Thầy đã dạy tôi như thế!

LAM HỒNG
(GDVN) - Cái tát của Thầy trong cơn nóng giận cực điểm đã có tác dụng giáo dục, nâng tôi đứng dậy trong cuộc sống sau này.

LTS: Thông qua câu chuyện về thời học sinh của mình, tác giả Lam Hồng mong muốn được chia sẻ và gửi gắm sự biết ơn tới người thầy Hiệu trưởng vô cùng đáng kính.

Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Đó là vào một đêm trăng sáng năm học 1972- 1973 ở vùng quê Anh Sơn (Nghệ An) tôi cùng các bạn đi học nhóm trong lớp học.

Hồi ấy, học sinh đều ở nội trú vì xa nhà, đường đi lại khó khăn và nhiều rủi ro vì bom đạn dọc đường, phải qua mấy trọng điểm đánh phá của máy bay Mỹ.

Mặt khác, học sinh ở nội trú để thầy cô có điều kiện chăm sóc, theo dõi việc học tập và rèn luyện của học sinh.

Tình thầy trò thời bao cấp

Lớp học hồi ấy lợp tranh nứa, vách cũng bằng những tấm phên nứa do phụ huynh đóng góp và công sức của học sinh trong những ngày lao động vào rừng chặt nứa, đốn cây dựng nên…

Trong cặp sách của tôi có con dao nhọn dùng để gọt trái cây. Học xong, lúc đó không hiểu tay chân “ngứa ngáy” thế nào cộng với tính ưa nghịch ngợm, “thích làm nổi” trước các bạn nữ, tôi mang dao ra và đứng cách tấm phên nứa chừng năm, sáu thước rồi phóng vào.

Coi bộ cũng “điệu nghệ” vì mỗi lần phóng đi là con dao cắm phập vào vách, nghe rất sướng tai.

Mấy đứa bạn, cả nam lẫn nữ đứng xung quanh, reo hò cổ vũ “màn trình diễn phóng dao” của tôi với sự “khâm phục” ra mặt.

Tôi đang say sưa “trình diễn” thì thầy Hiệu trưởng nghe tiếng ồn ào ra xem và đứng sau lưng hồi nào mà tôi không biết.

Không nói không rằng, khi tôi vừa phóng dao đi thì thầy bước tới, giáng một cái tát vào mặt tôi. “Em có biết không, để có những tấm vách này, đã có học sinh đi chặt nứa và chết đuối khi qua đập nước. Sao em nỡ tâm phá hoại như vậy?”.

Chừng như đã hả cơn tức giận vì đã tát tôi, thầy Hiệu trưởng kêu các bạn về nhóm học và thầy đến bên tôi đang đứng cúi đầu bên tấm vách. Tôi xin lỗi thầy vì mình làm thủng vách lớp học.

Tình cảm thầy trò (Ảnh minh họa: baobaclieu.vn).

Thầy nói rằng: “rồi em sẽ lớn lên, sẽ đi xa nhưng cần phải khắc phục những khuyết điểm như thế này.

Thầy đau lòng nhắc lại đã có một nam học sinh lớp mười năm trước (hệ 10 năm) đã chết đuối khi bơi qua đập thủy lợi để mang bó nứa về…

Của công là của mọi người, mình phải gìn giữ vì có mồ hôi, nước mắt và cả máu mọi người trong đó!”.

Cái tát của thầy Hiệu trưởng đã làm tôi thức tỉnh, nhớ mãi tận bây giờ. Cái tát của Thầy trong cơn nóng giận cực điểm đã có tác dụng giáo dục, nâng tôi đứng dậy trong cuộc sống sau này.

Tôi chấp nhận hình phạt đó vì lỗi của mình gây ra. Bảo vệ, gìn giữ tài sản chung là trách nhiệm, là ý thức máu thịt của mỗi người …

Tôi nhớ mãi ơn Thầy, bởi Thầy đã chỉ ra cho tôi hiểu rõ hơn, sâu sắc hơn về giá trị, về nhân cách con người là phải biết tôn trọng, gìn giữ tài sản chung như tài sản của mình…  

LAM HỒNG
Đang tải tin...