, môn nào các em cũng bỏ hết.

tuanlam
0

Nếu các đồng nghiệp cho rằng tôi nói quá, tôi xin chân thành nhận lỗi , trước kia tôi là một giáo viên dạy lớp bình thường khi ngành giáo dục tách môn âm nhạc ra tôi đăng ký đi học , nhờ rèn luyện nhạc cụ thường xuyên và cũng có may mắn là địa phương ít người dạy nhạc cụ nên tôi có được hợp đồng dạy đàn tại trung tâm văn hóa huyện vào hai buổi chiều thứ bảy và chúa nhật, ở thôn quê thì số lượng học sinh không nhiều ( 6 hs/lớp) và học phí cũng chẳng cao ( 100 ngàn/tháng). Nếu học sinh ở trường thường quên mang theo tài liệu, dụng cụ học tập, ít phát biểu xây dựng bài cũng như hoạt động rèn luyện thậm chí nói chuyện, đùa giởn vô tư thì học sinh ở lớp đàn ngược lại. Ý thức học tập ở hai nơi đối lập hoàn toàn. Hạnh phúc của tôi chính là 2 buổi chiều cuối tuần được cùng các em rèn luyện lĩnh vực mình yêu thích và luôn mong ước ngành giáo dục sớm thay đổi đi vào thực chất đừng chạy theo hình thức.

Nông dân
31

Họ nghèo nhưng thanh thản (Thanh tao)...Họ được trân trọng với đúng nghĩa / xin chia xẻ cùng những GV chân chính đó !

Bùi Minh Thuận
34

Đây là hệ lụy của quan điểm giáo dục toàn diện, rồi học để thi cho nên ngay trong trường học có sự phân tầng rõ rệt. GV nào dạy thêm thì có giá trị, GV dạy môn phụ bị coi rẻ rúng. Không biết người ra ý tưởng này có nhìn nhận sai lầm của mình không? Có còn tham gia hoạch định chính sách nữa không? Thiển nghĩ nên cho công khai và bảo lưu những ý kiến của những người này để mọi người xem xét đánh giá, gắn trách nhiệm thì may ra mới hạn chế được sai lầm.

Hy vọng
39

Cảm ơn bài viết đã nói lên nỗi lòng của một bộ phận giáo viên ...

Lê Quốc Vũ
5

Giáo viên môn phụ ganh ghét với giáo viên môn chính là phải,họ ganh ghét nhưng họ đâu có thấy sự sung sướng của họ đâu?Học sinh nghỉ học,học sinh đánh lộn chưởi lộn giáo viên môn phụ đâu chịu trách nhiệm,các môn phụ ở bậc tiểu có môn nào mà học sinh ở lại vì môn này không?chắc chắn là không?Tại sao môn phụ ganh ghét môn chính hãy nhìn kĩ mình đi sao lúc đó không chọn môn chính để học sư phạm mà bây giờ rên la.Tôi công tác gần 40 năm trong nhành giáo dục chỉ cầu mông sao xếp cho tôi dạy các môn phụ là tôi cảm thấy sung sướng rồi,chẳng phải lo nghĩ gì cả.Đừng bao giờ đứng núi này trông núi nọ các bạn môn phụ ơi!

Xem thêm bình luận
Tin khác