Con trai "dính" bẫy, mẹ gánh cả "vợ dại, con thơ"

19/12/2011 11:24
Cứ nghĩ như những cô bạn gái trước, Bốp dỗ ngon ngọt người yêu đi phá thai, nhưng không ngờ con bé phản ứng dữ dội và một hai nhất quyết đòi giữ lại.
“Bạn gái con xinh lắm nhé”, thằng con trai chị vừa “ngắm vuốt” mình trong gương vừa nói. Không hùa theo cũng không phản đối, chị Thảo chỉ biết cười nụ cười méo mó khó tả.

Thằng Bốp con trai chị Thảo năm nay 16 tuổi. Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà cũng lắm chuyện. Bố đi làm ăn xa, nhà chỉ có 2 mẹ con nên chị Thảo cũng chiều con trông thấy.

16 tuổi, dáng cao to, đẹp trai, mặt mũi sáng sủa, ai nhìn vào cũng nghĩ cu cậu phải giỏi giang lắm cơ. Thế nhưng, hỏi đến học hành thì một bài không hiểu, nhưng hỏi Hà Nội có bao nhiêu quán ăn, bao nhiêu tụ điểm chơi game hay đi chơi ở đâu mới là sành điệu thì cu cậu trả lời rành rọt đâu ra đấy.
Ảnh minh họa.
Với cái lối sống đó, chuyện có bạn gái với Bốp là hoàn toàn bình thường. Mà lạ một điều, thằng bé đang “yêu” ai đều về kể chuyện với mẹ và cho mẹ xem ảnh. Chị Thảo chưa kịp nhớ mặt hỏi tên cô bạn gái này thì đã thấy Bốp thông báo có người yêu mới. Một người mẹ hiền lành như chị, dù chẳng muốn con sống như vậy cũng không biết nói con cách nào.

Thằng bé lúc nào cũng dương dương tự đắc: “Mẹ yên tâm, con trai mẹ đẹp trai, gái nó theo nhiều, nhưng chưa đứa nào lừa được con mẹ đâu. Con chỉ yêu thôi, chưa có ý định lấy vợ đâu mà mẹ lo…”. Nó cứ liến thoắng lên như thế mỗi khi nghe mẹ nhắc chuyện yêu đương.

Nhưng như các cụ nói: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, lần này thì thằng Bốp rơi vào “bẫy” thực sự. Con bé hơn nó một tuổi, cũng thuộc dang ham chơi hơn ham học. Nhờ xinh đẹp mà con bé lọt vào “mắt xanh” của Bốp. Hai đứa “qua lại” một thời gian thì con bé dính bầu.

Cứ nghĩ như những cô bạn gái trước, Bốp dỗ ngon ngọt người yêu đi phá thai, nhưng không ngờ con bé phản ứng dữ dội và một hai nhất quyết đòi giữ lại. Dùng mọi chiêu năn nỉ, đe dọa không được, Bốp quay ra đánh bài “làm ngơ”.
 
Nhưng không ngờ cô bé đó cũng không vừa. Cả nhà cô bé cùng một vài “tay anh chị” kéo đến nhà chị Thảo để “nói chuyện cho rõ ràng” nếu không sẽ kiện cho tới cùng. Người làm mẹ như chị Thảo không thể làm ngơ như con trai. Chị đành muối mặt xin lỗi nhà họ và nhận con bé làm con cái trong nhà, lo lắng cho tới khi mẹ tròn con vuông.
 
Thằng cu Bốp nhà chị nghiễm nhiên trở thành người có vợ. Nó vẫn mải chơi và hay đi chơi, bỏ mặc “vợ con” ở nhà. Dần dần, nó đi chơi có vẻ ít hơn, không phải vì thương mẹ hay thương vợ con mà vì bạn bè trêu nó nhiều quá. Chỉ khổ chị Thảo, vừa phải lo cho con trai, vừa phải lo cho cả “vợ con” nó mà không biết sẽ nói sao khi chồng trở về. Trước mắt, chị cứ nuôi cho cô bé kia sinh con khỏe mạnh đã, dù sao cũng là con cái, máu mủ của nhà chị, không nhận cũng tội.

Cái dáng chị Thảo vốn nhìn đã tiều tụy rồi, nay lại càng tiều tụy hơn. Cậu con trai thì vẫn vô tư như không vướng bận gì, thậm chí cũng chẳng buồn tỏ ra ăn năn hay có trách nhiệm với những gì mình gây ra.

Ngẫm lại hoàn cảnh nhà mình, chị Thảo chẳng dám than trời, bởi chị biết, con chị ra đến nỗi như ngày hôm nay cũng bởi chị chiều con quá mà thôi. Ngay từ khi con còn nhỏ, nếu chị nghiêm khắc với con, dạy dỗ con đến nơi đến chốn thay vì cứ chiều theo sự phát triển tự nhiên của con mà không có sự uốn nắn của mẹ thì chắc giờ này chị đã được là một người mẹ hạnh phúc rồi. Chị chỉ mong, sau này đứa bé ra đời, con chị sẽ sớm ý thức được những việc cần làm. Đúng là, con trai cũng là một nghiệp chướng.

Theo MaskOnline